[LONGFIC] Silent Love [Chap 14], JeTi | Update 18.04
…
Levi Ackerman x OC x Hange Zoë|Đồng nhân Attack on Titan / 進撃の巨人/Shingeki no Kyojin|𝑽𝒂̆𝒏 𝒂́𝒏Lê thân thể toàn những vết thương, toàn thân tôi đau nhức, chân tôi hình như đã gãy sau cú nhảy xuống từ trên cao. Tôi bò trên vũng máu nóng, cố gắng phát ra những âm thanh yếu ớt."Cứu...tôi..."Tiếng ngựa dồn dập từ xa vọng lại kèm những tiếng uỳnh uỳnh, mặt đất rung chuyển. Hình như nó lại đến rồi. Mắt tôi nhắm nghiền "Không được... Còn chưa gặp được anh ấy... Mình không thể chết..."Cơn đau xé toạc cơ thể tôi làm tôi không có cả động lực để sợ hãi.Tôi bị nhấc bổng lên bởi 1 bàn tay khổng lồ. Sức mạnh khủng khiếp làm tôi thấy như từng khớp xương của mình sắp bị nghiền nát thành từng mảnh. Xong rồi ! Phen này tôi sẽ đi chầu diêm vương trước khi gặp được người tôi yêu nhất mất "Binh trưởng... Cứu em..." Con titan trước mặt tôi trông có vẻ vô tri, nó đang nhìn tôi, ngoác miệng ra cười, hàm răng của nó to đến nỗi 1 chiếc răng cửa đã to gần bằng cả cái mặt tôi rồi. Tôi nhắm nghiền mắt, chờ đợi cái chết. Biết ngay mà, xuyên đến ngoài tường thành thì chỉ có đường chết. Tạm biệt Levi, có lẽ em không đợi được nữa rồi .Nhưng tôi cứ đợi mãi, cái chết không tới. Hay là tôi đã chết? Tôi cũng không biết. Tôi hé mắt "Đây là thiên đường ư?" tôi thầm nghĩMột bóng dáng nhỏ bé thân thuộc đập vào mắt tôi, tôi không thể nhìn rõ, tôi thấy mình nhẹ bẫng và rơi xuống từ bàn tay của TitanBên tai tôi chỉ có tiếng gió thổi vù vù Ai đó khẽ lay vào người tôi"Này! Còn sống không thế?"…
Lời thì thầm được ghi lại trong quả cầu pha lê nứt vỡ của tháp Bắc."Thời gian không phải là một đường thẳng. Nó là một con rắn tự cắn đuôi mình, cuộn tròn trong vũng lầy của sự lặp lại. Năm thứ hai, bóng tối không chỉ đến từ cuốn nhật ký của một kẻ đã chết. Nó đến từ chính dòng chảy của Vận Mệnh.Ngươi có thấy không? Những đồng tiền bạc lăn trên sàn đá lạnh lẽo. Thủy Ngân Chi Xà đang trườn qua những giấc mơ. Kẻ thù lần này không dùng đũa phép. Hắn dùng Tiên Tri. Hắn gieo rắc những khả năng, những ngã rẽ chết người vào tương lai của mỗi học sinh. Một cái liếc mắt nhìn thấu quá khứ u tối. Một con xúc xắc định đoạt sinh tử.Tristan đối mặt với cái bóng của chính mình trong gương. Không phải Basilisk, thứ đáng sợ nhất là sự hỗn loạn của xác suất. Khi may mắn trở thành lời nguyền, và xui xẻo trở thành vũ khí, ranh giới giữa Thiên Thần và Quái Vật mỏng manh như tơ nhện. Dòng thủy ngân lấp lánh chảy qua khe cửa Hầm Chứa Bí Mật. Nó không phản chiếu hình ảnh của Harry Potter. Nó phản chiếu những con đường chưa từng được chọn, những cái chết chưa từng xảy ra... cho đến bây giờ. Vòng lặp đã khởi động. Ai sẽ là người nhấn nút 'Tái Khởi Động'?…
Từ sau khi cánh cổng đầu tiên được mở ra, con người đã phải hứng chịu những hậu quả vô cùng tàn khóc. Tuy vậy, những vị thần không bao giờ đứng nhìn những người con của họ chết, thay vì trực tiếp, họ ban cho người quyền năng và sức mạnh để có thể ngăn cản được những sinh vật, thực thể bước ra từ cánh cổng. Nhưng cánh cổng ở đâu ra, tại sao trong đó lại có những sinh vật muốn chiếm Trái Đất ? Đây là một câu chuyện dài...…
👉 Welcome to my Artbook 👈Nơi xả tranh mị vẽ (hoặc cover) 'v'))) (Cơ mà gọi đây là bãi tập kết phế liệu cũng chả sai đâu a) Mị vẽ xấu lém ;;v;;) Nhưng dù sao vẫn mong mọi người ủng hộ ạGạch đá ít hoi sml mị ;;v;;) Cảm ơn rất nhiều ạ ~ *cúi đầu*…