Yêu là lỡ
Giấc mơ cứ trôi mãi, trôi cả đi những nguyện ước của đôi ta.Anh và em liệu chúng ta đều có chung một con đường hay chỉ là một lối rẽ...# lần đầu mình viết truyện chỉ nhận ý kiến không nhận gạch đá. Cảm ơn ạ!…
cứ vô đọc r bikđừng mang truyện đi nếu k có sự cho phép nha ^^…
Tôi nhìn thấy duyên âm theo mình Tỉnh dậy sau vụ tai nạn xe tôi nhìn thấy một anh đẹp trai gần gường bệnh của mình, nhưng tôi lại không thể chạm vào anh, khoảng khắc đó tôi biết mình gặp ma rồi…
🌻 Sơn Dulux có ưu điểm vượt trội, chất lượng tuyệt hảo, phù hợp với nhiều công trình trong và ngoài trời 🌻 🌻 Ngoài ra Siêu thị sơn còn cung cấp thêm nhiều hãng sơn khác như: Jotun, Joton, Nippon,.... 🌻 LIÊN HỆ : MS.THI 0918681629…
Mình đăng những truyện mình thích để lưu lại và để đọc offline.…
Một trái tim sắt đá của Lưu công tử,đã có người nắm giữ.Họ phải vượt rất nhiều rào cản mới đến được với nhau...…
Hán Việt: Mạt thế trọng sinh: Quân trường đại nhân, bất hứa độngTác giả: Hội Phi Đích Mao CầuTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: 1479. Chương 1479 phiên tamThời gian đổi mới: 09-10-2019Cảm ơn: 5 lầnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Báo thù , Mạt thế , Dị năng , Trọng sinh , Hào môn thế gia , Cẩu huyết , Trạch đấu , Thăng cấp lưu , Kiếp trước kiếp này , Nữ cường , Ngược tra , Vả mặt , 1v1 , Nữ chủTang thi hoành hành mạt thế, nhân tâm quỷ dị, ngươi lừa ta gạt, càng sâu một cục bột bao chính là một cái mạng người.Nàng mạt thế giãy giụa, chứng kiến thân nhân từng bước từng bước chết đi, cuối cùng liền nàng cũng chết không minh bạch, một sớm trọng sinh, đoạt được thần kiếm, hộ đến thân nhân, lại không nghĩ sẽ bởi vì hắn mà ném tâm.Hắn ôn nhu tựa người ngọc nếu như danh, rõ ràng thân thủ cực kém lại có thể làm cao cường dị năng giả trung tâm như một đi theo, bàn tay quân đội, uy chấn tứ phương.Cố tình lấy nàng không có cách nào, nàng giết người, hắn giải quyết tốt hậu quả, bất luận cái gì nàng muốn làm sự tình, hắn đều ở sau người yên lặng duy trì!Kiếp trước chưa từng có liên quan hai người, kiếp này lại có thể gặp được, là duyên phận? Không, đối với Bạch Linh mà nói, có lẽ là nghiệt duyên!…
Ngôn tình, hiện đại, trùng sinhTrùng sinh là quay ngược lại thời gian, giúp sửa lại quá khứ, làm lại những điều tưởng như làm bản thân hối hận nhất.Nhưng nếu quay lại cũng không thay đổi được quá khứ? Càng sửa lại càng sai?Quay lại, anh tự nhủ, sẽ chỉ nói với cô một lời giả dối...Miệng nói tiếng yêu, nhưng lòng hỗn loạn, bỏ qua sự không chắc chắn của bản thân, Triệt Hàn có lần nữa phạm sai lầm?Liệu có quá muộn nếu anh muốn làm lại, lần này, không có trọng sinh nào hết?Note: phiên bản này sẽ khác với phiên bản trên DDLQD (từ chương 25), vì t muốn chỉnh sửa lại plot. Kết thúc cũng khác và dự định hoàn ở chương 40.P/S: đây là truyện t sáng tác, còn khá nhiều sạn, nếu mn muốn đăng lại trang khác, mess t (mn ghi credit và dẫn link về wattpad là đc^^ - vì t muốn nghe feedback và lượm gạch đá của mn thôi :">)#chungtabatdaulainhe #ngontinh #trongsinh…
Nỗi sợ có hình thù gì?Với chúng, đó là một tác phẩm nghệ thuật.Chúng tự gọi mình là "Hội Ký Họa".Bảng màu của chúng là truyền thuyết đô thị. Toan vẽ của chúng là cả thành phố. Và màu vẽ... là máu của bạn.Đối đầu với chúng là:KẺ CHUỘC TỘI: Đại úy Trần Hoàng Bách, một điều tra viên hết thời bị ám ảnh bởi bóng ma của vụ án oan 10 năm trước.NGƯỜI GIẢI MÃ: Trung úy Lê An Nhiên, tân binh có khả năng nhìn thấu "câu chuyện" đằng sau mỗi cái chết.Khi chữ ký của quá khứ xuất hiện trở lại tại các hiện trường đẫm máu, họ nhận ra mình không chỉ đang săn một kẻ giết người. Họ đang đối đầu một âm mưu muốn nhấn chìm cả xã hội vào hoảng loạn. Một cuộc chiến chống lại những kẻ tin rằng mình có quyền "vẽ" lại lịch sử bằng nỗi sợ.KÝ HỌA ĐÔ THỊKhi thành phố là một bức tranh... và máu là màu vẽ... liệu họ có thể ngăn được nét vẽ cuối cùng?…
ta ve 1 anh chang ten la N.Duy hau dau…
Oneshot về những chú chó!!…
Kaido Cho Mủ Rơm 1 Chùy Sắt Và Luffy Bị Kaido Giam Cần…
" Minh Hoàng em không muốn làm thanh mai trúc mã với anh nữa mình muốn cùng anh bước vào lễ đường " Lời nói năm ấy vậy mà đã 4 năm rồi nhớ lúc đó tôi mở lời xong anh ấy chỉ nhìn qua tôi rồi chạy đi không lời đáp lại vậy mà cũng 4 năm rồi đấy..…