Thiên Nhân Chi Ái
Viết Vui!…
Viết Vui!…
Taesan là bạn học của tôi…
Ngày đăng: 8/5/2026Tác giả: Minh Hương"Nơi góc tối của thư viện vắng lặng,luôn lấp ló bóng hình chàng thiếu niên lặng lẽ lật sách""Dần dần hắn nhận ra, quanh quẩn bên hắn đã xuất hiện thêm một tiểu tiên sứ""Hắn chợt nhận ra"Năm tháng tuổi trẻ không chỉ dừng lại bằng việc lật dở những trang sách cằn cỗi mỗi ngày..""Bóng tối chưa bao giờ là mãi mãi""Mùa hạ năm ấy dường như đã in sâu ,hắn và cả cô tiên sứ kia chẳng muốn thoát ra nữa "…
Tên Truyện: Tôi Đã Để Mắt Đến Cậu RồiTác Giả: Kirie.Thể Loại: Romantic, Học Đường, SE.Nhân Vật Chính:Nam: Trần Minh KhánhNữ: Nguyễn Ngọc HạVà Một Số Nhân Vật Phụ Khác.…
"Kei! Giải cứu thế giới đi!""Kei! Thế giới này cần cậu!""Kei! Chúng ta cùng đi giải cứu thế giới nào!"----------------------Kei: tha t mấy ní ơi, t mới là người cần giải cứu nè (╯°□°)╯︵ ┻━┻…
In và xuất dữ liệu trong Java là một trong những kỹ năng cơ bản nhưng quan trọng đối với bất kỳ lập trình viên nào khi học ngôn ngữ lập trình này.…
Sau khi đánh bại yuki , cậu đã bị thương nặng khiến cho cậu rơi vào tình trạng hôn mê . trong lúc đó , linh hồn , sức mạnh và kí ức đã được đưa đến thế giới khác , sống với cái tên cũ và kí ức bị phong ấn. Điều gì sẽ diễn ra?...Là bộ fanfic đầu tiên nê n có lẽ nhiều chỗ ko đc hợp lí lắm mong sẽ có góp ý từ mọi ngườiTruyện đăng khá muộn vì tác chủ yếu viết vào ban đêm tại buổi sáng tác chơi game ý mà hehe…
Những bức thư của hai người yêu nhau 👩🏻❤️💋👨🏻…
Tôi 19 tuổi. Không đại học, không mộng mơ, đi làm sớm để lo cho mình.Thuê trọ trong một con hẻm cũ.Và trong một lần mua đồ cũ tiết kiệm, tôi mang về một cây đàn guitar rẻ bất ngờ, mà trông lại còn mới.Nhưng rẻ quá thì... thường có lý do.Tôi không ngờ, cây đàn ấy lại là thứ duy nhất gắn liền với một người đã chết.Một chàng trai từng sống vì âm nhạc. Từng chơi đàn rong ngoài phố.Từng có ước mơ... chưa kịp thực hiện.Và giờ... anh vẫn chưa thể rời khỏi trần gian.Còn tôi - bằng cách nào đó - lại là người duy nhất có thể thấy và nghe được anh.Đây không hẳn là chuyện ma.Cũng không hoàn toàn là chuyện tình yêu.Chỉ là... một mối nghịch duyên lạ kỳ giữa hai người, một sống - một không.Mà đôi khi, chính những mối nghịch duyên không có tương lai... lại khiến người ta nhớ cả đời..._____♡_____…
Cô - Phạm Đan Hy 23 tuổi con gái một trong một gia đình khá giả, ba mẹ yêu thương hết mực, làm chủ quán bar có tiếng ở Bắc KinhNgoại hình: Xinh đẹp, cá tính Anh - Hàn Lãnh Nam 25 tuổi sinh ra trong một gia đình giàu có, làm chủ tịch của một công ty có tiếng tại Trung Quốc Ngoại hình: Da trắng, đẹp trai, cực phẩm khiến bao nhiêu cô nàng trong công ty say đắm.Nhỏ - Linh Linh bạn thân của cô cực kỳ dễ thương, hoạt bát, si tình trái ngược với côCậu - Quân Đông bạn thân của anh, đẹp trai sát gái, có khiếu hài hước, luôn đem tiếng cười cho mọi người.-Hãy đọc thử rồi cho mình xin ý kiến nhé-Lần đầu mình viết truyện nên còn nhiều sai xót M.n thông cảm nhéCảm ơn! #h…
Collad : Ruan Mei (Tư Nhiên).Ảnh thể của bộ : [BSD] Khi tác giả thành npc có não.Nơi chủ yếu của truyện: Mangatoon. ________"Yuan này, sao trước giờ tôi không nghĩ đến cách này nhỉ?"Shirase nói, không phải là một câu nói mang đầy ẩn ý, chỉ là một câu nói thường nhật, ai mà hiểu lúc nghi thì không còn lúc không thì phải?"Sao cũng được Shirase à, nhưng mà chúng ta đang bị quay phim đó, cậu không để tâm à!?"Như một bộ phim tua, từ hai vị tác giả đang collad cũng nhau, cùng lên ý tưởng hành char của mình nhưng đang tiến hành thì chính bản thân họ lại đón nhận những cái suy nghĩ ấy của họ. Là quả báo đúng không?…
Nếu cậu thích nghe chuyện tâm sự của 1 bitch hâm như mình thì hãy vào nhé( ಠ ͜ʖ ಠ)…
Pin cạn, lòng cũng cạn. Tớ shutdown nhé?…
poor literature, nsfw, ooc…
không cho biết đâu :3…
vào giây phút mặt hồ lặng yên đến có thể nghe rõ từng nhịp thở của nhau - họ cho rằng - đó là bình yên.…
Lí do vì sao Giáo Hoàng đến Trung Quốc ? Người qua đường : Còn phải hỏi sao, đó là vì Lục Tư Thành ! Ánh sáng và bóng tối!Tác giả : No no no...Giáo Hoàng của chúng ta chính là về vì hỗ trợ của anh ấy cơ. Đừng nhầm lẫn nhé !…
Thì ra vạn pháp bất sinh,chỉ là giọt nắng lung linh vô thường,Thì ra tâm vốn tỏ tườngchỉ là một thoáng vấn vương bụi trầnThì ra tâm-pháp nào phânchỉ là tưởng thấy phù vân đi vềThì ra bờ giác bến mêchỉ là hoa đốm, bốn bề chân không...(Sư ông Viên Minh)…
Lần đầu gặp gỡ của chúng tôi…