NHÂN SINH MỖI NGÀY ĐỀU TỰ VẤN
Truyện hệ thống , là bản đầu tay , hoan nghênh mọi người nhảy hố…
Truyện hệ thống , là bản đầu tay , hoan nghênh mọi người nhảy hố…
Để những khi em nhớ anh...❗️Truyện có thể không phù hợp với số đông người đọc❗️…
để đây, chúng ta là người lạ không ai quen biết ai, tớ chỉ kể thôi.#tyn_bar#379 #nunglon#damdang…
Chỉ viết về BG, chỉ viết OTP. Có H, tùy hứng viết. Không nhận đặt đơn, viết theo sở thích của mình.…
Truyện kể về mối tình trai của Phan Nhật Minh và Nguyễn Hoàng Nam, hai người do một số biến cố của cuộc sống mà đưa đẩy họ đến với nhau, hai người dần dần có tình cảm với nhau và câu chuyện tình yêu bắt đứa từ đây...…
(Hi mình mới viết mọi người thông cảm 🥲)Truyện kể về 1 thiếu gia sủng vợ, vợ anh bị mất kí ức và anh lên kế hoạch theo đuổi cô lại từ đầu.…
"đó chỉ là một sự cố , không ai muốn chuyện đó diễn ra , tại sao em lại không tin tôi?"…
Cậu sống trong 1 căn nhà không có sự ấm áp cha theo gái, mẹ thì bài bạc bê tha vì thế cậu trở hưVào 1 ngày mẹ cậu dẫn 1 tên đàn ông về và câu truyện bắt đầu từ đó…
Thể loại: Huyền huyễn, ngôn tình, dị giới, tiên hiệp, hiện đạiĐộ dài: 27 chươngEdit: Crow Very FunNhất Độ Quân Hoa ngập ngừng: "Đồ điên, dám mắng nam chính của ta là cầm thú, không có tình người."Đồ điên vẻ mặt bình thản: "Rồi sao?"Quân Hoa: "Ta viết ngay một nam chính vạn người mê"Đồ điên: "Kết quả?"Quân Hoa gào khóc: "Kết quả bọn họ liền quay sang mắng ta......"Nội dung tiêu biểu: Xuân phong nhất độ, ngược luyến tình thâmNhân vật chính: Phong Phi Phi, Vũ Dương, Nguyên Quân, LưuHươngPhối hợp diễn: Dương Phong, Liễu Diệp, Kim Long, Ngân MịCái khác: Nhất Độ Quân Hoa, hài hước.Mình chỉ tổng hợp đăng lại truyện của tác giả Nhất Độ Quân Hoa để tiện cho việc đọc lại của bản thân. Mình không phải người dịch, nếu có ý kiến không đồng ý từ bên nhà dịch hoặc ai khác mình sẽ lập tức khoá truyện lại.…
Sau đây là trích đoạn cuộc phỏng vấn của tác giả: Pv:" Điều hối hận nhất mà bạn từng làm là gì?" Ngọc Bảo cười lạnh: " Ồ. Đó chính là đi giúp đỡ bà già tiên dởm đó. Nếu được quay lại khoảng thời gian ấy ta thề ta sẽ không bao giờ giúp... à không ngày hôm ấy dù có chết ta cũng không ra ngoài dù chỉ là 1 bước!!!" Lạc cô dưới khán đài: " Cái con bé chết tiệt này đã bảo là gọi ta là "cô" cơ mà. Ta còn rất trẻ còn lâu mới tới tuổi gọi là " bà già "." Pv:" Bên dưới làm ơn trật tự giùm. E hèm còn Thần ngươi thì sao? " Nghiêm Thần trực tiếp bỏ lơ: " Vậy theo như ta hiểu là nàng không hề muốn xuyên qua, càng không hề muốn quen biết ta có phải không?" Ngọc Bảo: "Hả!?? " Nghiêm Thần vẻ mặt âm trầm : " Trả lời ta. Đúng là như vậy hay không? " Ngọc Bảo:" Ô trời hôm nay trong xanh nhỉ! " Pv:" Chúng ta đang ngồi trong nhà " Mọi người 囧rz…
một bà già sống cô đơn trong túp lều, không ai chăm sóc khi về già…
ps: Mày chân thành như cậu Vàng của Lão Hạc :3…
Bài tham luận của PGS.TS Đỗ Văn Đại…
"Một lời thề bị bỏ quên. Một linh hồn tìm đường trở lại. Và năm kẻ...chưa từng thực sự thoát."…
Hiện tại chưa suy nghĩ ra mô tả truyện:33…
Truyện phần cuối khi thế giới được xây dựng lại…
Một lũ khốn yêu nhau thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ ?..Cap ảnh thèng Touch khó quá nên lấy ảnh thèng Victor , mà cx chả khác nhau là mấy , 2 đứa nó matday như nhau .…