[ShortFic] PerthSaint - Nụ cười hay nước mắt?
Buồn .....…
một chiếc fic ngẫu hứng của au…
Thế giới bây giờ đi ba bước đã gặp ngay trai đểu. Đi mười bước không chú ý là sập luôn vào bẫy. I. "Cho nên mẹ mới dặn, ra đường cẩn thận với con trai.""Dạ."Ly gật đầu nhỏ nhẹ. Mẹ dặn con gái ra đường cẩn thận trước sau, coi chừng bị trai dụ, chứ mẹ không dặn con gái đừng đi dụ trai. Nên nếu có thêm trái tim nào tan vỡ vì bị Ly phũ phàng thì cũng không trách Ly được. II."Trapboi là gì? Giống f***boy hả?""Nấu nầu, là loại như mày, gạ con gái nhà người ta cho đã rồi bỏ của chạy lấy người.""Tao có làm gì, tao vô tội. Mẹ tao dặn, ra đường phải ga lăng với con gái, gái nó thích sao trách tao. Mẹ tao dặn vậy mà."III.Dựa trên một câu chuyện có thật về một bạn nam và một bạn nữ. Truyện đã biến tấu ít nhiều, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên, hoặc không :)))Warning:1. Truyện không theo một lẽ thường nào hết nên cần 'open mindset' trong lúc đọc.2. Chống chỉ định con nít, người già và những người ghét trụy lạc.3. Truyện mang tính mỳ ăn liền.4. Truyện basic (cơ bản) nhưng không 'classic' (cổ điển).5. Viết truyện không viết văn, không có nhiều yếu tố giáo dục trong truyện.6. Truyện là truyện nên khó tránh ảo lòi nhiều chỗ, độc giả chú ý không làm theo.7. Có chi tiết bạo lực, vị thành niên hút thuốc, uống rượu, nghiện ngập,... Cân nhắc kĩ trước khi xem cũng như không nên làm theo khi chưa đủ 18 tuổi.Ngày đăng chương đầu tiên: 27/09/2021…
【 • Tofu Fujoshi • 】- chỉ là những bức tranh muốn lưu ♡• 🐦 : @QJomia_Tofu• 👤📘 : Ở vườn hoa có đậu phụ nhỏ (Tofu OnPlate)• 📷✨ : QJomia n Tofu…
Đây là một câu chuyện về tình yêu học đường nhưng không phải là giữa nam và nữ. Mà là giữa nữ và nữ. Liệu nhân vật chính có thể tỏ tình thành công hay không ? Hay là thất bại ? Mời các bạn theo dõi truyện nhé.P/s: Đây là truyện đầu tay do chính mình viết. Cũng là truyện nói về mình lúc mình học cấp 2. Mong mọi người đóng góp ý kiến để mình có thể tạo ra những mẫu truyện hay hơn nhé.…
Triệu Lễ Kiệt đã tới tiệm xăm này 2 lần, lần thứ 3 thực sự xăm tên Lý Nhuế Xán.…
Đăng drabble DR V3, chủ yếu là SaiOu (Saihara Shuichi x Oma Kokichi)…
🔞Trẻ em xin đừng đọc🔞…
Oneshot này được viết lại từ một câu chuyện có thật trên confession Bách Hợp Gia Trang ಥ╭╮ಥ××××××××××××××××××××××××××Một người đơn phương, một người ở lại với gia đình mới, một người ra đi khi còn quá trẻ.…
"Hmm,..cậu bị cận thật sao? Hèn gì không nhận ra tình cảm của mình." ___yoo jaeyi; woo seulgi; đặt bên cạnh nhau, cậu thấy phê không?- có đoạn sẽ ngắt, có đoạn sẽ liền mạch. - Film: Friendly Rivalry - lụy phim quá nên viết cho đỡ lụy…
Pairing: Non-cp, All cp,... P/s: Chú ý tên chap mà né NOTP, không đục thuyền nhé, thân.…
"Đã ai nói cho em biết chưa ? Rằng em xinh đẹp như một nàng công chúa.."Họ gặp nhau vào một ngày thu đầy gió. Hai trái tim non nớt của cái tuổi nổi loạn không hẹn mà cùng chung nhịp đập. Có những chia ly, có những hiểu nhầm, thế nhưng ánh mắt ấy của anh chỉ luôn hướng về một mình cô. Đã bao nhiêu năm như vậy, anh chưa từng hết thích em..by alizabeth…
Năm mười bảy tuổi, tôi học được cách gói gọn toàn bộ thế giới của mình vào một bóng lưng.Người ta nói tình yêu tuổi học trò như một cơn mưa rào mùa hạ, dẫu có bị cảm lạnh thì người ta vẫn muốn đắm chìm trong đó một lần nữa. Nhưng đối với tôi, cậu không phải là cơn mưa rào, cậu là khoảng trời xanh thẳm mà tôi chỉ có thể đứng từ xa ngước nhìn. Có những lời nói chưa kịp gọi thành tên đã phải gửi lại cho gió thanh xuân, có những tình cảm rõ ràng là của hai người nhưng suốt mười mấy năm dài chỉ có một người biên kịch, một người diễn và một người đau.Thanh xuân của tôi không có tiếng pháo hoa rực rỡ, chỉ có tiếng thở dài rất khẽ sau làn áo trắng sân trường.…
Cặp đôi chính - Raptor (nữ) x Spada (nam)Giao lưu các cặp khác (đa thể loại) cùng Raptor và Spada qua livestream TED Talk nấu ăn của Raptor và Spada…
Tình yêu là sự thù hận, chở che, hạnh phúc thậm chí là đau khổ ấy vậy mà mọi người vẫn sẵn sàng đâm đầu vào…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
Phuwin - một cậu hầu mồ côi được đưa về phủ Naravit - chưa từng nghĩ mình sẽ vướng vào một tình cảm vừa ngọt ngào vừa nghiệt ngã đến vậy.Còn Pond - cậu chủ thứ hai của phủ, kiêu ngạo, cứng đầu - lại chẳng ngờ trái tim mình sẽ loạn nhịp vì một người mà thân phận còn chẳng đủ để ngẩng đầu trước bàn tiệc.Từ những lần trách phạt vô cớ, ánh mắt lén nhìn, bàn tay vô tình chạm nhẹ... họ rơi vào nhau như hai mảnh vỡ định sẵn sẽ không thể rời.Nhưng yêu nhau giữa một phủ đệ đầy lễ nghi và quyền lực, giữa những ánh nhìn rình rập và âm mưu chính trị, liệu có gì ngoài bi kịch?…
Đôi khi đi vào giấc ngủ là điều khó khăn nhất-đương nhiên là bên cạnh việc phải sống chung một căn nhà với sáu tên đực rựa. Hay là một trong số bốn lần Xiaojun mất ngủ ở kí túc xá, và một lần Hendery quyết định phải làm gì đó với tên này.Author: Strawberi_beriTranslator: jimnprincePairing: Hendery × Xiaojun | Wong Kunhang × Xiao DejunTRUYỆN DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA NGOÀI…
Năm mười tuổi, thế giới của An Nhiên gói gọn trong bốn bức tường trạm xá sặc mùi thuốc sát trùng.Ở nơi bên lề cái chết ấy, em có hai người bạn đồng hành. Một là Hạ An - cô bạn hàng xóm mang theo hơi thở rực rỡ của mùa hè bập bùng nắng, người duy nhất đeo vào tay em sợi chỉ đỏ nguyện cầu. Người còn lại là một bóng đen không mặt, lạnh lùng đứng ở góc phòng, kiên nhẫn đếm ngược từng ngày tàn của em.Vào đêm trăng rằm tháng Tám, khi ngọn nến trong chiếc lồng đèn giấy kiếng đỏ được thắp lên, cũng là lúc chiếc đồng hồ cát của số phận chạy về vạch số không. Lời chưa kịp nói hóa thành oán niệm, An Nhiên đã dùng một cách tàn khốc nhất để ở lại...'Tớ sẽ mãi ở đây canh giữ ngôi làng, và dõi theo cậu từ thế giới của bóng tối.'…
_Thân em trắng ngọc ngà , làn da mịn mà thướt tha em sẽ phải thuộc về ta luôn luôn thuộc về ta mãi mãi.H+Cảnh báo : Ngôn từ tục tĩu! Không phù hợp với lứa tuổi nhỏ và người nhạy cảm ⚠️…