Thiên Thần ư Tôi Nghĩ Nó Không Có Thật???
truyện kể về 1 cậu bé rất hồn nhiên không tin thiên thần có thật. Bỗng 1 ngày cậu bé ấy mắc 1 căn bệnh nan y khó chữa và cậu ấy muốn khao khát được sống và thiên thần xuất hiện...... Truyện là z đó teehee ;)))))…
Nơi trái tim dừng chân
Năm ấy, cô cố gắng theo đuổi một người, yêu một người dù người đó có lạnh nhạt đến khó chịu, cố gắng vì người ấy mà làm thật tốt các bài thi để không bị chê bai... Làm tất cả nhưng... nhận lại được gì?... Nhận lại được sự ghét bỏ, xa lánh... Như vậy là yêu sao? Không, có lẽ chỉ là cảm giác thích ai đó của tuổi mới lớn thôi. Cô thích Đỗ Phong vì cậu ta học giỏi, ưu tú, soái ca... Nhưng đến một lúc nào đó, bạn chợt nhận ra rằng: Có những người chỉ có thể ở trong tim bạn chứ không thể cùng bạn đi hết cuộc đời. Đừng vì cô đơn mà yêu sai một người, cũng đừng vì yêu sai một người mà chịu cả đời cô đơn... Những kỷ niệm về Đỗ Phong năm ấy... đối với cô chỉ còn mơ hồ, không rõ nét, bị lãng quên đi... Mờ nhạt... ... ... Đến đúng thời điểm... người ấy xuất hiện mang lại cho cô sự ấm áp, cảm giác an toàn... Và một mối tình đẹp bắt đầu từ đây, kết thúc ở trái tim của họ!? Quân Kỷ Dao ❤ Lãnh Mặc…
Sinh Tồn Thời Gian.
Chúng ta không còn trẻ nữa, tất cả đều đã lớn và trưởng thành, không còn những suy nghĩ bồng bột, nông nỗi như trước nữa. Nhưng nếu một ngày nào đó, ta hồi tưởng lại những chuyện đã từng xảy ra dù chỉ là một chút ít thôi, ta bỗng nhận ra có quá nhiều điều đã bỏ dở, quá nhiều điều chưa hoàn thành. Rồi chợt nhớ đến đã từng có một con người nào đó làm ta rung động, nao lòng. Một bóng hình từng là mơ ước, khát vọng và giấc mơ của tuổi trẻ. Khi ấy, ta nhận định đó chính là hồi ức. Trong quá khứ Vương Triều Vân từng gặp một người như thế, anh làm cho cô lần đầu tiên trong đời biết đến yêu thương và khao khát, khiến cô yêu nhiều đến nỗi trở nên hèn mọn. Tình cảm với cái sự nhút nhát của bản thân quá lớn khiến cô không thể nào tiến lên mà cũng chẳng thể lùi, cứ như vậy, cô đã đơn phương anh. Rồi một ngày anh có người để anh yêu thương, quan tâm, chia sẻ. Cô biết nhưng cô vẫn im lặng ẩn nhẫn, im lặng không phải là từ bỏ mà là để được yêu nhiều hơn. Cô chỉ là Vương Triều Vân, một người bạn mờ mờ ảo ảo không rõ địa vị trong lòng anh. Con người ta vốn biết, trong tình yêu chỉ có hai lựa chọn, hoặc là yêu, hoặc là bạn, nếu ta chọn là bạn thì đồng nghĩa với việc cả đời này vĩnh viễn không thể yêu. Tuổi thiếu thời chóng vánh qua đi. Mỗi người một ngã, một phương hướng khác nhau. Cứ tưởng sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ gặp lại hoặc giả như có gặp cũng như người lạ qua đường vội vã bước đi, nhưng cô không thể ngờ nhất chính là lại gặp anh ngay lúc này, trong hoàn cảnh này và tạ…
Thanh xuân của em và anh
Cốt truyện sao nhỉ ? Chắc cũng không có gì đặc biệt -((. Lần đầu viết mong các thí chủ rộng lòng đón nhận và đóng góp ý kiến <3…
( Cổ Đại ) Hoa Đẹp Khó Tàn
...Yée....Mời đọc nào.…
[H Tục] Nam thần
làm vì thích…
Một Ít Gì Đó
Tage x GừngMình mới viết lần đầu nên không được ổn lắm. Cảm ơn mọi người nhiều…
Mắc kẹt trong nỗi nhớ
Một câu chuyện hoàn toàn có thật dựa theo chính bản thân , không có 1 chút hư cấu nào cả . Tôi cũng xin nhấn mạnh là lời văn của tôi sẽ vô cùng lủng củng do tôi viết ra cho thỏa mãn cái gọi là sự bí bách bấy lâu không biết phải chia sẻ với ai cả . Cũng coi như đó là một dạng nhật kí viết lại nỗi nhớ trong tôi .Xin các bạn nếu đọc được cũng đừng chế dở vì tôi không phải là một người diễn thuyết giỏi .…
mmmjjj
mmmmkll…
Linh dấm chua[H+]
Toii tên là Linh , một cô gái dâm đãng,hám dijt.Ngày nào tôi cx thủ dâm ở nhà và chờ ny-Thuận gạ địt lon…
[BoruMomo] Phải, Ta Tương Tư Em Mất Rồi.
Truyện ngắn về Momoshiki - Một Ostusuki đã tương tư một loài người hạ đẳng.…
[MomoBoru] Boruto, đừng chịu đựng nó nữa.
Tại sao ngươi vô cảm đến thế? Đó là câu hỏi đặt ra rất nhiều lần khi Momoshiki đặt chân lên nhiều vùng đất khác nhau. Và nơi này cũng vậy, Naruto đã từng chắc rằng không còn Ostsuki nào để cho Momoshiki dùng làm vật tế, kèm theo một câu hỏi " Tại sao ngươi lại có thể dửng dưng, vô cảm đến như vậy? "Tại sao à? Chuyện xảy ra từ hơn 1000 năm mà cứ như chớp mắt vậy.…







