cau 9 su khac nhau giua lasat1 vaf la sat the he 2
…
truyện kể về 1 cậu bé rất hồn nhiên không tin thiên thần có thật. Bỗng 1 ngày cậu bé ấy mắc 1 căn bệnh nan y khó chữa và cậu ấy muốn khao khát được sống và thiên thần xuất hiện...... Truyện là z đó teehee ;)))))…
...Yée....Mời đọc nào.…
LẠC MỸ MỸ! EM THÍCH CHỊ!Giới thiệu nhân vật:Trần Khôi: nam chính, 15 tuổi, cao 1m83, da trắng, đô con, điển trai theo kiểu dễ thương. Học lực trước năm lớp 6 là học lực khá. Rất ham chơi. Sau năm lớp 6 khi chuyển đến kế nhà Lạc Mỹ Mỹ thì có thay đổi đáng kể về mặt học tập và trở thành người giỏi nhất nhì tỉnh.Lạc Mỹ Mỹ: nữ chính, 17 tuổi, cao 1m58, tóc dài ngang vai, học khá giỏi và chỉ đam mê học tập, không muốn quá nổi trội. Lớp trưởng lớp 12A1. Lạc Mỹ Mỹ chỉ tốt bụng muốn giúp Trần Khôi học tập nhưng không ngờ Trần Khôi lại thích cô.Liêu Khiết: mẹ Lạc Mỹ Mỹ, cao 1m62, 40 tuổi, tóc nâu uốn xoăn ở đuôi tóc. Là một chủ cửa hàng ăn nhỏ.Lạc Đông: ba Lạc Mỹ Mỹ, 42 tuổi, cao 1m75, tóc đen, bụng khá bự, là một người đàn ông đô con. Trưởng phòng kinh doanh của công ty địa ốc.Trần Chí Quang: ba Trần Khôi, 42 tuổi, bạn học cũ của Lạc Đông (ba Mỹ Mỹ), cao 1m78, vẻ ngoài sẽ toát ra liền ông ấy là một doanh nhân thành đạt.Lưu Mẫu Đơn: mẹ Trần Khôi, 38 tuổi. Vẻ ngoài xinh đẹp quyến rũ, là một người hiểu chuyện, ở nhà làm nội trợ.Lâm Mịch: Bạn cùng bàn với Mỹ Mỹ, 17 tuổi, cao 1m6, tóc tém, là một cô gái khá năng động. Hát rất hay.Đại Lưu: Bạn trong nhóm Mỹ Mỹ, 17 tuổi, cao 1m8, thân hình khá mũm mỉm. Mắt cận 4 độ.Trác Minh: Bạn trong nhóm Mỹ Mỹ, 17 tuổi, cao 1m82, thân hình cân đối, có gương mặt cũng khá điển trai, chơi thể thao rất giỏi, nhất là bóng chuyền. Lớp phó lớp 12A1.…
Tage x GừngMình mới viết lần đầu nên không được ổn lắm. Cảm ơn mọi người nhiều…
làm vì thích…
Truyện ngắn về Momoshiki - Một Ostusuki đã tương tư một loài người hạ đẳng.…
Một câu chuyện hoàn toàn có thật dựa theo chính bản thân , không có 1 chút hư cấu nào cả . Tôi cũng xin nhấn mạnh là lời văn của tôi sẽ vô cùng lủng củng do tôi viết ra cho thỏa mãn cái gọi là sự bí bách bấy lâu không biết phải chia sẻ với ai cả . Cũng coi như đó là một dạng nhật kí viết lại nỗi nhớ trong tôi .Xin các bạn nếu đọc được cũng đừng chế dở vì tôi không phải là một người diễn thuyết giỏi .…