Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-Hii.E chào a ak-A ơi tính e vốn thẳng thắn, nghĩ gì là nói đấy.--?-A ơi a đẹp trai thật đấy ak!--:)))) --Cảm ơn e nha.-Chỉ vậy thoy ak a ?--Thế a phải nói gì bây giờ?-Em cũng không biết.--Thế giờ làm sao?-Vậy để e khen a tiếp vậy. Nickfacebook của anh hay thật đấy...đáng yêu thật đấy..độc thật đấy..-Anh nói gì đi chứ ,nãy giờ chỉ có e ngồi độc thoại 1 mk thooy ak?--Thì a đang đọc mà..đang nghĩ xem phải nói gì tiếp theo giờ..a mà trả lời :)))) như bên trên e lại hỏi a chỉ có vậy thoy ak thì a biết trả lời như thế nào?-Hì Hì ...A nghĩ ra chưa..mà thooy khỏi nghĩ đi..a cho e làm quen nhá! ********************************************…
-Tác giả : "Lan Rùa"-Thể loại : "ngôn tình, khác.."-Độ tuổi : "22+"-Nguồn :porcupineanduckfamily.wordpress.com-Thấy hay nên đăng lại nha.(*) Có thể hai ngày ra một chương hoặc một ngày ra hai,ba chương hay thậm chí bốn tùy theo sự rãnh rỗi của "mị"🙇( GIỚI THIỆU )Bộ này gồm tuyển tập những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung quanh.Hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn.Mỗi lần kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự tản mạn gia đình xã hội, ""không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình"".…
🫧 Editor: Chiêu Dương🫧 Giới thiệuKhi bức màn tương lai được vén màn, người tốt được sống, kẻ xấu lui đi. Biết trước được tương lai của chính thế hệ sau, liệu chúng ta sẽ làm gì để cứu vớt? Hãy đón chờ câu chuyện!…
Lâm Phàm xuyên qua thế giới này trở thành một đệ tử bình thường.Lâm Phàm luôn sống trong tình trạng có thể bị đánh thành bánh bất kỳ lúc nào nhưng mọi chuyện đã bắt đầu thay đổi khi hệ thống mở ra.Đinh: Rút được Buff level vĩnh hằng: Bất Tử Chi Thân.Từ giây phút này, mọi thứ đều được thay đổi, cả vận mệnh của Lâm Phàm cũng vậy.Lâm Phàm: "Nếu các ngươi có thể đánhchết ta thì ta thua. Không thì ta sẽ đánh các ngươi thành bánh thịt."Nhân vật phản diện: "Cái thằng này hoàn toàn không thể giết chết được, ta không đánh!"…
Nàng là tuyết. Chàng là bóng tối. Định mệnh nghiệt ngã khởi nguồn từ đêm đông lạnh giá, khi cả hai lẽ ra phải tan biến vào hư vô.Tại một ngôi làng nhỏ bé, chìm khuất giữa dòng chảy thời gian và thế giới phép thuật, Elira xuất hiện như một truyền thuyết sống động. Nàng sở hữu mái tóc đen tuyền óng ả, làn da trắng mịn như tuyết, cùng đôi mắt sâu thẳm tựa hồ nước bị phong ấn ngàn năm. Dân làng lan truyền những lời đồn đoán, cho rằng nàng đến từ khu rừng cấm hoặc là kết quả của một lời nguyền cổ xưa, một điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc đến.Vào một ngày đông giá rét, khi tuyết phủ kín mọi ngóc ngách ký ức, Elira vô tình khai mở cánh cửa bị phong ấn suốt hàng thế kỷ. Hành động này đã đánh thức một nhân vật tưởng chừng đã an nghỉ vĩnh viễn: Regulus Arcturus Black, em trai của một kẻ phản diện khét tiếng, người từng chạm vào cõi chết và không bao giờ trở lại thế giới phàm tục.Giờ đây, anh không còn thuộc về thế giới hiện tại.Và cô, dường như cũng không hoàn toàn thuộc về nơi này.Giữa những bí mật chưa được giải mã của dòng họ Black, những mảnh linh hồn bị ám lời nguyền, cùng những tấm gương phản chiếu sự thật trần trụi và tàn khốc, Elira và Regulus phải đưa ra một quyết định sinh tử: cùng nhau dấn thân vào bóng tối vô tận, hoặc một lần nữa buông tay để ánh sáng vĩnh viễn rời xa cuộc đời mình.Một khúc ca bi tráng, vượt xa khỏi những câu chuyện cổ tích ấu thơ. Bản tình ca được viết nên bằng sự tương phản nghiệt ngã giữa tuyết trắng thuần khiết và máu đen u ám.…
Những câu truyện cổ tích đã đi cùng chúng ta từ những ngày xưa của tuổi thơ. Đó là những câu truyện về những người tốt luôn chiến thắng, về những thế giới thần tiên nhiệm màu. Nhưng sẽ ra sao nếu chúng ta không còn cảm nhận những câu truyện đó bằng con mắt trẻ thơ. Truyện "Cổ tích đen" vẫn sẽ được xây dựng bằng những chất liệu cổ tích thường thấy, nhưng đan xen cùng sẽ là một hiện thực tàn nhẫn. Mà từ đó chúng ta có thể nhìn rõ hơn về những khác vọng, suy nghĩ mà ta đã đánh mất.…
{{user}} là hậu duệ cuối cùng của một gia tộc chú thuật đã bị xóa khỏi lịch sử.Không thuật thức. Không được đào tạo.Chỉ có một thứ không ai kiểm soát nổi: chú lực nặng đến mức ép cong không gian.Chú lực của họ không bùng phát.Nó chìm xuống-kéo mọi thứ xung quanh theo mình.Chú linh bị thu hút. Con người cảm thấy khó thở. Và Thượng tầng thì không thích những thứ họ không thể gắn nhãn.Được Gojo Satoru đưa đến Trường Cao trung Chú thuật Tokyo như một "trường hợp đặc biệt", {{user}} trở thành một tồn tại không tên, không cấp bậc, không được phép sai lầm.Giữa sự giám sát âm thầm và nguy cơ bị xóa bỏ, Fushiguro Megumi là người đầu tiên nhận ra:điều nguy hiểm nhất không phải chú linh-mà là khoảnh khắc {{user}} mất kiểm soát chính mình.Nếu thứ đó vỡ ra... sẽ không còn đường quay lại.…
"Hogwarts luôn nghĩ mình đã thấy đủ drama.Nhưng đó là trước khi Con Rắn Bạc đặt chân vào trường."Mang theo vẻ lạnh lùng chết người và trí thông minh khiến giáo sư cũng ngại đối đầu, Henry bước vào năm học mới với một bí mật có thể đảo lộn cả bốn nhà.Từ cuộc chiến phòng chung, những lời thì thầm trong hành lang, cho đến ánh mắt khó đoán của Draco Malfoy...Không ai biết Henry thực sự đứng về phía nào.Chỉ biết một điều-đụng vào cô là tự đào mộ.…
"Lưu Chí Hoành đã từng nghĩ,cuộc sống của cậu thật sự rất ổn.Cho đến khi,cả 3 người họ xuất hiện....."Note:Fic này mình chấm bút vào 2 năm trước,tỉ là hôm nay vô tình thấy nó trôi dạt trên nickface cũ của mình,vào xem lại cảm xúc vẫn y như lần đầu.Lúc trước fic này cũng đã được mình up lên đây nhưng đã xóa ngay sau đó được vài tháng.Nên hôm nay mình quyết định reup đứa con này của mình.Tuy rằng không được hay lắm,câu văn vẫn chưa được trau chuốt kỹ càng,nhưng đổi lại mình cảm thấy mình của 2 năm trước thật là phi thường khi viết ra được cái fic này😂😂Hy vọng mọi người sẽ thích,yêu thương❤…
Người ta bảo cô bé ấy bị nguyền.Sau một bữa cơm lạ, làn da trở nên tái nhợt, tóc đỏ như mồi lửa và mắt lục hoà lẫn cùng rêu. Con nhóc đó là một kẻ kì lạ.Nhưng chuyện kỳ lạ chỉ mới bắt đầu.Khi một bàn tay vô hình treo trả lại quà trên cành cây.Khi một tu nữ nói những điều mà bà không bao giờ nói.Khi gió rít qua làng như tiếng than.Khi đắm mình vào thứ cổ tích tăm tối."Poppella" là câu chuyện về một cô bé mồ côi, một ngôi làng không ai còn nhớ, và một lời nguyền không biết bắt đầu từ khi nào.Nếu bạn từng tin rằng thế giới có điều kỳ lạ, hãy mở trang đầu tiên. Nhưng đừng mong nó sẽ kết thúc như cổ tích. 🐸✨…
"Renewal!"Midoriya Izuku không có quirk.Cậu chỉ có nụ cười dịu dàng mà cả thế giới tin là ánh sáng, và một khối kim loại đang đếm ngược từng nhịp trong lồng ngực.Mỗi đêm, khi lõi quá nhiệt buộc cậu phải tắt mọi thứ đi, tám giọng nói từ những kiếp trước lại thì thầm vào tai cậu:"Đừng cứu ai nữa.""Ngày cậu hai mươi tuổi, chính nụ cười đó sẽ giết cậu."Cậu vẫn cứu.Vẫn mỉm cười.Vẫn dang tay ôm lấy từng người sắp trở thành lưỡi dao kết liễu mình.Vì cậu đã tự nói với chính mình, từ rất lâu rồi, trong một đêm máu loang đầy ký ức:"Tôi muốn ôm lấy anh, an ủi anh.Tôi muốn ôm lấy tội ác của anh, cảm hóa anh.Nhưng tôi không thể...vì tôi cũng dơ bẩn chẳng khác gì."Cậu là người thừa kế thứ chín.Cậu là phong ấn cuối cùng.Cậu là kẻ dịu dàng nhất trong tất cả những kẻ sắp bị thế giới giết chết.…
Một cô gái trẻ vô tình tìm thấy cuốn nhật ký cũ trong căn gác của ngôi nhà đã bỏ hoang từ lâu. Những trang giấy ố vàng phủ đầy nét chữ nguệch ngoạc, xen lẫn những hình vẽ bướm kỳ lạ.Mỗi khi cô chạm vào trang nhật ký, những con bướm trong đó dường như "sống lại" - bay ra khỏi giấy và dẫn cô bước vào những ký ức không thuộc về mình.Đó là ký ức của một cô gái sống cách đây hàng chục năm - người đã từng bị mắc kẹt giữa tình yêu, mất mát và một bí mật chưa từng được kể. Những con bướm chính là "mảnh linh hồn" của cô ấy, bị giữ lại trong cuốn nhật ký để chờ ai đó giải thoát.Càng khám phá, cô gái hiện tại càng nhận ra mình có một sự liên kết kỳ lạ với người trong nhật ký - như thể hai người là hai phiên bản của cùng một linh hồn, bị chia cắt bởi thời gian.Để giải thoát những cánh bướm, cô phải hoàn thành câu chuyện còn dang dở trong quá khứ. Nhưng cái giá phải trả có thể là... chính ký ức của cô ở hiện tại.…
"Cô là ai?" JungKook nhìn cô ta "Tôi là người yêu của Taehyung" Ahnie nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bì"Ha...Cô thì ra là tiểu cường thơm tho Jang Ahnie đây mà""Hôm nay tôi không đánh cô tôi không phải là VỢ CỦA KIM TAEHYUNG" Thế là cuộc chiến giữ cô ta và Kookie bắt đầuKookie lên gối, tát mặt , giật tóc ả _Một lúc sau_"Hơ yếu mà bày đặt ra gió dám cướp chồng của ông đây" nói rồi JungKook ngồi xỏm xuống nắm tóc ả lên giựt mạnh ra sau cậu nói tiếp: "Con mẹ nó bây giờ cô cút ra khỏi chồng ông không HẢ!?"…
Title: Hãy nắm tay em thật chặt !Author: Hủ Nữ L Lai A.R.M.YRating: GCategory: SE, Oneshot (có chút ngược =)) )Pairing : VKook / TaeKook (V x JungKook) - Bangtan BoysSummary: Hai cuộc đời khác nhau, va vào nhau như một định mệnh nhưng....…
Vừa lăn lóc cùng Shoko xuống dốc cao, tóc tai rối bù vì cành cây, đồng phục lem nhem bùn đất, cả hai còn bị những linh hồn đáng sợ rượt đuổi, Utahime thì nằm bất tỉnh gần đó, hình như là do bảo vệ họ. Giữa tình cảnh hỗn loạn ấy, Satoru lại quyết định đây là thời điểm hoàn hảo để bày tỏ tình cảm với Shoko.(Đúng vậy, Shoko kể lại từng chi tiết nhỏ nhặt vì chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu trai này vậy? Sao lại là bây giờ, trong tình huống thế này cơ chứ?)"Dù tớ có làm gì đi chăng nữa, cậu cũng chẳng bao giờ để ý đến tớ!" Satoru hét lên, sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu to tròn của Shoko. Cậu nắm lấy cổ tay cô một cách vừa kiên định vừa nhẹ nhàng. "Tớ luôn ở bên cạnh cậu, trong khi cậu thì lúc nào cũng hướng về phía cậu ta. Nhưng cậu có bao giờ tự hỏi liệu cậu ta có hướng về phía cậu hay không?"Môi Shoko mím chặt, cô im lặng, những lời của Satoru đang ngấm vào suy nghĩ. Cậu nói đúng. Suguru sẽ không thể làm tất cả những điều Satoru đã làm cho cô. Mục tiêu của Suguru là cứu thị trấn, bảo vệ họ khỏi nguy hiểm từ lũ linh hồn. Nhưng cãi nhau lúc này chẳng ích gì, nhất là khi những linh hồn hung ác đang chực nuốt chửng tất cả."Satoru, chuyện này quá--""Tớ sẽ mãi mãi là điều 'quá đáng' đối với cậu thôi," Satoru cắt ngang. "Vậy nên, cậu có đồng ý không?"T/N: Một bộ truyện được lấy cảm hứng từ Studio Ghibli.Nếu bạn thích phim Ghibli thì hãy đọc thử nhé <3 Thực sự có cảm giác như đang xem phim Ghibli luôn đó.…