Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vì chính em đã khiến anh thay đổiNày cô bé, em có nhớ những viên kẹoNhững gia vị màu hồng ngọt ngào đó?Nhưng cô bé đáng yêu em chắc chẳng biết làThuốc độc đang ngấm dần trong tim emVì anh thích em [Bright Fine]…
💮Truyện này k phải mình viết vì truyện hay mà không có trên app nên mình đăng lên thôi a☺️😘Tác giả: Dương Hạ MyThể loại: huyền ảo, dị giới, xuyên không Không nghĩ rằng mình lại có ngày có được cơ hội xuyên không nhưng đáng tiếc là người ta xuyên không, thì nàng cũng là xuyên không. Tại sao nàng không phải xuyên vào cơ thể người thành vương phi hay tiểu thư, phu nhân xinh đẹp? Cùng lắm thì có thể cho nàng làm một một sâu gạo đúng chuẩn ăn no chờ chết? Đằng này thì Trần Hiểu My cơ mà lại xuyên đến một vùng đất vô cùng hoang dã với những người nguyên thủy không cùng ngôn ngữ, chủng tộc? Liệu nàng phải sống như thế nào đây?Nàng ngửa mặt lên trời thầm nói:" Lão thiên a.... cầu xin ngài có thể nào cho ta bàn tay vàng nữ chủ đi được không?"Lão thiên trầm tư nhìn xuống: Trần Hiểu My ơi Trần Hiểu My, một nữ nhân khiêm tốn như cô thì lấy gì để đổi bàn tay vàng đây.- Dù sao lão nương cũng tốt nghiệp đại học Công nghệ thông tin?Lão thiên nhíu mày: Công nghệ thông tin tại nơi không điện đùng, không Wifi và Internet... Chúc cô may mắn lần sau.- Vậy ít nhất cũng cho một mỹ nam siêu cấp để bầu bạn? - Nếu cô có thể tìm ra mỹ nam giữa chốn này. Trần Hiểu My ơi Trần Hiểu My... Nếu biết có ngày cũng xuyên không đến nơi hoang dã thì trước đây nên xem thật nhiều các chương trình thực tế cỡ như Bị bỏ rơi cùng Ed hay Cặp đôi sinh tồn chứ. Làm sao đây, làm sao đây....…
Câu chuyện kể về tình cảm vườn trườngỞ đây chúng tôi ko nói nhiềuỞ đây chỉ có vt truyện và gửi tới các bạn mà thôiCp chính: Pinku x Bé lùn ❤️Cp phụ: khác…
Cuộc đời đơn giản chỉ bằng 2 chữ "buồn cười".Có ai ngờ chỉ trượt vỏ chuối và đâm đầu vào cây cột điện mà con người lại có thể trở về mấy trăm năm trước.Thật quá buồn cười phải không?Vậy mà nó- Lâm Song Ngư là người đã chứng minh điều đó!!!...(Song ngư-Ta chứng minh điều đó là do ngươi-con tác giả xúi giục nhá!...t/g:hì...viết cho thêm hayyy!...SN*cầm dao*...t/g bỏ dép chạyyyyyyy...Và ở thời đại này nó còn sẽ gặp nhiều chuyện khiến nó khóc không ra tiếng...M.n ủng hộ truyện ms này của Mun(Tieuthungontinh23) nha!❤…
Tiểu thư Park có một cú sốc dẫn đến vấn đề tâm lý . Còn cô bác sĩ La được ông Park mời đến để điều trị cho đứa con gái độc nhất của ông ấy . trong quá trình điều trị , sự ôn nhu của bác sĩ La đã làm trái tim của Park tiểu thơ rung động . Tình yêu sẽ đến dễ dàng nếu không có .... bí mật Tự Viết…
Author: MissRamiunTranslator: MinahPairing: WonkyunSummary:Changkyun chưa từng chứng kiến cách âm nhạc hoà cùng cơ thể anh ấy tự nhiên và nhịp nhàng đến thế, như thể vũ điệu vừa rồi được quay chậm trước mắt cậu vậy. Anh ấy di chuyển không hề nao núng, từng bước một, thậm chí còn cắn môi dưới để giấu đi nụ cười. Changkyun cảm thấy rằng cậu không nên thấy cảnh tượng vừa rồi một chút nào cả, giống như cậu lỡ nhìn thấy một điều cấm kỵ. Nhưng rồi cậu chẳng thể nào ngăn nổi bản thân thầm ước rằng đôi bàn tay uyển chuyển thao túng nhịp điệu ấy sẽ chạm vào cậu...và giúp cậu sống thêm một lần nữa.La música fluía por su cuerpo de una manera que Changkyun no había visto nunca. No era forzado, aquel chico bailaba desenfadadamente delante de sus ojos, dando pequeños pasos y mordiéndose el labio para esconder su sonrisa. Sintió que no debía estar presenciando aquellos movimientos, como si estuviese viendo algo prohibido; pero no pudo evitar desear que aquellas manos que se movían con gracia al ritmo de la melodía le tocasen a él... y le hiciesen sentir de nuevo.Full credits go to MissRamiun @ Wattpad Original link: https://www.wattpad.com/story/114037798-i-feel-it-coming-wonkyun…
Tôi xuyên vào thế giới khác, nhưng tôi lại một lần nữa bị trói buộc trong tình yêu không có đường lui. Dù đã chết đi ở thế giới cũ vì áp lực xã hội, gia đình và bạo lực học đường, tôi lại phải sống thêm 1 kiếp nữa lần này, trong một thế giới xa lạ, nơi tình yêu không còn là sự ấm áp, mà là xiềng xích phủ đầy máu và nước mắt. Người ôm tôi vào lòng bằng sự dịu dàng giả tạo, nhưng giam cầm tôi bằng đòn roi, quyền lực và sự chiếm hữu đến nghẹt thở, Tôi đã từng muốn được yêu. Tôi đã từng nghĩ tình yêu là ánh sáng cuối đường hầm. Nhưng tình yêu của người, lại chính là một cái hố sâu không đáy, nơi tôi dẫm lên từng mảnh vụn của thể xác và tâm hồn mình. Tôi yêu, một cách mù quáng. Tôi đau, một cách cam chịu. Tôi gánh lấy mọi uất ức như một cái giá phải trả cho việc dám hy vọng. Và nếu cái chết là giải thoát...Vậy tại sao ta vẫn phải sống trong một tình yêu đầy xiềng xích?…