Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Tình yêu của chúng tôi, chưa từng bắt đầu bằng lời tỏ tình... nhưng đã kết thúc bằng một lời tiễn biệt không ai nói ra.""Trì Dực Khê Tâm - Một đời, một tên, một lần được sống..."Chúng ta đã đi qua nhau tử tế đến thế, sao vẫn không ở lại bên nhau?…
bởi vì khi yêu,một tia nắng cũng thật ấm ápmột ánh sao cũng khiến bầu trời đêm trở nên huyền diệumột ánh mắt khẽ chạm cũng khiến trái tim rạo rực như lửa đốtbởi vì khi yêu, chỉ cần những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể khiến ta hạnh phúc lạ thường…
Quá khứ, là để người ta hồi tưởng, nhớ lại những chuyện mình đã làm, đã từng phải trải qua. Cho dù là đau buồn hay oán trách, cũng chẳng thể thay đổi được chúng.Du An Kỳ của năm đó, đã chết rồi. Là do các người đã đẩy cô ấy vào đường cùng.Dùng thủ đoạn để hại tôi, còn muốn lấy mạng tôi. Khiến tôi thành người như bây giờ, lại muốn tôi phải nói hai từ " cảm ơn " sao?Nên nhớ, tôi quay trở về đây, chỉ đơn giản là để " trả thù ", là " tính nợ mới, đòi nợ cũ ". Những đau khổ mà tôi đã từng trải qua, lần lượt, lần lượt cũng sẽ cho kẻ hại đã tôi nếm thử mùi vị của nó.…
"Giấc mơ của em là có anh trong đời""Ước mơ của anh là được bảo vệ em mãi mãi"❌Truyện chỉ dựa trên trí tưởng tượng của tác giả không liên quan đến đời thực. Xin đừng quá khắc khe❌…
Tác giả: Yên Hạ Cô Thể loại: Ngược, Truy thê, Sủng, Ngôn tình, Hào môn thế gia, Thanh mai trúc mã, HETình trạng: Đang tiến hành-Văn án:Kỷ Hiểu Đồng nhìn người đàn ông trước mặt, đáy mắt lóe lên tia rung động, thân thể khẽ run rẩy, cô cụp mi mắt xuống, ngăn trở những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt. Một lúc sau, cô hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nâng mí mắt lên, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, thanh âm lãnh đạm:"Cố tiên sinh, giữa chúng ta không còn gì để nói nữa. Tôi đã buông tay rồi, anh cũng không cần phải cố gắng như vậy. Tất cả...đều vô dụng.""Em buông tay rồi thì sao chứ? Em chỉ cần đứng ở đó, lần này tôi sẽ là người nắm lấy tay em."…
"Sel, đừng bi quan nữa. Được không? Vì anh! Một lần thôi em. Xin em đừng như thế nữa" Chàng trai đôi diện ôm tôi vào lòng. Cả người như đang khẽ nức nở. Anh cứ ôm tôi mãi, ôm mãi. Dường như anh cũng không có ý định buông.*Cốt truyện không giống bản gốc.OOCĐây là lần đầu tiên mình viết truyện, cũng là lần đầu viết về đồng nhân HP nên có sai sót mong mọi người bỏ qua và góp ý. Đừng buông lời cay đắng.…
Vũ Minh Quân 1 cậu học sinh cuối cấp 3 bình thường như bao người với thành tích học tập không quá nổi bậc có phần ít nói mà nếu không phải người khác bắt chuyện gì có lẽ nguyên thời cấp 3 cậu đã không có đứa bạn nào . Rồi trong 1 ngày khi mà cậu đang chơi thử tựa game mới được ông anh họ bên mỹ gữi tặng tên là Elden Ring thì có 1 biến cố đã xảy ra .…
Giữa lòng thành phố Bangkok to lớn, có một nơi phòng trà nằm khuất trong con hẻm ngập ánh đèn vàngTối nào cũng thế nơi ấy vang lên những giai điệu buồn dịu như vỗ về an ủi những tâm hồn cô độc đang bất lực với cuộc đờiJune Nannirin - nữ doanh nhân với vẻ đẹp mặn mà và phong thái điềm tĩnh,luôn giữ mình phòng thủ uy nghiêm giữa thương trường đầy toan tính ban đầu chỉ ghé nơi này mỗi tối cuối tuần, xem đó như một cách trút bỏ phiền muộn trong lòng sau bao nhiêu công việc đè nặng lên vai cả tuần trờiCho đến khi trên sân khấu xuất hiện một cô gái trẻEnjoy Thidarat,sinh viên năm ba nhạc viện nghệ thuật, chật vật mưu sinh đang nuôi nấng giấc mơ ca hát còn dang dở.Cô hát bằng tất cả những nỗi niềm mình từng đi qua - có cô đơn, có kiêu hãnh, có cả chút nồng nàn tuổi trẻGiọng hát ấy khiến June khựng lại, không phải là quá hoàn hảo giống như tiếng đàn thiên sứ gảy xuống nhưng là thanh âm khiến nàng ấn tượng nhất từng nghe,nàng nhìn thấy người này bên trong là thứ gì đấy giống như khát vọngTừ buổi tối hôm ấy,June không còn chỉ đến vào cuối tuần nữaMột tuần bảy ngày,ít nhất ba tối đều thấy bóng dáng June ngồi ở bàn góc quen thuộc vừa xử lý công việc,vừa là lặng lẽ dõi theo cô ca sĩ trẻ trên sân khấu nhỏKhông ai biết vì sao vị tổng tài luôn bận rộn ấy lại dành thời gian cho một nơi bình thường rất đỗi đến thếLà vì những thanh âm chạm đến tâm hồn nàng...Hay vì người mang giọng hát ấy đã len vào tim nàng một cách êm đềm,như cách bản nhạc khép lại mà dư âm vẫn đọng lại còn ngân vang trong lòng…
Đây là truyện do t cop về đăng lên đây để thỉnh thoảng đọc lại vì trên này tìm không thấy truyện này. Mình cop từ wordpress về. Nguyên lai của người up ở wordpress (Julie Lee, nhà của bả là Vườn Sao Băng) là đây :------Tác phẩm cổ phong đầu tiên edit, không tránh khỏi còn nhiều lúng túng, chỉ là vì cảm thấy quá hay, nên quyết định đưa lên sàn, thỉnh chư vị giơ cao đánh khẽ :3 Short fic: Độc chungNguyên danh: 独钟Tác giả: WooKhun_RRCouple: KrisLayHun (chủ KrisLay)Fic edit đã qua sự đồng ý của tác giả. Xin đừng mang ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của tác giả và editor.------Đem lên chưa có sự đồng ý của tác giả lẫn Julie Lee nên các bạn đừng đem đi đâu nha. Vì như t đã nói rõ ở trên rồi.…
✨ Nơi tổng hợp những mẩu POV ngắn dưới góc nhìn của các Bot WLW từ nhà Gia Huệ.🌈 Nếu bạn yêu thích những câu chuyện Bách hợp (Girl Love) và muốn trực tiếp tương tác với nhân vật, đừng ngần ngại ghé thăm mình tại các nền tảng khác nhé!🤖 Dokichat: Huỳnh Gia Huệ (Id: a8f70ca8-3023-4ee8-a817-de5afb4d8d74)🎬 TikTok: @ghiu2405tea (Cập nhật POV mới nhất)📅 Lịch đăng: Thứ 3 - 5 - 7 hàng tuần.Hãy chọn một Bot và bắt đầu hành trình của riêng bạn!…
"Tiến Dũng nhắm mặt lại. Anh đánh. Anh đánh thật. Anh nghe thấy tiếng thầy nhắc "đánh mạnh lên" văng vẳng bên tai. Anh nghe thấy tiếng Đình Trọng của anh bật khóc. Anh nghe thấy tiếng trái tim của mình cuộn lên theo từng tiếng thước mà anh đánh xuống. Anh không biết gì cả. Lúc này anh thực sự không biết gì cả. Anh chỉ biết đánh trong vô thức. Cho đến lúc Xuân Trường giữ tay anh lại, bảo rằng anh đã đánh đủ 15 roi rồi, anh mới từ từ mở mắt ra. Anh thấy Đình Trọng của anh ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh thấy Đình Trọng của anh cắn chặt răng để không bật ra tiếng kêu than. Thả rơi cây thước xuống sàn nhà, anh dìu Đình Trọng của anh dậy""Văn Đức ngồi bệt xuống sàn nhà hứng chịu trận mưa roi từ thầy. Cậu cũng không biết cậu bị cái gì nữa. Rõ ràng biết thầy sẽ giận nhưng cậu vẫn không ngăn được mình nói những câu kiểu thách thức như vậy. Cậu chỉ biết lúc đó, trong lòng cậu chỉ có sự bất mãn, một sự bất mãn chất chứa từ ngày này qua ngày khác về cái thứ kỉ luật mà thầy vẫn hằng tôn sùng. Cậu chán ghét cái cảm giác suốt ngày bị trói buộc, bị bắt giờ này phải làm thế này, giờ kia phải làm thế kia. Sự hà khắc của thầy khiến cậu cảm giác bản thân giống như một cái máy lập trình sẵn. Cậu ghét cái cảm giác đó. Và cậu đã không ngăn được việc thể hiện sự bất mãn kia. Văn Đức cắn chặt răng khi những cơn đau cứ liên tục nhói lên. Nhưng rồi cậu bỗng cảm thấy, hình như có cái gì đó ấm áp vừa ôm lấy cậu, có cái gì đó to lớn vừa che chở cho cậu tránh khỏi trận mưa roi từ thầy. Là Trọng Đại""Được rồi!…
Bút danh: Heo nhỏ lăn dốcThể loại: Học đường - Đời thường - Nam x nữ"Hình như em ngheCó tiếng đàn bên giếng cổVọng về từ ký ức ngây ngôXôn xao thì thầm trên đồi vắngMang theo mùi mưa trong đất mặnKhẽ chạm đáy nước khô cằnTrong lòng em."______________________'Mong cậu được sống như cơn gióVô ưu vô lo, bình an vui vẻ.'_Heo nhỏ lăn dốc_…
"Một đợt gió nhẹ thổi, mang theo hơi nóng hừng hực đến lướt qua da thịt ướt đẫm mồ hôi của Xiao. Không mát mẻ hơn là bao. Thế nhưng, nương theo làn gió nóng ấy, một bóng người mỉm cười dịu dàng mờ mờ ẩn ẩn trong khói sương hiện lên trong đầu Xiao. Tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc khẽ ngân lên, và nhành hoa cecilia trắng cài trên tóc người nọ cứ thế đong đưa trong gió. Dạ Xoa có thể tưởng tượng ra được giọng nói của vị thần minh ấy êm dịu đến nhường nào, cũng có thể tưởng tượng ra được mùi hương cecilia ấy dịu ngọt đến ra sao. Và, hệt như bao giấc mơ khác mà hằng đêm Dạ Xoa vẫn thường mơ thấy, khói sương tan dần, bóng người nọ cũng chớp mắt chẳng thấy đâu."tuyển tập truyện ngắn.warning: ooc, có yếu tố nsfw.…
Trưởng thành qua việc học cách không giấu mình nữa. Bốn nhân vật, bốn cách khác nhau để che đi một phần thật của bản thân trước áp lực gia đình và kỳ vọng xã hội: một cuốn sổ thơ giấu dưới chồng sách, một nỗi đau không dám nói thành lời, một ước mơ chỉ dám sống về đêm, một bản thảo bỏ dở suốt mười lăm năm. Truyện đặt câu hỏi: ta có thể vừa làm tròn trách nhiệm với người mình thương, vừa không đánh mất phần thật của chính mình hay không.…
Roommate Của Đội TrưởngBùi Gia Hân - đội trưởng đội bóng rổ nữ, người mà cả trường đều biết tên.Cao, giỏi, nổi tiếng, lúc nào cũng ở giữa ánh đèn sân đấu.Nguyễn Diệp Anh - sinh viên năm nhất khoa Ngôn ngữ, sống yên tĩnh, thích cà phê, mèo và những buổi chiều ngồi đọc sách một mình.Hai người.Hai thế giới khác nhau.Và một căn phòng ký túc xá - phòng 304.Từ bạn cùng phòng xa lạ,đến người ở cạnh sau mỗi buổi tập,đến cảm xúc không còn đơn giản là "roommate".Giữa tiếng cổ vũ trên sân bóngvà những đêm đèn ngủ bật khẽ trong ký túc xá,ai là người đầu tiên khiến đối phương muốn quay về?…
Author: GlorTitle: Khi Mèo tam thể say giấc(While Jimin was sleeping)Disclaimer: VMin thuộc về nhau và BTS, tôi chỉ sở hữu câu chuyện này.Pairing: VMinSummary:Khi Mèo con say giấc, Taehyung nhẹ nhàng tiến tới bên cạnh, đặt một nụ hôn nhu tình lên trán cậu và khẽ thì thào:"Ngủ ngon, Jiminie."…
𝐂𝐡𝐨𝐤𝐞𝐫 𝐅𝐚𝐧𝐟𝐢𝐜 𝐏𝐫𝐨𝐣𝐞𝐜𝐭 𝟐𝟒𝐡 - 𝕸𝖔𝖓 𝕾𝖔𝖑𝖊𝖎𝖑"𝙻𝚊 𝚜𝚎𝚞𝚕𝚎 𝚟𝚛𝚊𝚒 𝚕𝚊𝚗𝚐𝚞𝚎 𝚊𝚞 𝚖𝚘𝚗𝚍𝚎 𝚎𝚜𝚝 𝚞𝚗𝚎 𝚋𝚊𝚒𝚜𝚎𝚛"Nụ hôn vương màu chạng vạng- Le baiser teinté du crépuscule vào lúc 15:00 - 21:00 vào ngày 5/10, nụ hôn "Nhẹ Hôn Vào Nắng" được dệt nên bởi câu chữ của "nijiyoo" mang theo cái chạm khẽ giữa ánh tà dương, nụ hôn vương trên môi tựa vệt nắng cuối ngày chưa kịp tắt. Một chút ấm áp còn sót lại, một chút luyến lưu chẳng nỡ phai, như màu trời dần chuyển nhưng vẫn lưu dấu nơi chân mây.…
Takemichi đã cứu tất cả! Nhưng...một cô gái đã cướp hết công lao của cậu, khiến Toman hiểu lầm cậu nhưng họ không đánh vì những lần cậu giúp họ. Mikey trục xuất Takemichi khỏi Toman, Sanzu không biết vì sao lại đi theo Takemichi chứ không ở cùng Mikey. Izana xuất hiện, mời Takemichi vào Thiên Trúc. Takemichi đã biến chất, từ một thiếu niên vui vẻ tỏa nắng, giờ lại lãnh đạm hệt vầng trăng khuyết, đưa Thiên Trúc từ một băng bất lương lên làm một băng tội phạm khét tiếng đổi tên thành Phạm Thiên. Hắc Long gia nhập với Takemichi, kể cả các tiền bối Hắc Long đời đầu.Note : ở đây, ai cũng sống hết. Shinichiro có khuyên Mikey đừng tin lời cô ả kia nhưng bất thành sau đó gia nhập cùng Takemichi luôn, các cô gái thì vẫn sống cuộc sống bình thường. Ship : Thiên Trúc ( Phạm Thiên ), Hắc Long × Takemichi.Ở đây không ship Toman ( trừ Sanzu ) với Takemichi ×3.…