Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi
"Mark này, đối với anh thế nào là hạnh phúc ?"…
"Mark này, đối với anh thế nào là hạnh phúc ?"…
Cậu là một mặt trời chói lọi của bình minh, tự tin thể hiện bản thân như những ánh nắng rực rỡ, còn tớ là một cơn thủy triều của hoàng hôn, trầm tĩnh và không ồn ào, luôn giấu mình sau màn đêm lặng lẽ.…
Một dấu phẩy làm chậm lại nhịp sống vội vã, một dấu phẩy đặt nhẹ nơi này, như cách em ngập ngừng mà ngỏ lời yêu anh.…
textfic chỉ được đăng duy nhất tại blog Dưa Hấu Đầy Nắng và acc wattpad _ppinkpu…
những ngày tháng bên em đều là giây phút bình yên của anh…
Văn Án:"Nếu nói mắt cậu là bầu trời, mắt của mình sẽ là những ngôi sao sáng trên bầu trời ấy. Dường như có điểm tựa là cậu, nên mình mới dũng cảm bước tiếp".. . . "Thầy Đông Anh ơi, có tên ngốc nào đó vừa trèo tường vào trường kìa" Hoàng Nhân Tuấn một tay vừa ghi tên kia vào sổ còn miệng lại đi mách lẻo thầy. Tên ngốc nào đó vẫn đang cố gắng trèo vào trường vì hôm nay hắn đi học muộn, đã vậy tiết học đầu tiên còn là của thầy Đông Anh nữa chứ. Thảm đâu cho hết thảm, hắn đã cố lắm rồi nhưng vẫn bị trực ban Hoàng nhìn thấy rồi bắt được.Đáng ghét thật, vậy nên hắn liền hẹn trực ban Hoàng cuối buổi ra cổng trường gặp hắn. Thể loại: 1×1, chủ thụ, Phúc hắc mặt dày thông minh phong lưu công × Lanh lợi hoạt bát có thù tất báo thụ, fanfic, ooc, viết theo hướng tiểu thuyết đam mỹ. Couple chính: La Tại Dân × Hoàng Nhân Tuấn.…
"Mùa hè năm ấy, những bông hoa của một loại tình cảm đặc biệt đã chớm nở trong xóm nhỏ"…
"Tóc Donghyuck sắp xuất hiện vài cọng tóc bạc vì Mark Lee.Hay nói cách khác, bỗng dưng trên mặt Mark Lee có thêm sự hiện diện của một chiếc kính."Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không tự ý đem đi nơi khác.Ủng hộ tác giả tại đây: https://archiveofourown.org/works/10630245…
"Không một ai cần phải trở thành nhà thuyết học chỉ để nhận ra rằng cậu trai nổi tiếng của câu lạc bộ nhạc kịch Lee Jeno đã phải lòng cậu học sinh mới, dễ ngượng ngùng Na Jaemin từ cái nhìn đầu tiên."…
Quy tắc đầu tiên : Trên đời này không có ma.Đây là điều mà người anh ruột, tuy dốt nát ngoạn mục về đôi điều nhưng lại sở hữu biệt tài nhìn thấu con người và sự việc bằng một cái liếc mắt, hằng chỉ bảo Jaehyun. "Làm cảnh sát rồi chú mày sẽ thấy. Chẳng có con ma nào ở đây cả. Quan trọng là đầu óc của chú mày đang thêu dệt nên câu chuyện gì"Khi đó Jung Jaehyun vẫn chưa hiểu hết toàn bộ ẩn ý anh trai nhắc đến, hoặc thực lòng chẳng ai trông đợi gì một cậu nhóc mười tuổi có thể ngộ ra những lời lẽ khó nghe, cộc cằn, thô lỗ ấy đáng đúng đắn để suy xét đến.A/N : fic xoay quanh chỉ một số thành viên và cp nhất định trong nct.***một project đổi gió sang concept kinh dị=((((…
Đọc rồi biết ạ…
Đây là câu chuyện kể về 1 lần đi công việc xa nhà của A. Cậu đã thuê ở 1 căn nhà tạm nhưng không biết ở căn nhà ấy là 1 oan hồn của 1 cô gái trẻ tuổi và mọi chuyện xảy ra như thế nào thù ta cũng đọc câu chuyện dưới đây…
Teenfic viết tặng người bạn Thảo Nguyên, cho bạn đu idol nè! Thế giới có ai tốt kiểu này với bạn như mình không?…
Tựa đề đã nói lên tất cả ^^ hint , quotes , câu chuyện bên lề của hai đứa nhỏ đều lưu trữ tại đây ~ mời ghé vô [ Tủ đồ dự trữ thanh xuân của Kaii with Khải Thiên ]___ Khải Thiên vương đạo___" Hint không bao giờ hết Yêu không bao giờ phai Chỉ hai người là đủ Khải Thiên mãi trường tồn "Có rất nhiều điều mà các cô chưa khám phá hết :)) mời ghé vô để biết thêm nhiều điều mình chưa biết nhé…
năm đó, nhằm Lý vương thứ 8, Thiên Bình quốc xảy ra một trận chiến khốc liệt giữa chính quốc và lân bang Mễ Tri, khắp thiên cùng địa tận là tử thi chất chồng, huyết hợp thành sông.năm đó, tàn cuộc đã thấy vị hoàng đế trẻ tuổi bả vai nhuộm máu đỏ thẫm, mơ hồ mục diện mộng cảnh năm nào cùng người thề ước, không ngừng gọi tên người, cho đến khi thật sự hồn phi phách tán vẫn tận cùng tâm khảm là bóng xưa hình cũ mà hắn từng hồ đồ lạc mất.năm đó, nàng là mỹ nhân mi thanh mục tú, lại cầm kì thi họa tinh thông, Đình Hoằng quận chúa - Kim Thạch Quỳnh chỉ biết nhìn nam nhân mình yêu thương quay lưng bước về phía người kia, ánh mắt hắn nàng đã không thể nắm lấy, sao có thể là trái tim băng lãnh kia?năm đó, khi cánh hoa bỉ ngạn nở đỏ rực, cậu hệt mộng ảo hữu thực, vô tình phá hỏng duyên nghiệt vốn đã định mệnh an bài, trong mưa hoa ẩn hiện tựa thiếu nữ đội khăn hỉ đã xuất giá, chờ mùa hoa tiếp đã vội vã rời bỏ hắn, đến lời từ biệt cũng chẳng kịp nói.....bi ai, phẫn uất, ái ân, hỉ hả....tựa hồ đều đã trải qua cùng nhau, đều có thể thấu hiểu chia lìa là một quy luật tự nhiên, có bắt đầu ắt sẽ có kết thúc, không có gì là trường tồn, nằm ngoài vòng thời gian chi phốithế sao trên bờ mi kia vẫn vương vấn thứ hình bóng ảo ảnh vô thực, trước khi kịp thức tỉnh trở về thực tại đau lòngduy có chỉ đỏ treo trên cành bỉ ngạn vĩnh cửu.…