Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
couple: mark lee x lee donghyuck.lowercase.••••••"công việc, công việc! anh lúc nào cũng chỉ có công việc, anh có nghĩ đến cảm xúc của em không?" "ý của em từ nãy đến giờ là gì? là bắt anh bỏ việc đúng không?" ° "chia tay đi" ° "donghyuck à, anh xin lỗi, mở mắt ra nhìn anh có được không em".••••••…
- Tên: "You're my best friend"- Tác giả: Kal- Main pairing: Mark/Lee Minhyung x Haechan/Lee Donghyuck (Markhyuck)- Side pairing: Taeyong/Lee Taeyong x Ten/Chittaphon Leechaiyapornkul (Taeten), Lee Jeno/Na Jaemin (Nomin)- Rating: T (13+)- Thể loại: Romance, Melo, Slice of Life- Tags: University life, one-sided love, slight angst, bestfriend!Markhyuck, friendzone, flangst- Số chương: 1/10 (dự kiến)- Tình trạng: On-going- Disclaimer: Đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, họ không thuộc về tôi. Vui lòng không áp đặt nhân vật trong fanfiction ra ngoài đời thực, cảm ơn…
Tác giả: Thiên ThiênI, Nội dungCó những sự thật không nên biết... Có những điều ta không nên quan tâm...Sau 17 năm kể từ khi kết hợp hai nước Violetsun và Redmoon thành Starssnow cả vương quốc trở nên phồn thịnh. Tuy nhiên vẫn còn rất nhiều bí mật chưa được giải đáp về mối quan hệ giữa hai gia tộc Sakura và Stomwindy. Đôi mắt màu lục bảo một lần nữa lại xuất hiện đã thay đổi vận mệnh của đất nước. Một cuộc chiến nữa lại bắt đầu... và đau thương lại tiếp diễn lên các thế hệ sau...Một khởi đầu mới, khởi đầu của một kết thúc thực sự!…
Thói quen, chính là không thể hoàn toàn từ bỏ. Nếu không có cơ hội thì thôi, nhưng một khi có, cái thói quen mà ngày nào đã chìm vào quên lãng sẽ trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và quan trọng nhất là, nó sẽ trở thành một thứ giống như bản năng, có muốn cũng không thể buông tay...Ta viết không tốt lắm, chỉ đơn giản là muốn đưa đến mọi người một câu chuyện của bản thân mà thôi. Mong mọi người ủng hộ.…
Tôi và anh yêu nhau qua một trang mạng xã hội có tên là "Chát với người lạ" Hôm đó là một buổi sáng nhàn hạ, chúng tôi vô tình tìm được nhau giữa 687 lượt người online. Tôi là người mở lời trước trong cuộc trò chuyện với tin nhấn "Cần tìm người yêu online nhấn tin mỗi ngày" Anh có vẻ hơi chần chừ rồi hỏi lại tôi "Mình cũng không rảnh lắm bạn ơi, mà phải nhấn tin mỗi ngày sau" Vì lúc này tâm trạng buồn chán nên tôi soạn đại một tin cho qua chuyện "Nào rãnh nhấn tin cũng được mà bạn, tại mình nói vậy thôi à" Đang định ấn nút thoát ra, thì anh bảo "Tui nam, bạn có zalo không? " Thế là chúng tui add zalo và bắt đầu cuộc trò chuyện trên mạng zalo. Tôi thì có thói quen rất tò mò nên add xong là kich vào album của anh để xem ảnh, anh có một khuôn mặt ưa nhìn, anh rất thích tự sướng, trong album có các ảnh đủ kiểu bựa, nghiêm, lầy, dễ thương này nọ, hơi thích thú nên tôi xắng qua trang cá nhân coi các stt của anh, nhìn tổng thể thì anh viết rất tình cảm, nghe mũi lòng còn có gì đó nó sâu lắng mà tôi nghĩ bộ đội thì hơi sến súa nên cũng cho qua. Anh thích EDM, cuồng giày và tôi hơi bất ngờ một chút về anh là anh là bộ đội. Đó là lần đầu tôi tiếp xúc với một anh chàng bộ đội thật thụ, qua cách nói chuyện thì anh rất hài hước, dễ bắt chuyện, chỉ nói một buỗi thế thôi mà trong tối hôm đó chúng tôi đã thân nhau và rồi dính nhau hồi nào chả hay.... Chắc tim vô tình rơi mất nhịp về khoảng ăn ý trong cách nói chuyện mất rồi mà tôi là một đứa hay mơ mơ mộng mộng, mà nhất là cái độ ảo tưởng thì thôi rồi lượm ơi nên tôi tự ng…
- tôi có thể làm gì khi sống đã là một chuyện khó khăn? - lee minhyung trầm giọng, từng hơi thở như từng mảnh ký ức xưa cũ hiện về, bóp nghẹn con tim hắn trong màn đêm, gây ra những cảm xúc hỗn loạn. lúc ấy, lee minhyung như mờ mắt, hay chìm trong mớ cảm xúc hỗn loạn đó, hắn mang theo một nụ cười điên dại, và rồi tiếng súng nổ vang cả trời đêm. một kẻ lang thang không danh không phận, ngày ngày phiêu bạt trốn tránh vì em mà biết đau lòng, vì em mà ta đã yêu, vì em mà biết rằng thế giới này tốt đẹp nhường nào. em giống như viên thuốc, một viên thuốc rất đắng, rất khó uống, nhưng cũng là em đã chữa lành những vết thương tưởng chừng như không có thuốc chữa. lowercase.…