Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Title: Ấn tượng đầuDisclaimer: nhân vật thuộc về bộ truyện Jujutsu Kaisen của Akutami Gege, fanfic thuộc về tác giả.Author: admin cte Couple: Gojo Satoru x Iori UtahimeRated: F/MCategory: RomanceStatus: CompletedSummary: Lần đầu Gojo gặp Utahime và suy nghĩ của cậu về đàn chị.…
"Xin chào. Tôi là Krist. Anh ấy là Singto. Cả thế giới đều cho rằng anh ấy thích tôi. Nhưng trong thực tế, tôi mới là người đem lòng đơn phương anh ấy."~~~~~~~SingKrist/Hiện thực/Hurt-Comfort/6 chương + 1 ngoại truyện/HE.Tác giả: 阿落@lofter.comFic được tác giả lấy cảm hứng từ một fanfic Khải Nguyên có tên là "Độc Dược Ngọt Ngào." Ảnh minh họa ở đầu mỗi chương theo bản gốc được sự cho phép của tác giả [email protected]…
Được tạo ra bởi cảm hứng từ OutingGmmtv 2023.Lưu ý:- Fic chỉ là giả tưởng, up lên để thoả mãn đam mê, không áp dụng với đời thật.- Ai cảm thấy thú vị thì đọc, không thích có thể lướt qua.…
Tựa đề: Cắn vào em đến khi tan mùi sống UA Era | Slow burn darkficRating: 18+ | Warning: chiếm hữu, ám ảnh tình dục tiềm ẩn⸻Mô tả:Bakugou chẳng bao giờ học được cách chạm vào người khác bằng thứ gì ngoài bạo lực.Hắn nhìn Deku lớn lên trong cùng một mùa hè chật chội, giữa tiếng ve và mùi mồ hôi bám vào cổ áo. Cơ thể thằng đó luôn thoảng một mùi hương xa lạ: mùi của da non, của sống sót, của khát khao đến điên cuồng mà vẫn không đủ gan đớp lấy bất kỳ thứ gì.Bakugou ghét mùi đó. Mùi "sống".Thằng Deku ấy từng chút một cứ thế lớn lên, nứt ra khỏi cái vỏ nhút nhát để rồi cứ mỗi lần chiến đấu lại để lộ thêm một thớ thịt đỏ hỏn dưới da. Và mỗi lần như thế, Bakugou thấy lòng mình nổ tung như một quả lựu đạn bị tháo chốt ngược: đẫm lửa, không định hướng, chỉ biết gầm gào lao đến để cắn, để liếm, để đánh dấu lên thứ lẽ ra chưa bao giờ được sinh ra cho riêng hắn.Có những đêm sau trận đấu, giữa sàn nhà lạnh lẽo của phòng luyện tập, hắn ngồi cạnh Deku, cả hai đều dính máu, thở hồng hộc và hắn thề rằng mình có thể nghe thấy nhịp tim thằng đó chạy dưới da, như một con mồi nhỏ bé rúc vào lồng ngực hắn xin tha. Hắn không hôn. Hắn không vuốt ve. Hắn cắn. Cắn cho đến khi làn da xanh xao của Deku rịn máu. Cắn cho đến khi mùi sống tan ra, nhường chỗ cho mùi hắn.Bakugou Katsuki không yêu Deku.Thằng mọt sách.Dở hơi.Hôi hám.Hắn đói.Đói một cách tuyệt vọng.Và cách duy nhất để no,là cắn vào em đến khi tan mùi sống.…
Aden, một cậu học sinh 18 tuổi bình thường, chạm phải viên đá xoắn ốc bí ẩn trong bảo tàng và bị cuốn vào thời nguyên thủy khắc nghiệt: rừng rậm đầy thú dữ, đói khát và cái chết rình rập. Từ kẻ lạc lõng, Aden học sinh tồn qua săn bắn, chế tạo vũ khí, và gia nhập bộ lạc với Kora, Lira - nơi tình thân và đồng đội là chìa khóa sống còn.…
Nếu ký ức có thể bị chỉnh sửa và thực tại cũng không còn đáng tin. Sẽ ra sao khi một "biến số" xuất hiện và cậu có thể sẽ trở thành thứ duy nhất khiến mọi thứ sụp đổ.___________Câu truyện được viết và phát triển dựa trên những sự kiện đã xảy ra trong giấc mơTác giả: Cocoyogurt…
Warning : Có Oc do t/g ( tôi tự sáng tạo ) nhưng yên tâm truyện vẫn theo đúng truyện gốc . Nội dung 18 + ◇ Chẳng còn gì sót lại ... Và không nhớ nữa ... ... --------------------------- - Không lấy ý tưởng / truyện của t/g ( tôi ) khi chưa cho phép . - Không report truyện ( vốn dĩ Csm đã 18 + rồi nên tác phẩm này cũng vậy ) . - Bình luận tôn trọng nhau và không tạo drama .- Tất cả tranh trong đây nếu không phải t/g ( tôi ) vẽ thì nguồn là Pinteres.* Đọc mô tả rất quan trọng.…
Có một DUNGEON không tồn tại trên bất kỳ tấm bản đồ nào.Nó không dành cho những kẻ tìm kiếm quyền lực, cũng không phải nơi để săn kho báu hay trở thành anh hùng.Dungeon ấy chỉ mở cánh cửa trước những người mang trong tim một điều còn chưa thể buông bỏ.Một trăm tầng.Một trăm thế giới.Một trăm câu chuyện.Mỗi tầng là một bi kịch đã bị thời gian chôn vùi, là tiếng khóc không còn ai lắng nghe, là lời hứa chưa từng được thực hiện, là những con người đã biến mất khỏi ký ức của cả thế giới.Có tầng không hề tồn tại quái vật.Có tầng mà kẻ thù đáng sợ nhất lại là chính ký ức.Có tầng, muốn bước tiếp phải cứu lấy một linh hồn.Nhưng cũng có tầng, dù lựa chọn thế nào cũng sẽ có người phải ở lại mãi mãi.Để chinh phục Dungeon, sức mạnh thôi là chưa đủ.Điều duy nhất có thể mở cánh cửa dẫn đến tầng tiếp theo là thấu hiểu nỗi đau của những con người từng sống, từng yêu, từng hy vọng...rồi bị lãng quênBởi đôi khi...Điều đáng sợ nhất không phải cái chết.Mà là một ngày nào đó, không còn bất kỳ ai nhớ rằng bạn đã từng tồn tại.Và khi tiếng chuông của tầng thứ một trăm vang lên...Liệu người lữ hành còn là chính mình, hay cũng chỉ trở thành một câu chuyện khác được DUNGEON cất giữ mãi mãi?…
Annie ngoái đầu lại nhìn chiếc đồng hồ, cảm giác như mình vừa quên mất điều gì đó. Nhưng cô vẫn mỉm cười, giọng nói ngọt ngào như đường mật bên tai:" anh vừa định nói với tôi điều gì sao Draco?" " có sao Annie?"giọng nói Draco vang lên, thản nhiên đến mức như chưa có gì từng xảy ra. Vừa nói anh ta vừa từ từ đứng dậy. Và chỉ trong chốc lát, bằng một cái vung đũa, chiếc áo choàng màu tím than và cái mũ màu bạc lại một lần nữa bay đến trước mặt chủ nhân của chúng. Draco đã sửa soạn xong, vết thương trên gò má cũng chẳng biết đã biến mất từ lúc nào. Chỉ trong thoáng chốc, anh ta đã trở lại thành một thần sáng gương mẫu của bộ phép thuật, với nụ cười nửa miệng và phong thái lịch lãm quen thuộc. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, đến mức annie tưởng như người đàn ông lạnh lùng trước mặt cô cách đây 5 phút chưa từng tồn tại.Trong lúc Annie còn mải suy nghĩ, Draco đã lướt ngang qua cô đến hành lang trước cửa. Nhưng lần này Annie đã nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cô nhanh chóng đuổi kịp Draco, tà váy dài màu trắng ngà bồng bềnh cuốn theo nhịp chân cô."tiếc quá. Anh phải về thật sao Draco? Nếu lần sau anh đến, tôi nhất định sẽ đón tiếp anh thật chu đáo.""không cần đâu Annie, chỉ cần cô còn sẵn sang mở cửa cho tôi tá túc vào khung giờ này đã là vinh hạnh lắm rồi" Draco trả lời cô khi cả hai dừng lại trước cánh cửa ở hành lang. Mùi gỗ thông ẩm mốc thoảng thoảng trong không khí. Annie mở cửa. Cô hơi nghiêng mình nép vào một bên để draco đi ra, giọng nói vang lên cùng nụ cười lạnh lùng khi cô nhìn thẳng vào draco:"tạm biệt""Tạm…
Vol 1 của "Irodori". !!Hư cấu, không có thật!!Thể loại: Dark-fantasy, romance. Truyện và hình vẽ minh hoạ đều tự tác giả làm ra! Cảm ơn.Tác giả: Purlar Bear.…
Tại một Đô Thị tàn khốc đầy rẫy hiểm nguy, một kẻ vô danh mất đi ký ức tên là Dante bất ngờ bị chiêu mộ để trở thành Quản lý Điều hành của Xe buýt thuộc Công ty Limbus. Nhiệm vụ của Dante? Dẫn dắt một nhóm gồm 12 tội đồ lập dị và mang trong mình những vết thương lòng sâu sắc du hành khắp các ngóc ngách của Đô Thị trên chiếc xe buýt đặc biệt mang tên Mephistopheles. Mục tiêu tối thượng của họ là thu thập các Cành Cây Vàng còn sót lại sâu bên trong tàn tích của Tập đoàn Lobotomy cũ. Điểm mấu chốt giữ chân giao kèo giữa Dante và 12 Sinner chính là một khế ước quyền năng: Dante sở hữu khả năng vặn ngược thời gian. Nhờ năng lực này, vị Quản lý có thể chữa lành mọi vết thương cho các Sinner, thậm chí là kéo họ trở về từ cõi chết. Nhưng cái giá phải trả cho mỗi lần hồi sinh là gì?…
Ford- 1 chàng sinh viên năm 3, đã phải lòng Mark- 1 ng thành công và vô cùng hoàn hảo. Sự phải lòng này thật sự Ford ko ngờ đến. Hãy theo dõi và xem tiếp câu chuyện diễn biến như nào nhé.…
Thế giới của Shadow Garden vốn không ổn định.Nhưng nó có quỹ đạo của riêng mình.Những hiểu lầm được chấp nhận.Những sai lệch được hấp thụ.Ngay cả Cid Kagenou - một nhiễu loạn dị thường - cũng là một phần hợp lệ của hệ thống đó.Rồi Rimuru xuất hiện.Không phải như một kẻ xâm lược.Không phải như một vị thần.Mà như một tham số không thuộc về quỹ đạo này.Chỉ riêng sự tồn tại của Rimuru đã phủ lên thế giới Shadow Gardenmột cơ chế nhân quả xa lạ -khiến những sai lệch không còn tự được làm mịn,khiến kịch bản bắt đầu trượt khỏi chính nó.Khi Rimuru không can thiệp, thế giới không trở về trạng thái ban đầu.Khi Rimuru quan sát, thế giới vẫn tiếp tục lệch.Shadow Garden buộc phải lựa chọn thay cho một thế giới không còn được cân bằng.Cid Kagenou dần hành động ngoài vai diễn mà chính hắn từng theo đuổi.Và Rimuru - kẻ không thể "chưa từng tồn tại" -chỉ có thể đứng ngoài, nhìn những hệ quả lan ra từ chính sự hiện diện của mình.Đây không phải câu chuyện về cứu rỗi.Đây là câu chuyện về điều gì xảy ra khi một biến số không được phép tồn tại.Nhịp truyện chậm. Không tập trung vào sức mạnh.Nhiều câu hỏi sẽ không có câu trả lời ngay - hoặc không bao giờ có.Nếu bạn cần cao trào nhanh, truyện này không dành cho bạn.Nếu bạn quan tâm đến sự lệch nhịp của một thế giới, hãy ở lại.Viết cùng chat gpt - Fanfic tensei slime và shadow garden…
Học viện Amaranth - nơi giao thoa giữa mộng tưởng và hiện thực, ẩn mình giữa cao nguyên sương tím trải dài bất tận. Tòa nhà chính sừng sững như một lâu đài cổ, tháp chuông vươn cao chạm trời, những mái ngói xanh thẫm khắc phủ rune mờ ảo sáng lên khi đêm xuống. Bao quanh học viện là vườn hoa rực rỡ, nơi những loài kỳ thảo nở theo nhịp hát hoặc tỏa sáng dưới ánh trăng như tinh thể pha lê, khiến cả không gian chìm trong vẻ đẹp vừa lộng lẫy vừa bí ẩn.Thế nhưng, giữa vẻ đẹp lung linh ấy, tồn tại một truyền thuyết khiến cả học viện chìm trong bóng sợ hãi về hoa oải hương. Người ta nói, nếu một buổi sáng bạn bước vào lớp và thấy trên bàn mình xuất hiện một đóa hoa oải hương, thì sinh mệnh đã bị định đoạt. Chẳng ai biết nó mọc từ đâu, chỉ biết sau đó, rất nhanh thôi, học sinh đó sẽ chết. Giáo viên cấm bàn tán, coi đó là chuyện bịa đặt, nhưng nỗi ám ảnh vẫn bám riết, khiến mỗi học sinh khi ngồi xuống ghế của mình đều phải liếc nhìn mặt bàn với một niềm lo lắng khó gọi tên.Trong không khí ma mị ấy, K.T, hay Thiên Hoà - một học viên tưởng như bình thường - lại vô tình bị cuốn vào những ngày tháng đầy u ám. Cô không phải kẻ mang chí lớn, cũng chẳng phải thiên tài ma pháp, chỉ là một thiếu nữ muốn sống đời học trò bình lặng. Thế nhưng, sự xuất hiện của oải hương quanh cô đã khiến những bí mật bị phong kín của Amaranth bắt đầu rạn nứt, hé lộ một sự thật có thể đổi thay cả số phận học viện này.Amaranth không chỉ là nơi học tập, mà còn là vũ đài nơi ánh sáng và bóng tối luôn song hành.…