Chúng ta của những điều không thật
Chúng ta của những điều không thật.…
Chúng ta của những điều không thật.…
Nàng người vô cùng nổi tiếng trong giới hắc đạo, được biết tới với cái tên " Sát " lạnh lùng, tàn nhẫn , giết người không gớm tay. Chỉ cần có tiền thì nằng sẽ giết nhưng động đến người vô tội nàng sẽ lập tức hủy bỏ nhiệm vụ. Trong một lần làm nhiệm vụ, bị kẻ định gài bom mà nổ tan xác."Nàng" công chúa nước Hồng Hoàng "Hoàng Nguyệt Lam" phế vật , vô năng không có một tia huyền lực lại háo sắc chỉ cần gặp mĩ nam là phải lấy cho bằng được nhưng lại được phụ hoàng yêu thương hết mực "Nâng như nâng trứng hứng như hứng vàng". Trong một lần vui chơi mà ngã xuống sông chết đuối.Nàng trờ thành "Nàng", Nàng khinh thường tất cả "Phế vật ư! Hừ phế vật ta sẽ cho các ngươi biết như thế nào là một cường giả chân chính"Nàng từ phế vật trở thành cường giả ai ai cũng sợ, toa ra ánh sáng chói lóa.…
[ 04/04/24 ] Tiến đến cảm giác YEU - Trương Vũ Việt Anh x Nguyễn Phương Tuệ Anh- Mày bảo anh ta đẹp trai? Tôi thành thật gật đầu. - Là trước kia đẹp trai. - Vậy tao với Hoàng Nam Khánh ai đẹp trai hơn? Nhận thấy ánh mắt mong chờ của Việt Anh, tôi giả bộ xoa cằm suy nghĩ, miệng hm hm vài cái. - Anh ta... - Tôi chỉ mới thốt ra hai chữ, ánh mắt Việt Anh đã dí sát vào tôi. Tôi đành quay qua hướng khác để che giấu sự ngượng ngùng. - Là anh ta không đẹp trai bằng mày, được chưa?- Tao đẹp trai nhất?- Ừ ừ. - Tôi gật đầu cho xong chuyện. Nhưng tất nhiên vẫn thua các anh chồng yêu Đặng Trần Minh Đức, Nguyễn Hoàng Gia Khánh, Nguyễn Công Trường, Trần Hồng Viết Hoàng, Trịnh Hữu Huy Anh, Hoàng Nhật Đăng,...của tôi. - Vậy mày có muốn thử yêu đương với đẹp trai nhất không?…
Lê Anh Nhật, 27 tuổi, cô mở một quán cafe đặt tên là NhaVa ở nội thành Hà Nội. Ngôi nhà cô sống cách tiệm cafe ấy không xa. Nhật vốn sống một mình từ khi ra trường đến nay nhưng ngôi nhà của cô bây giờ lại có thêm một thành viên mới, đó là Trần Kiều Thanh, cô em hàng xóm của Nhật hồi cô còn ở với ba mẹ. Kiều Thanh kém Nhật 7 tuổi, hiện đang là sinh viên năm thứ 2, em chuyển từ kí túc xá của nhà trường cho đến nhà trọ nhưng vì một số lý do mà Thanh đã chuyển vào sống chung với Nhật. --------------------------------------------------------------- Đây là tác phẩm đầu tiên tôi viết về thể loại girl love nên sẽ còn nhiều thiếu sót và văn phong có đôi phần lủng củng.…
Chủ tịch tập đoàn Thành Nghiệp để thu phục người ông ta rắp tâm muốn truyền cơ nghiệp – cháu ngoại ông ta, Trịnh Diệu Dương; đành phái đi con bài cuối cùng trong tay mình: trợ lý Trần Thạc. Trên danh nghĩa là trợ giúp Trịnh Diệu Dương, thực chất là thâm nhập tập đoàn Trụ Phong, thu thập thông tin, tìm ra điểm yếu của Trịnh Diệu Dương rồi buộc anh ta phải trở lại bên cạnh Trương Thủ Huy, cam nguyện thừa kế tập đoàn Thành Nghiệp.Thế nhưng, hai kẻ ban đầu đối đầu, lần đầu gặp mặt đã diễn một màn ‘quá sức khó quên’. Hai người đó bất kể bề ngoài tận lực đeo thêm bao nhiêu lớp mặt nạ, cuối cùng vẫn giấu giếm không được nhiệt hỏa tình ý cuồn cuộn dấy lên trong lòng. Sớm muộn đã tự trói buộc nhau vào vòng lưới vô phương tháo gỡ.Trần Thạc và Trịnh Diệu Dương, hai nam nhân hội đủ kh…
Chúng ta sẽ mãi dõi theo từng bước chân của nhauYêu nhau nhưng không đến được với nhau . Đó là kết cục đau lòng nhất của một đời ngườiDẫu ra sao hai ta vẫDẫu biết rằng chúng ta sẽ không có kết quả nhưng ta sẽ đợi nhau một ngày , một đời cả một kiếp.Chờ đợi là hạnh phúc . Nhưng có phải hạnh phúc này quá đắt . Những câu nói của Lâm Chính cứ mãi khắc ghi trong lòng Hà Mộc , không cách nào quên được" Mong rằng kiếp sau , chúng ta có thể gặp nhau , có thể yêu nhau nhưng không phải như bây giờ cứ hận thù , làm tổn thương nhau mà là giống như các cặp đôi bình thường khác ."Mong rằng kiếp sau em không phải là kẻ thù của anh ""Mong rằng kiếp sau ... Em không phải là người của nhà họ Diệp"Mỗi câu nói của anh chính là những con dao sắc nhọn đâm vào tim cô . Cứ một câu lại một lần cô rơi lệ , cứ một câu lại là sự đau đớn chất chồng , cứ một câu lại làm khoảng cách hai người cứ xa mãi .…
Những tháng ngày cuối cấp trung học cơ sở là những tháng ngày mà tôi khó có thể quên được.Nào là ôn thi chuyển cấp, nào là những kỉ niệm cuối cùng với những người bạn cùng lớp. Nhưng đặc biệt nhất, là cậu ta. Sau kì nghỉ hè mà đối với tôi hay đa số học sinh khác là ngắn ngủi, thứ mà chúng tôi phải đối mặt chính là kì thi chuyển cấp. Có thể vào được trường cao trung tốt hay không đều dựa vào kì thi này. Tôi mang trên mình những áp lực nặng nề từ nhiều phía, miễn cưỡng chăm chỉ học hành một năm cuối cấp. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Làm khó tôi không chỉ có chuyện học hành mà còn có bạn cùng bàn của tôi- Dư Quân. Mọi thứ bắt đầu trở nên rắc rối khi tôi nhận ra tình cảm của cậu ta.…
Lần đầu hai người gặp mặt, hắn cưỡng hiếp cô.Đối với cô gái nhỏ mà nói, cuộc đời như thể chấm dứt từ đó.Cô muốn chết nhưng ba mẹ, em trai, em gái còn đang chờ cô về. Tết này cả gia đình quây quần bên nhau sẽ hạnh phúc lắm. Vì thế dù thế nào cô cũng muốn trở về.Từ một cô công chúa nhỏ được yêu thương chiều chuộng sống trong thành phố xa hoa, Ylanie phải trở nên mạnh mẽ học cách sinh tồn giữa rừng rậm hoang vu với muôn trùng nguy hiểm từ thiên nhiên và tội ác của con người.Sự dịu dàng bao dung cùng khát vọng sống để trở về của cô đã khiến hắn rung động, hình như ánh trăng đang le lói trên bầu trời âm u mây phủ của hắn, từng chút một từng chút một soi sáng con đường phía trước. Vậy là từ nay ánh trăng sẽ là tri kỉ của kẻ độc hành này...…
Một câu truyện về tình yêu học đường ngọt ngào dễ thương, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ ấn tượng.Cô là một cô bé lớp 11 xinh xắn . Nếu miêu tả về cô thì cũng chỉ từ nội tâm là đủ, cô ít nói nhưng luôn quan tâm tới mọi người theo cách riêng của mình, cô không khó gần nhưng luôn tạo ra một khoảng cách với thế giới mà chỉ có người thực lòng mới bước vào được. Đối với cô tình yêu là một thứ rất xa vời vì cô chưa bao giờ yêu ai mặc dù đã có rất nhiều người tỏ tình với cô. Đơn giản cô thích tự do và cô tin vào định mệnh. Sẽ có một ngày cô gặp anh người con trai ấy - người con trai cô thích và sẽ là tình đầu và tình cuối của cô.Anh là học sinh cuối cấp. Anh đẹp một cách lãng tử như mặt trời ấm áp với nụ cười làm bao cô gái đỏ mặt. Anh và cô không cùng một thế giới nhưng có thứ gì đó thần kỳ gắn kết hai người gọi là duyên phận. Và anh là chàng trai ấy chăng ...…
Về nội dung truyện thì ta cũng không biết trước được vì mới viết lần đầu nên cứ dựa vào hứng thú mà đi thôi.…
Mặc Dịch và Thẩm Tòng Tiếu hiểu nhau yêu nhau, nắm tay cùng tiến.Một thiếu niên không có cha mẹ thương yêu gặp phải một thiếu niên độc lập tự chủ thì sẽ xảy ra những chuyện gì.Mới đầu:Thẩm Tòng Tiếu: Tôi có thể ngồi ở đây sao?Mặc Dịch: Không thể.Thẩm Tòng Tiếu ngồi xuống, chớp chớp mắt, cười tủm tỉm mà nói: Cảm ơn.Sau lại:Mặc Dịch: Thẩm Tòng Tiếu, tôi yêu cậu.Thẩm Tòng Tiếu: Tôi cũng, tôi cũng yêu cậu.Gió nổi không ngừng, tình yêu không cạn, ánh sáng mãi mãi, tình yêu vĩnh hằng.Tag: Cường cường; Hiện đại hư cấu; Vườn trường; HEVai chính: Mặc Dịch, Thẩm Tòng Tiếu ┃ vai phụ: Mạc Phi, Lâm Hàm, Hạ Vãn Hề, Cố Hi Mâu.Một câu tóm tắt: Trái tim thiếu niên rung độngLập ý: Không có ai không nỗ lực là có thể thành công…
Tôi và em gặp nhau trong một chiều nắng hạ. Em nhẹ nhàng, trong sáng tựa như một đóa hoa Nhài thanh khiết không vướng chút bụi trần. Em dịu dàng, và luôn an ủi, động viên tôi lúc khó khăn, trong mắt tôi em như một thiên thần được thượng đế ban tặng để cứu rỗi linh hồn tôi đang chìm trong sự u tối. Tôi yêu em nhiều hơn bất cứ thứ gì trên cuộc đời. Nhưng em ơi, sao em lại bỏ tôi mà đi, để lại tôi một mình đối mặt với hiện thực đầy nghiệt ngã này. Chính bản thân tôi cũng đã hiểu rằng tôi nhớ em đến da diết, tôi yêu em đến dại khờ. Em thích nhất là hoa Nhài, một loài hoa trắng tinh khôi cùng mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ thoang thoảng. Loài hoa ấy cũng giống như em vậy; tươi mới, tinh khiết như lúc mà em đến và cũng thật dịu dàng, nhẹ nhàng như cách mà em đi…
(Đam mĩ), ---------Có thịt có xôi có hành phải đầy đủ thì ăn mới ngon --------- Trời hôm đó có sao, có trăng ,có gió và có cả người ấy... Cậu nói cậu thích anh, anh nói anh yêu cậu nhưng tất cả chỉ là anh đam mê dục vọng ,cậu đa tình hay là do số phận trêu đùa tình cảm hai người (hay là do con viết chuyện muốn thế).... Anh mang cậu về từ trong đêm tối, giam cầm cậu trong lãnh địa của mình ,cậu là của anh, là của anh từ linh hồn tới thể xác... Cậu đến với anh cho anh hy vọng, làm bản thân vọng tưởng rồi lại chạy trốn anh... ~~~ Lần đầu mà viết chuyện có nhiều chỗ vẫn còn thiếu xót mong mọi người lượng thứ và nhiệt tình góp ý để mà sửa đổi, đa tạ ~~~~~ ***chuyện của Mị xin hãy dữ tự trọng ***…
Ở Triều Đại Của Mẫn Vương Triều , Hoàng Hậu Sinh Ra Một Hoàng Tử , Người Mang Chân Mệnh Thiên Tử Của Một Đế Quốc Hay Nói Cách Khác Là Đông Cung Thái Tử . Năm 7 tuổi , có một người bạn rất thân có thể nói là tri kỉ , người đó là Phác Chí Mẫn . " Sau này , thần nguyện dùng tính mạng để bảo vệ người "" Ta trên đời này , chỉ có ngươi là tri kỉ , nếu ngươibỏ mạng vì ta , ngươi có chết ta cũng không tha cho ngươi "Lời nói của những đứa trẻ , ai nhớ ai quên ?Nào ai đoán trước có điều gì ở tương lai Sau này , cả hai đều trưởng thành , chẳng còn hồn nhiên như ngày trước có đầy lời hứa hẹn Một người làm Hoàng Đế , người còn là Đại Tướng Quân trong triều đình. Đến lúc tình cảm lộ ra , giữa nam và nam không thể nào có tình cảmĐặc biệt là tình cảm giữa quân và thần , mà thần ở đây , lại là bậc đế vương vô tình .…
Fourth Nattawat là 1 cậu bé vừa tròn 18 tuổi mặc dù cậu là con trai nhưng cậu lại mang vẻ đẹp của 1 nữ thiên thần trong truyền thuyết ở ngôi làng Samat (trí tưởng tượng) 1 nữ thiên thần khiến những chàng trai trong ngôi làng ấy phải mê mệt nhưng cô lại ko chọn 1 người tử tế mà cô đã chọn đứa con nghiệt chủng của 1anh chàng thiên thần với 1 anh chàng ác quỷ đó là Gemini Norawit đến bây giờ hắn đã sống được gần nghìn năm tuổi nhưng đáng vẻ của hắn cứ già đến 40t lại chở về 30t nhưng sống như này hắn cũng không muốn nhưng vì yêu nên hắn đành chịu để chờ người thương mình trở về lần nữaKHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT VÀ ĐỊA ĐIỂM VÀ THỜI GIAN KHÔNG CÓ THẬT!!!!CÓ CẢNH MÁU NÊN NẾU AI XEM ĐƯỢC THÌ XEM…
Thanh Xuân của mỗi người là khác nhau. Thanh Xuân chính là những kỉ niệm đẹp của riêng từng người. Thanh Xuân trôi qua rất nhanh kẻ biết nắm bắt chính là người chiến thắng còn kẻ để nó trôi đi một cách phí hoài chính là kẻ thua cuộc. Nếu ví thanh xuân như cuộc đua giữa rùa và thỏ chắc chắn người thắng sẽ là rùa vì thanh xuân chính là sự chiêm nghiệm của mỗi người, cần có sự kiên trì để xây lên một tập thể vững mạnh ,vì thế mỗi người đều sẽ có một kỉ niệm đẹp cho chính mình. " tuổi học trò là thế có học thì phải có chơi đừng để nghiêng quá về một trong hai vấn đề trên khiến cho tuổi trẻ ta trôi đi một cách vô ích hãy cân bằng và trân trọng ." ( Kẹo Ngọt: tác giả cappi ) *Phần 1* Hiện tại truyện được đăng trên rất nhiều nền tảng xã hội khác.…
Nếu tôi chỉ đơn giản là muốn cùng em đi hết quãng đời này?Nếu đơn giản chỉ là hai ta có thể mãi hạnh phúc bên nhau?Em là hạt giống tâm hồn tôi, cũng là hạt giống sự sống.Tôi chỉ là một kẻ vô danh, hay chỉ là kẻ si tình mê muội?Bản thân tôi không với tới được em...Vậy mong hạt giống của tôi sẽ sống thật hạnh phúc!____//_____Truyện có yếu tố boylove, girllove không thích hợp vui lòng click back, không bình luận mang ý xúc phạm.Tác giả viết để thỏa mãn bản thân, không mang đi nơi khác hoặc đạo nhái ý tưởng.Bản thân viết vui vui, nếu có ý kiến hoặc góp ý vui lòng không chửi. Tác giả nhà cửa có đủ nên không nhận gạch đá.…
Việt Nam trong bối cảnh hậu WWIII vẽ nên bức tranh sống động về sự kiên cường, đoàn kết và khát vọng tái thiết đất nước. Từ đống tro tàn, Việt Nam vươn lên mạnh mẽ, mở ra kỷ nguyên mới đầy hy vọng và thử thách.Liệu quân-dân Việt Nam sẽ phải đối mặt với những gì? Tương lai họ sẽ đi về đâu?-----------Vietnam in the post-WWIII context paints a vivid picture of resilience, unity and the desire to rebuild the country. From the ashes, Vietnam rose strongly, opening a new era full of hope and challenges. What will the Vietnamese army and people face? Where will their future lead?…
•Tác phẩm: Yêu Lần Nữa •Tác giả: Lam Diệp Nhi•Thể loại: Lãng mạn•Tình trạng: Chưa hoàn thànhChờ đợi một người chín năm, nhớ nhung một người chín năm. Khi gặp lại, người ta lại hỏi mình một câu 'cô là ai ?'chín năm trôi qua vô nghĩa thế sao? Không, không thể dễ dàng như vậy được. Em sẽ làm anh nhớ ra em là ai. Sẽ làm anh yêu em thêm lần nữa. Sẽ làm anh điên đảo vì em thêm lần nữa.* Lần đầu viết truyện có gì sai sót mong mọi người góp ý.…
Thái Cổ Thiên Vực Thiên Vân cử tộc sừng sững vạn cổ , cường giả như mây , nhân tài xuất hiện như sao trên trời ...Tô Thiên Vũ - Vạn Cổ Thiên Đế ...TIÊN PHÀM CẢNH :Hạ vị diện : Luyện Khí - Trúc Cơ - Kim Đan - Nguyên Anh - Hóa ThầnLinh giới : Ly Hợp - Phân Thần - Đại Thừa - Độ Kiếp .CHÂN TIÊN CẢNH : Tiên giới : Chân Tiên - Ngọc Tiên - Huyền Tiên - Kim Tiên .Thiên Ngoại Thiên : Tiên Vương - Tiên Hoàng - Tiên Đế .ĐẠI LA CẢNH : Đại Tru Thiên Vi Trụ : Đại La Thiên Tôn - Đại La Chí Tôn - Đại La Đế Tôn .NGUYÊN THỦY CẢNH : Nguyên Thủy Hỗn Nguyên Vi Trụ : Nguyên Thủy Chí Tôn - Nguyên Thủy Thiên Tôn - Nguyên Thủy Đạo Tôn .ĐẠI ĐẠO CỬU CẢNH : ( Thái Cổ Hồng Mông Thiên Vực ) Thiên Thọ cảnh Thần Thông cảnh Động Thiên cảnh Hư Vực cảnh Giới Thiên cảnh Tạo Vật cảnh Hỗn Nguyên cảnh Hỗn Độn cảnhSáng Thế Thần ( Thiên Đế ) .…