Đơn Phương
Một phút nhất thời nảy sinh ý định này. Chỉ muốn viết ra câu chuyện của mình. :)Đã ai giống như mình hay không? :) (Đây không phải là truyện nên cũng không sợ m.n chê dở =]])…
Một phút nhất thời nảy sinh ý định này. Chỉ muốn viết ra câu chuyện của mình. :)Đã ai giống như mình hay không? :) (Đây không phải là truyện nên cũng không sợ m.n chê dở =]])…
"Lão La nhà mình khó tính ghê nhưng tiếc vẫn đơn độc nuôi thằng con chà bá bự là mình." Haizz tiếc ghê... Tốt nhất tôi - La Nhất Thành, nên ra tay trước khi lão ba hết xài được.…
-T thik m -nhưng m thì kh :((((đây là chuyện thật của mình đừng mang đứa con của mình đi đâu vì đây là sự thật đơn phương của mình cảm ơn các cậu đã ghé thăm câu chuyện của tớ ^^…
Tui viết truyện này chỉ muốn làm kỉ niệm cho những ngày tháng tui crush một anh lớp trên🌹…
Tất cả đều hoàn toàn dựa trên câu chuyện quá khứ của tôi, một quá khứ chỉ có hai chữ cô đơn.…
Tình cảm của tôi, dù nồng nhiệt đến mấy, cũng chưa từng được đáp lại.…
"Cách tốt nhất là ngăn chặn" Kim Jehyeok chỉ nghĩ được như thế.Và mọi việc đều rối tùng phèo lên.…
Cũng không có gì nhiều lắm, tóm lại là những chuyện xảy ra trong đời thực với mình. Sẽ được mình viết lại thành truyện thôi =]…
Có lẽ mỗi người đều đã từng là con ong, từng là hoa hướng dương và cũng từng là mặt trời.....…
Tác giả : Thiên One-shot"Chúc anh hạnh phúc, chàng trai tôi yêu bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ".…
Tô Phó hắn là một trạch nam kiêm chức một đứa độc mồm độc miệng, 24 tuổi vẫn là chưa có bạn gái, thậm chí nụ hôn đầu hắn vẫn chưa mất nha. Hắn ngoại trừ ăn và ngủ như một con lợn thì còn biết lên mạng đọc đam mỹ, phải, hắn chính là hủ nam nha.Sau khi bình luận chửi rủa tác giả liền bị quăng sang thế giới khác, thế giới huyền huyễn a, ở đây hắn là một khất cái... vì cái gì a !!?? Không phải chứ thần linh, vì sao người ta xuyên qua đều trở thành hoàng tử thái tử, người thì đứng đầu giới tu chân, không thì cũng là cô nương công tử nhà giàu ... còn hắn thì vì cái gì là một khất cái qua đường dơ bẩn lấm lem, căn bản đi ngang qua ai nấy người thì chỉ trỏ cười nhạo người thì xa lánh hắn nha ?Rõ ràng hắn chỉ nói tác giả vài câu như :" ngươi là đồ ngốc, chỉ cho hai nhân vật chính đến với nhau, còn nhân vật phụ để cho chó ăn a ? Ngươi để hắn làm nhân vật phụ cũng đủ thảm đi, đã nghèo lại còn là một ngốc tử. Hay nên nói đây là ngươi đang tả ngươi a ? " .Vì đắc tội đại thần, hắn đi ngủ một phát liền sang thể giới khác làm ăn mày, aizzz.Nhưng không thể trách hắn nha, vì nhân vật nam phụ kia có cái tên rất giống hắn, làm hắn cảm thấy sinh ra một tia đồng cảm thân thiết mà thôi, ai dè tác giả tạo hình cho hắn là một tên nghèo còn bị chê nhạo, ngu ngốc đem lòng yêu nam nhân đã là vợ người ta aNhân vật chính : Tô PhóPhụ diễn : Mặc Kỳ, cùng một số nhân vật khác nhưng tác giả lười hic :((((…
Tác giả : Lưu Tư Hạ" Tôi không biết đã thích cậu từ bao giờ, chỉ biết là rất thích cậu "Đặng Nhật Tuấn Nam - một đại ca học đường. Vào năm sáu tuổi, bố mẹ cậu bị một đám người lạ mặt giết chết ngay trước mặt mình, nó đã trở thành ám ảnh trong cuộc đời cậu. Sau đó cậu được một người đàn ông giàu có nhận nuôi.Bùi Vũ Nhật Lâm - một cậu trai đang tuổi mười tám, độ tuổi đẹp nhất trong cuộc đời con người, anh là một học sinh ba tốt, thành tích luôn nằm trong top. Anh gặp được Đặng Nhật Tuấn Nam hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng sự cố ấy đã làm thay đổi cuộc sống của anh.Vì một trận bóng rổ, Tuấn Nam đã đeo bám, đe doạ đòi tái đấu với Nhật Lâm. Nhưng anh nhất quyết không đồng ý, mặc kệ cậu thiếu niên làm phiền mình. Và rồi cậu bỏ cuộc, trở về cuộc sống thường ngày của mình, trả lại cho anh những tháng ngày bình yên, nhưng điều này lại khiến anh cảm thấy trống vắng trong lòng.Liệu mối quan hệ của họ có tốt lên không ?…
Em chẳng nhớ tự lúc nào mà lòng em lại xao xuyến mỗi khi có người nhắc tên anh. Dẫu chỉ là nghệ danh, nhưng sao lại làm bâng khuâng tim em đến thế? Những kẻ mộng mơ như anh và em tình cờ gặp nhau trên văn đàn nghệ sĩ. Chính thứ xúc cảm cuồng si, sâu cay và rất đỗi mặn nồng đã kết nối nhịp đập tâm hồn của hai ta. Đó là lần đầu tiên trái tim non nớt của em cảm nhận được sự rung động mãnh liệt - và vị thần Cupid tối cao đã trao tình yêu đến với em.Nhưng tình cảm của em thật hèn mọn. "Yêu" thì chưa yêu chưa sâu, nhưng "thích" thì lại hơn cả thích. Vậy đành "ngưỡng mộ" anh vậy. Như một chú ốc sên, em lặng lẽ cùng anh đi qua khói lửa nhân gian. Ốc sên cùng anh khóc khi mất người thân, cùng anh cười khi anh thành đạt, và cùng anh đau đớn khi anh bị phản bội... Ốc muốn anh biết rằng trên đời này anh không hề cô đơn - nhưng ốc sên nhỏ quá, tự ti quá, anh làm sao thấy! Sau tất cả, anh vẫn là anh, anh vẫn bất biến giữa dòng đời vạn biến. Chỉ có em không còn là em nữa...…
Tuổi thanh xuân của mỗi người giống như một cơn mưa rào vậy dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa... dù biết đó là ngu ngốc... là cố chấp...Em và anh... yêu và hận... Liệu chúng ta có thể bước cùng nhau đến cuối con đường không anh?... Hay... chúng ta chỉ đơn giản là hai đường thẳng song song... nhìn thấy nhau bởi những rung động đầu đời... bởi những đắng cay hận thù... nhưng mãi mãi không chung được nhịp đập... mãi mãi không thuộc về nhau... Mọi người đọc truyện vui vẻ ạ.…
Cuộc sống đã dành tặng chúng ta một món quà vô giá, đó chính là thanh xuân.Đó là khoảng thời gian ta được phép trải nghiệm,thử thách bản thân hết lần này đến lần khác mà không phải ngại ngùng hay lo nghĩ bất cứ điều gì.Đó cũng là những giây phút tự do,không ràng buộc nhất trong một đời người,tự do chọn món ăn trong một quán nhỏ cạnh cổng trường,tự do chọn phân ban,từ đó chọn một người bạn thân hay thậm chí là từ đó chọn một người để bản thân yêu cũng như hi sinh không cần hồi đáp...…
Tình yêu thật lạ lùng, nó luôn đến với mình vào những lúc mình không ngờ nhất, tình yêu có thể khiến mình hạnh phúc cũng có thể khiến cho con tim mình nhói đau, có lẽ tôi thuộc trường hợp số hai khi lỡ đem con tim mình trao cho người đó. Trong khi giữa tôi và cậu ấy lại chẳng có điểm chung gì để kết nối với nhau ngoại trừ bóng rổ, có những lúc tôi muốn cắt đứt mối liên kết này nhưng càng ở bên cậu ta tình cảm trong lòng lại ngày càng lớn dần theo thời gian. Tôi không biết mình có thể che dấu nó được bao lâu, liệu tôi có nên nói ra hay tiếp tục chôn sâu nỗi lòng của mình?…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
Truyện kể về nhân vật Thanh Huy, 19 tuổi. Thích một người tên là Anh Quân. Như chỉ là tình đơn phương của Huy đối với Quân. Nhưng cậu ta không nói ra đến lúc hai người chia cắt họ cũng không nói ra được tâm tình của mình. Vài năm sau, tình cảm của Huy dành cho Quân cũng không thay đổi. Huy ước mình có thể quay trở lại khoảng thời gian đó và có thể nói cho Quân biết. Và điều đó xảy ra thành hiện thực. Hãy xem chàng trai nhút nhát này khi quay lại có đủ can đảm để nói không. Chap 1: ( hồi tưởng) kể về lúc bắt đầu của 2 người Chap 2: Điều ước thành hiện thực Chap 3: Quay về thực tại.…