Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tao thích viết gì tao viết, chủ yếu bực gì viết đó, nói trước truyện rất xàm lone và tao bt bọn mày del thèm quan tâm đến chuyện đời tao đâu :"< *crai(đú theo mấy đứa bạn viết watt :)))..nguồn bìa truyện: trên pixiv í ko bt của ai…
-không biết sau khi chết đi, con người sẽ đi về đâu nhỉ? ... ở đó có ai yêu thương mình không... đời này đối với mình, hoang phế rồi. • CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢAuthor Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/291440908?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=Louispon_jeonChuyển ver •Tponlou•…
Tác giả : Dực Tô Thức Đích QuỷTình trạng : HOÀN THÀNH Thể loại : Ngôn tình, Hiện đại, HE, OE, Tình cảm, trinh thám, Phá án, Đô thị tình duyên, Nữ Cường.…
POV: Hai người hơn kém nhau chỉ một tuổi.Nhưng lại đứng ở hai bậc thềm khác nhau.Chuyện bắt đầu từ những lần la rầy, những buổi chiều sửa từng nét chữ... rồi không biết từ lúc nào, lại thành thói quen không thể bỏ."Em đừng có mà né mặt Cô nữa, cứ dòm thấy Cô là em lủi đi đâu không vậy hả?""Em sợ...""Sợ cái chi?""Em sợ em quen..""Quen thì sao?""...quen rồi, lỡ mốt hổng còn được vậy nữa, em chịu hổng nổi đâu Cô."Một câu chuyện tình, có chút buồn, có chút thương và rất nhiều điều chưa dám nói ra của hai người con gái.P/s: MỌI THỨ TRONG ĐÂY ĐỀU LÀ AU TỰ SẢNG, TỰ LÀM KHÙNG LÀM ĐIÊN, KHÔNG CÓ GÌ LÀ THẬT HẾTTTTTTT.…
Năm 1998, một ngôi nhà nọ đã có hai chị em từng sống ở đây trong vòng nhiều năm trước khi họ chuyển đi và có thêm bốn người bạn khác sinh sống vào năm 2004. Và như thế, mái ấm ấy là nơi ở của sáu vị chủ nhà cho đến hiện tại, chứa nhiều kí ức mà họ san sẻ mỗi ngày của từng năm tháng. Chúng ta sẽ được nghe những câu chuyện đời thường xảy ra trong và ngoài căn nhà cùng với một số thứ giả tưởng mà ta tưởng chừng như không có thật-cụ thể là khu ngõ đó. Cùng với những nhân vật sẽ xuất hiện trong truyện, ta được tìm hiểu về cuộc sống của hai chị em họ Nguyễn và bốn người bạn học cùng nhau trong một trường đại học, có việc làm để trang trải cuộc sống thường nhật. Hãy cùng đón chờ những câu chuyện được vẽ lên nhé.Chị Hoàng: "Mai ơi. Nhớ làm công việc nhà đấy. Chiều chiều chị về."_*Hai chị em họ Nguyễn.*_Tú & Minh: "Cái dự án bọn này chưa xong đâu. Mua mấy cốc nước mía về cái rồi làm!"_*Bốn sinh viên đại học năm thứ hai & thứ ba.*______________________________________________‼️Câu chuyện hoàn toàn là ý tưởng của chủ tus. -Có khả năng tham khảo một vài câu chuyện nhỏ nhặt lấy cảm hứng từ kinh nghiệm ở ngoài đời.-Có một số đoạn gây khó chịu cho một số người hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.=>Xin trân trọng cảm ơn quý vị khán giả:))…
........ "Chị không giống như cậu...không đủ mạnh mẽ để chịu đựng những điều này...nếu cậu không quên được cô gái trong quá khứ thì ngay từ đầu đừng có đồng ý làm gì...cậu ...cũng đừng khiến chị nuôi hy vọng chứ ...để bây giờ chị cảm giác như cậu đồng ý là vì thương hại chị vậy...do thế mình dừng lại tại đây thì tốt hơn...chị...chịu đủ rồi..."- giọng cô cứ nghẹn ngạo trong cổ hộng,khó khăn phát âm ra từ câu,từng chữ. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười Cô....chịu đủ rồi. Cô biết chứ! Ngay từ đầu là cô vào đầu vào chuyện này. Là cô ngu ngốc nghĩ rằng cậu thích mình. Là cô mù quáng....nghĩ rằng là cậu đã từ bỏ cô gái trong quá khứ. Là cô nghĩ cậu theo dõi cô từng,từng ngày một. Cô tỏ tình với cậu. Cậu đồng ý ...cô vui mừng vì nghĩ rằng cậu đã chấp nhận cô. Nhưng hôm nay,cô biết rằng mình là mình đã sai,sai ngay từ lúc mới bắt đầu. Do một mình cô tự suy tự diễn trong giấc mơ màu hồng của mình. Và ngay giờ phút này đây....cô mệt lắm rồi.kết thúc tại đây là quá muộn rồi. Nhưng thà rằng muộn còn hơn là lún sâu thêm vào vũng bùn này. Đau đã đau, buồn đã buồn, tổn thương đã tổn thương,giả câm đã giả và....mù cũng đã mù. Trải sử thế này là đủ rồi....nên quay đầu lại thôi. Bấy giờ ước cô chỉ ước mình có thể Vùi mình trong căn phòng lạnh,cuộn người trong chăn và khóc thì tốt biết mấy. "Tôi..."-cậu không biết nên nói gì vào lúc này cả .......…
: "Người ta nói loài hoa Moon Carnation tượng trưng cho những cảm xúc được cất giữ rất lâu trong tim. Là sự quan tâm âm thầm, là những điều không thể nói thành lời": "Moon Carnation còn mang ý nghĩa của hy vọng.": "Cho dù đã trải qua bao nhiêu đêm tối, nó vẫn nở rất đẹp."Moon Carnation là hành trình kéo dài hơn mười năm của Huy và Hoàng, từ những rung động ngây ngô tuổi học trò đến những áp lực và lựa chọn của tuổi trưởng thành. Bắt đầu từ cái nắm tay bối rối dưới tán cây sau buổi học muộn, tình yêu của họ dần lớn lên giữa những lần giận hờn, những năm tháng xa cách và cả nỗi sợ phải đối diện với định kiến gia đình.Giống như loài Moon Carnation mang sắc tím của sự thủy chung và gắn kết, họ chọn yêu nhau bằng một tình yêu lặng lẽ nhưng bền bỉ, cùng nắm tay vượt qua những giông bão của thanh xuân dưới sự chứng kiến của những người bạn thân thiết nhất.Sau tất cả những đổi thay của thời gian, liệu họ có thể giữ được đóa hoa quý giá mà mình đã nâng niu suốt những năm tháng tuổi trẻ? Và liệu có bao nhiêu bí mật, bao nhiêu tình cảm chưa từng được gọi tên vẫn đang âm thầm ngủ yên trong trái tim mỗi người?…
Một đêm trăng. Một vụ án mạng. Một bóng hình chìm trong sắc đỏ.Giữa những con phố sáng đèn, bóng tối vẫn len lỏi - dưới chân các câu lạc bộ giải trí xa hoa, trong cốc rượu sóng sánh của kẻ quyền thế, trên lưỡi dao kề sát cổ một gã nghèo đang quỳ gối van xin.Hắn từng nghĩ mình hiểu rõ quy tắc tồn tại ở nơi này. Muốn sống, phải biết cúi đầu. Muốn leo lên, phải biết bẩn tay. Nhưng khi ánh đèn vàng của Majestic đổ xuống gương mặt người phụ nữ đứng trên sân khấu, khi giọng hát ấy cất lên giữa hàng trăm tràng pháo tay, hắn nhận ra có những thứ dù đã chôn vùi vẫn có thể trở lại.Bóng trăng trên mặt nước, tưởng gần mà xa, tưởng chạm tới mà trượt khỏi tầm tay.Có kẻ lặng lẽ châm thuốc, để khói trắng che đi nét mặt.Một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Cô là ai?"___* Tên chương được đặt theo bài thơ Hiểu Yên thuộc tập thơ "Lữ Đường di cảo thi tập" của Thái Thuận, bản dịch của Quách Tấn (thivien.net).* Mọi chi tiết lịch sử, địa lý, tổ chức hành chính trong truyện đều là hư cấu.…
Tư Lành một chàng trai làm nghề chèo đò ven sông ở miền Tây. Một đêm rằm, anh chở một vị khách lạ qua khúc sông cũ - nơi dân làng luôn tránh nhắc tới.Từ chuyến đò đó, anh bắt đầu nghe những tiếng gọi giữa đêm khuya... và mọi thứ dần trở nên không còn bình thường nữa...…
"Một ngày nào đó, tớ sẽ mang hạnh phúc thật sự đến cho cậu."Câu nói ấy vẫn mắc kẹt đâu đó trong tim tôi, như một vết hằn không thể xoá.Tôi thậm chí không còn nhớ rõ cậu bé đó là ai nữa. Khuôn mặt, giọng nói, mọi thứ đều đã mờ nhạt theo thời gian.Vậy mà thật nực cười... tôi vẫn luôn chờ đợi.Chờ một ngày cậu ấy xuất hiện trước mặt mình lần nữa.Nhưng điều đó là không thể.Cậu ấy chắc chắn đã chết từ lâu rồi.Ngay trong ngày hôm đó...Ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên.--------------------------------------------------------------Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, mong mọi người ủng hộ nha. Truyện được kể dưới POV của nu9.Lưu ý: - Truyện có thể chứa yếu tố giả tưởng và phi thực tế- Các nhân vật và tình tiết đều là hư cấu không có thật…