TSTTDNDH
trọng sinh…
Cuộc đời chẳng bao giờ có màu hồng như chúng ta tưởng tượng, cũng chẳng có hoàng tử bước ra cứu lấy lọ lem...Cuộc sống luôn có mưu mô tính toán mỗi người đạp lên nhau để sống và bước lên địa vị cao của xã hội... Nếu đã đau khổ thì hãy bước đi thẳng đừng bao giờ dừng lại hay quay mặt trở về quá khứ nó sẽ làm ta đau hơn. Mọi chuyện đã do trời sắp đặt vì vậy hãy để nó xảy ra, nếu đã không cùng lối đi mọi đau khổ thì hãy quên đi để tiếp tục sống tiếp với chính mình đừng hận thù cũng chỉ làm ta thêm dày vò mình trong tháng ngày đau khổ của trước kia...…
Câu truyện lấy bối cảnh của thế giới vào những năm 2070, nơi con người đã đạt được thành tựu công nghệ UTIM (Ultimate technology in machinery) và chế tạo những cỗ máy hình dạng con người mang sức mạnh siêu việt. Nhưng những công nghệ đó lại bị lợi dụng bởi một tập đoàn robot để chế tạo nhóm những cỗ máy huỷ diệt mang tên "Symphony", chúng nhắm tới mục tiêu thao túng con người bằng những bản hoà tấu và thống trị loài người. Nhưng theo lời tiên tri cổ đại, khi nền văn minh của con người đứng trước sự tồn vong, "Nhạc trưởng Dạ Nguyệt" và các "nhạc công" của giàn nhạc giao hưởng "Moonlight" sẽ xuất hiện, họ mang trong mình những thứ sức mạnh đáng gờm từ âm nhạc, và trong đêm tối, sức mạnh của họ càng tăng cao bởi ánh trăng rực rỡ, trong số đó. Phong là người yêu nhạc cổ điển và là một người nhạc trưởng trẻ tuổi tiềm năng trong dàn nhạc giao hưởng lớn "Concerts Winds", khi biết mình mang sứ mệnh "Nhạc trưởng Dạ Nguyệt", cậu đã nhận ra rằng mình phải làm gì đó để cứu lấy nhân loại. Trong cuốn sách cổ có ghi rằng có năm"người diễn tấu" chủ chốt trong dàn nhạc giao hưởng sẽ mang đến sức mạnh cho "Nhạc trưởng Dạ Nguyệt", cậu đã tìm thấy Rishima một cách tình cờ trên đường, lúc đó cô ta chỉ là một nữ sinh đại học, không hề hay biết về sứ mệnh "Người Diễn Tấu Ánh Trăng". Cô rất giỏi trong việc chơi độc tấu vĩ cầm, đạt được nhiều giải thưởng violin cả trong lẫn ngoài nước. Rồi lần lượt những nhạc công khác trong giàn giao hưởng xuất hiện. Họ sẽ cứu lấy nhân loại như thế nào?, hãy cùng đón đọ…
Tên truyện: Tháng Năm Hạnh PhúcTác giả: ThanhThanhThể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trườngDesign: teamrainNgày đăng: 22-3-2018"Nếu biết trăm năm là hữu hạn, anh đã không bỏ lỡ nhiều ngày bên em như thế"An Hạ từng nghĩ mình chỉ là một người qua đường, diễn một vai phụ mờ nhạt trong cuộc đời. Nhưng lại không ngờ mình là vai chính trong lòng một người khác.Khi nhìn vào mắt anh, cô chỉ thấy duy nhất một người chính là cô. Trở thành tâm điểm của một ai đó, cô không quen, cũng không biết phải phản ứng ra sao.Nhưng anh đã nói:" Anh như bây giờ chính là vì em"Anh nói:" Cảm ơn em, vì đã yêu anh"Anh cũng nói:" Anh không dám hứa hẹn cho tương lai sau này, vì chính anh cũng chẳng thể hình dung nó ra sao. Nhưng anh chỉ dám khẳng định một điều, chỉ cần em còn yêu anh, anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc""Nếu có ba điều ước, anh sẽ ước em nói ba từ "Em đồng ý", vì đó là lúc anh sẽ cầu hôn em" Trong cuộc sống của em, anh là điều kì diệu nhất, dịu dàng nhất, anh là viên đá quý, là ánh nắng mặt trời vào buổi sớm mai. Chính anh đã vẽ nên màu sắc của cuộc đời em, tạo nên những ấm áp trong em. "Cảm ơn anh".…
đọc rồi biết…
nguồn: fb…
Tình yêu…
truyện girl love…
This is my book…
Tên: Mau xuyên: Boss cao lãnh truy thêTác giả: Yêu Hồ Lam LamThể loại: Ngôn tình, lãng mạng, mau xuyên, hệ thống, nam truy, bí ẩn, học đường, phản diện, cổ đại, dị giới, 1vs1, trọng sinh, xuyên không, ...Số chương: đang cập nhậtTình trạng: tiếp diễnVăn án:Hàn Dạ Quân trong mắt người khác ngoại trừ ngoại hình đẹp tựa thiên tiên ra thì thứ làm cho mọi người ấn tượng là sở thích giết người đầy máu lạnh của mình.Để hạn chế số người chết quá mức ở hành tinh của mình, người bạn thân của anh đã tặng cho anh một hệ thống nhập vai.Từ đây câu chuyện bắt đầu với quá trình truy thê đầy gian nan của Hàn Dạ Quân.…
Tâm Linh , Kinh dị…
Gần 2 năm yêu nhau, anh luôn nghĩ mình là người nắm chắc trái tim cô. Cho đến một ngày, anh vô tình nghe thấy cô nói với người cũ :"Tình yêu có đáng giá bao nhiêu đâu?"Không một lời chất vấn.Không một cơ hội giải thích.Anh chọn buông tay, lạnh lùng rời đi, xem đó như sự tỉnh ngộ muộn màng.Ba tháng sau.Cô đứng trước anh, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định.Lần này, anh vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ ấy, còn cô cứ như một cái đuôi nhỏ bám theo.Anh không từ chối, cũng không đồng ý. Chỉ để cô ở gần bên cạnh, dùng khoảng cách và sự im lặng làm hình phạt.Yêu thì vẫn yêu,nhưng niềm tin một khi đã vỡ, không dễ nhặt lại.Từ hiểu lầm đến tổn thương,từ xa cách đến kề vai,hai con người từng rời xa nhau bây giờ trở về, phải học lại cách yêu.Chậm rãi, dè dặt, và đầy day dứt.Bởi có những câu nói chỉ nghe thấy một nửa,có những chia ly đến từ tình yêu quá sâu đậm,và có những người dù lòng đã có vết xước, nhưng vẫn không nỡ buông tay.…