Truyện cổ tích qua lời kể của "kẻ phản diện"
Như tiêu đề, đây sẽ là truyện cổ tích nhưng qua lời kể của những nhân vật phản diện trong câu truyện đó. Lưu ý: Truyện có tham khảo nhiều nguồn, phần lớn là phim ảnh, live action, remake của những câu truyện này.…
anh yêu em, đồ ngốc - jungkook
“ anh yêu em mà, hãy đến với anh đi nha~ ”…
Đù, anh trai chịu đau quá dữ!
Truyện được viết cho SEUNGMIN và LEEKNOW. Seungmin: bác sĩ Khoa Nhi. Leeknow: cảnh sát ngầm. Ngôn từ có chửi thề tục tĩu, cảnh hành động máu me, chính trị, quân sự, y khoa. Tính cách nhân vật trong truyện hoàn toàn do tác giả xây dựng, không phản ánh con người thật của họ. Tình tiết trong truyện và bối cảnh diễn ra hoàn toàn là hư cấu và dàn xếp. Mọi người lưu ý trước khi đọc nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ🥰…
Xuyên Không Thành Nữ Phụ!!
Ủng Hộ Nha Bà Con…
Giấc mơ liệu có mang thông điệp
Truyện ngắn, huyền bí.…
Cô vợ lưu manh của Cố thiếu
......…
THƠ ĐAM
Thơ đam tổng hợp…
Tình yêu của ARMY
Sau 1310 năm thì tui đã comeback òi…
[Edit/On-going] Đồ Mi
Tác giả: Vấn Quân Kỷ Hứa.Tình trạng bản gốc: Đã hoàn (83 chương + 4 ngoại truyện)Tình trạng bản dịch: Đang cập nhập.Editor: Rừng Nấm Mùa Hạ.Tag: 1v1, Đam mỹ, Mỹ công, Thụ theo đuổi công, Tóc dài công, Nữ trang công, Cẩu huyết, Trung khuyển thụ, Niên thượng, HE, Hiện đại.CP chính: Mỹ nhân mặc sườn xám công × Nam sinh viên đôi lúc ngây thơ thụ.Bản dịch phi thương mại chưa có sự cho phép của tác giả, nghiêm cấm chuyển ver hoặc mang đi nơi khác.…
ĐỒ THƯ CỦA ĐỨC BỔN SƯ NÚI TƯỢNG
Bửu Sơn Kỳ Hương…
cedric và em - hướng dương ngược nắng.
dưới cái nắng rực rỡ của trời chiều, em vẫn thường nhớ về anh - Cedric của em, ánh dương ấm áp nhưng cũng thật mong manh. Ngày ấy, anh rực rỡ như thể ánh sáng là thứ Chúa Trời ban tặng cho con của ngài, toả sáng cho cả những ngày tăm tối nhất của đời em. Nhưng khi ánh nắng tàn dần, chỉ còn lại bóng hình anh mờ nhạt trong ký ức, một chút dịu dàng đã trôi vào dĩ vãng. Hướng dương vẫn cố vươn lên, cố giữ lấy hơi ấm từng hiện hữu, nhưng dù có ngược nắng mà đứng mãi, hoa rồi cũng sẽ tàn.em biết mình không thể giữ anh lại, nhưng vẫn không khỏi luyến tiếc khi nghĩ về những ngày ấy, khi anh còn là ánh sáng dẫn lối. Và rồi, dưới đồi hoa lặng im, em vẫn đứng đây, vẫn vươn mình về phía nắng, chỉ mong một lần nữa được thấy anh giữa miền sáng dịu êm.do not repost.…








