Ngôn Tình Hóa Đam Mỹ: Vai Chính Buông Tha Ta!
Nhóm tác giả: Thiên Lang.Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Sách, Hiện Đại, Đô Thị...Warning: Có yếu tố H, cân nhắc trước khi đọc.Chỉ độc quyền trên wattpad.…
Nhóm tác giả: Thiên Lang.Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Sách, Hiện Đại, Đô Thị...Warning: Có yếu tố H, cân nhắc trước khi đọc.Chỉ độc quyền trên wattpad.…
Just let your heart beat...…
Con xin lỗi nếu điều này làm bố mẹ phiền lòng, nhưng đây là cảm giác thực sự của con lúc này. Con không muốn về nhà. Có lẽ vì xa nhà quá lâu mà sợi dây kết nối với ngồi nhà con được sinh ra và lớn lên quá lỏng lẻo chăng? Khi ai cũng háo hức tết về được chăm sóc và được bố mẹ chăm sóc sao con lại thế? Lên xe về nhà con thực sự thấy buồn lắm.Bố mẹ biểu hiện cho con tình thương vừa đủ khi ở nhà. Có lẽ cũng lẽ thường tình tâm lý người lớn tuổi. Nhưng suốt những năm tháng học xa nhà, đôi khi con thấy bản thân bị bỏ rơi, thấy lạc lõng tự thương xót mình. Càng lớn, cảm giác ấy càng mạnh mẽ. Con khôn lớn trưởng thành không có nghĩa con không dễ tổn thương. Đơn giản là cuộc sống xa nhà dạy con phải nuốt nước mắt lại, xù gai nhím ra để bảo vệ cô gái nhỏ vẫn luôn tự ôm lấy mình. Nỗi bất an vì một tương lai bất định, nỗi cô đơn vì một tình yêu đã đi xa không phải lỗi của bất cứ ai khác. Nhưng những cảm xúc ấy, những nỗi hoang hoải ấy khiến con gái bỗng nhận ra mình lạc lối mất rồi.…
;-; toi viết để giết thời gian ;-; mong nó hay…
Những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mac-lenincâu hỏi ôn tập…
Tình yêu... hai chữ đáng trân trọng đối với vô số người, khiến cho họ ngày đêm theo đuổi, đời đời nâng niu. Nhưng đôi lúc trong cuộc sống vì hai chữ hận thù mà người ta để vuột mất tình yêu trong khoảnh khắc, rồi vĩnh viễn hối tiếc về sau.…
Mạch truyện nhẹ nhàng đến lưu luyến trong tâm trí. Kể về mối quan hệ tình cờ giữa một vị đại nhân kiếm pháp và cô gái trẻ trong lần đi thực hiện nhiệm vụ của Sát quỷ đoàn. Hai người gặp nhau để rồi tìm lại được cảm xúc bấy lâu nay đã kìm nén trong vô thức...nhưng cũng báo hiệu cho việc chia ly trong day dứt.…
Bạn đã bao giờ tưởng tượng rằng tiếp thep câu chuyện bi kịch của Trọng Thủy và Mị Châu khi xuống hoàng tuyền sẽ đi về đâu không....?…
The Strange Case of Dr Jekyll and Mr Hyde (trường hợp kỳ lạ của bác sĩ Jekyll và ông Hyde) hay còn có tên gọi khác là Dr Jekyll and Mr Hyde là một cuốn sách rất nổi tiếng của Robert Louis Stevenson được viết năm 1886. Nội dung câu chuyện xoay quanh bác sĩ Henry Jekyll và ông Edward Hyde, về sự liên kết kì lạ giữa hai người và những rắc rối xung quanh quan hệ của họ. Theo quan điểm cá nhân tôi, câu chuyện trong Dr Jekyll and Mr Hyde trở nên nổi tiếng và phổ biến vì nó đụng tới đề tài mà bất cứ ai cũng đều quan tâm. Điều tốt và cái ác luôn là một chủ đề được săn đón. Không chỉ vậy, Stevenson còn đưa người đọc vào các góc nhìn và cảm nhận khác nhau, chúng ta sẽ luôn có những câu hỏi ngay cả khi câu chuyện đã kết thúc. Liệu Jekyll và Hyde có biểu hiện chính xác cho người tốt và kẻ xấu? Liệu họ có hoàn toàn khác nhau? Liệu mối quan hệ của họ có phải là sự ràng buộc từ hai phía? Hay đó chỉ là ảo tưởng của một bên? Những câu hỏi đó lởn vởn trong đầu tôi ngay cả khi câu chuyện đã kết thúc, hoặc thậm chí là đọc lại rất nhiều lần tôi đều có những cảm nhận khác nhau.The Strange Case Of Dr Jekyll and Mr Hyde được viết bằng tiếng anh nên khi dịch sang tiếng việt sẽ có những chỗ tôi thay đổi từ ngữ để hợp với câu văn và mạch lạc hơn. Nhưng tôi sẽ không thay đổi thứ tự hay thêm bớt nhiều vào câu văn để giữ nó đúng với nguyên bản nhất.…
Anh và cậu là 2 thái cực khác nhau. Sống vs nhau k có tình yêu. Để r khi mất thì hối hận. Quay lại đi...E à...A xin lỗi.…
- Nói về vòng tuần lập với sự đau khổ cứ thế chết đi mà sống lại. Ôi thật đau buồn;…
"Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ về chuyện của chúng tôi, ví dụ như trời mưa tôi sẽ nhớ hôm anh đưa đón tôi tan ca, anh lại chẳng có áo mưa mà nhất định bắt tôi lấy áo khoác của anh trùm lên người, ngày hôm đó trời có mười mấy độ, tôi không chịu, thế là cả hai đứng chờ tạnh mưa đến tận tối, cũng có khi lại nhớ về những ngày tháng chúng tôi mới đặt chân đến thành phố này, cái gì cũng không có, thiếu thốn đủ đường, cả cuộc sống dường như chỉ còn lại đối phương... Người ta thường hỏi " Khi tình yêu qua đi còn lại gì?". Tôi cũng không biết nữa...tôi vẫn biết chuyện chúng tôi thế là hết rồi, hết từ cái ngày anh nói xin lỗi tôi... nhưng mà... tôi lại chẳng thể ép mình quên sạch sẽ con người đó...Rốt cuộc khi tình yêu qua đi còn lại gì mà cứ khiến người ta vấn vương, khắc khoải...."******"Tớ vẫn là tớ nhưng lại chẳng phải tớ của năm đóCậu vẫn là cậu nhưng lại chẳng phải cậu của ngày xưaGiữa ước mơ và hoài bão, giữa nắm chặt và từ bỏ, giữa thời gian và khoảng cách, lạc mất nhau từ bao giờ đã không còn quan trọng nữa rồi...Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, quay lại năm đó, ước mơ của cậu vẫn là thứ quan trọng nhất, tự ti của tớ vẫn luôn là trở ngại lớn nhất...Thanh xuân năm ấy ngốc nghếch đến vậy, còn khờ dại tin tưởng vào những thứ chẳng thể nắm trong tay..."******"Không ai nói cho tôi biết em ở đâu, tôi tìm em ở đâu cũng không thấy. Thành phố này rộng lớn như vậy, em lại nhỏ bé như vậy, giữa biển người mênh mông kia em đang nép ở nơi nào?"…
đừng để ý cái bìa '-' Lừa tình đấy:))…
! Nhân vật hoàn toàn thuộc về tôi------Ai nói người sống lâu là không có quyền kiếm người yêu vậy? Mô tả của truyện chẳng liên quan gì đến mấy cái thứ tui viết ở trong đâu nha:3…
Đây là bản demo của mình, mình sẽ sớm hoàn thành nó, mong nhận được sự quan tâm của mọi người ạa 🪼…
một kẻ đến khi chết cũng không có gì hối tiếc lại đầu thai vào thế giới tu tiên cậu có thể phát triển đến đâu được. Trần Vô Tâm:một kẻ sống vô âu vô lo không quan tâm đến ai đến vấn đề gì .Mỗi ngày chỉ sống cuộc sống vui vẻ hôm nay ngày mai ra sao cũng mặc kệ.sống một đời không ai quản ,không phải buồn lòng về vấn đề gì,đến già cũng không có bạn đời,sống một sống trọn vẹn không có gì hối tiếc. Nhưng có vẻ ông trời cảm thấy cuộc sống của cậu có vẻ quá tẻ nhạt .Lại cho cậu đầu thai vào thế giới tu tiên Cậu-một người sống ở thế kỉ 21 lại bảo cậu tu tiên .Này là chê cậu nhàm chán không có việc gì làm liền bắt cậu tu tiên đúng không? vậy cứ chống mắt lên mà xem câuj tu tiên như nào…