Tôi của thời thanh xuân nào đó
Không phải là truyện , chỉ là một tâm sự , tự sự của tôi về cuộc sống . Đôi khi , thanh xuân không phải quá lãng mạn và thơ mộng như tôi ngẫm..[•Huonggdudiary•]…
Không phải là truyện , chỉ là một tâm sự , tự sự của tôi về cuộc sống . Đôi khi , thanh xuân không phải quá lãng mạn và thơ mộng như tôi ngẫm..[•Huonggdudiary•]…
Đây là chuyện đầu tiên lên còn nhiều sai sót.~~~~~~Ông trời cho chúng ta được gặp nhau, cho chúng ta có tình cảm với nhau nhưng chắc ông trời lại không cho chúng ta tình cảm với nhau…
Mùa đông năm ấy em có anh...…
nhân vật chính là thiên tài về tài chính đầu tư. ban ngày đi làm nhân viên văn phòng tối đến thì là một nhà đầu tư thứ thiệt. giàu có vượt bậc song trong măt mọi người cô cũng chỉ la một nhân viên bình thường. cô thưởng thức điều đó và cho đến một ngày bị truy lùng có nguy cơ vỏ bọc bị lộ ngày tháng ẩn dật cũng không còn.…
Truyện: Quỷ Y Chí TônTác giả: Phương QuỳnhEdit: Hoàng Tử Y--------------------------------Nàng, hiện đại là ẩn môn môn chủ, tập hợp các sở trường biến thái quỷ tài, tinh thông y độc, giỏi ám sát, trong mắt thế nhân biến thái yêu vật, một lần ngoài ý muốn bỏ mình, lại trùng sinh thành một thiếu nữ bị hủy dung ở một thế giới khác.Cái gì? Dung nhan bị hủy, thân phận bị thay thế? Trở về gia tộc xa xa khó vời?Thân phận có thể không cần, gia tộc có thể không trở về, nhưng thù này nàng nhất định phải trả, nàng phải chỉnh bọn hắn đến gà bay chó sủa vô cùng thê thảm như thế mới xứng với danh xưng độc y của nàng? Một khi Phong Vân đột khởi, quần hùng tranh bá! Lại nhìn nàng một bộ Hồng Y làm bá chủ thiên hạ, kiếm chống quần hùng chấn Thương Khung! Danh Dương Tứ Hải kinh thiên địa!---------------------------Nữ cường - Nam cườngNữ chính: Phượng Cửu (Phượng Thanh Ca)Nam chính: Lăng Mặc Trần (Hiên Viên Mặc Trạch)…
Noi tuyển chọn thành viên.…
Tác giả: Ta Là Thanh TửThể loại: Xuyên không, nữ cường, nam cường, HEConverter: ngocquynh520 (diendanlequydon)Editor: LynvaĐộ dài: 339 chươngDiễn viên chính: Trầm Tâm Dao - Tiêu Hàn VũMở đầu:Ban đêm, hoàng hôn trầm trầm, trong khu rừng hoang ngoài kinh thành bộc phát lên hơi thở âm trầm kinh khủng. Đi sâu vào chính giữa rừng sẽ thấy có một bãi tha ma, chất đầy những thi thể, đều là những thi hài của phạm nhân bị Quan phủ địa phương xử quyết rồi vứt bỏ. Cỏ cây khô khốc tiêu điều, theo màn đêm phủ xuống, sương cũng ngày càng dày đặc, không khí u lãnh lạnh lẽo khắc nghiệt. Loáng thoáng có thể thấy được một bóng đen đang từ từ nâng người lên, mắt nhìn xung quanh, không khỏi làm người ta hoài nghi hắn đang tráo đổi thi thể. Mượn ánh trăng, vẫn có thể thấy được kia nhưng là một nam nhân trung niên. Lúc này, hắn đang cố hết sức nâng cao thi thể ném vào giữa bãi tha ma, trong mắt hình như còn có thể liếc thấy một tia sợ hãi. Thế nhưng Tử Thần - danh xưng là Hắc đạo Nữ Bang chủ - Trầm Tâm Dao, chính là vào tình huống như vậy mà thức tỉnh.…
Lưu ý là bl nhá :))))…
Nói về số phận của Nó - Hoa Thiên Vy khi phải chấp nhận việc hôn nhân không mong muốn vì gia đình . Rồi sẽ có những sóng gió gì xảy ra với Nó và Anh - Lã Thiên Phong . Anh sẽ yêu thương , chăm sóc và quan tâm tới Nó hay ghét bỏ Nó . Mời các mem vào đọc nha !…
Lâm Dĩ vừa thất tình. Trong cơn mưa, cô đã vô tình gặp anh- một người quản lí quán. Câu chuyện ntn mời mọi người đọc truyện…
GIỚI THIỆU BỘ TRUYỆN: 30 NGÀY ĐẾM NGƯỢC CÁI CHẾTThế giới này nhiều khi tàn nhẫn đến mức chẳng thèm cho con người thời gian để chuẩn bị. Và rồi, một buổi sáng tưởng như bình thường, nhân vật chính nhận được thông báo: chỉ còn 30 ngày để sống. Không giải thích. Không lý do. Không cách xoay chuyển.Từ khoảnh khắc ấy, từng ngày trở thành một mảnh gương sắc bén soi thẳng vào những điều họ từng trốn tránh:những lời chưa nói, những người đã bỏ quên, những lỗi lầm âm ỉ như tro tàn dưới lớp đời dày cộm.Trong 30 ngày cuối cùng đó, họ buộc phải sống thật - không màu mè, không diễn, không thỏa hiệp.Mỗi ngày một bí mật mở ra.Mỗi ngày một sự thật rơi xuống.Và càng đến gần ngày cuối, ranh giới giữa sống-chết mờ đi, chỉ còn trơ lại những lựa chọn từng bị chối bỏ."30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết" không chỉ là hành trình của một con người đi về điểm kết, mà là lời nhắc nhở gai góc:đời ngắn lắm, và điều đáng sợ nhất không phải cái chết, mà là sống mờ nhạt đến mức ngay cả chính mình cũng không nhận ra mình.…