zkys. chó hay cún
em chởi ai là chó zợ…
em chởi ai là chó zợ…
you were the best but you were the worst…
"Tao thương mày""Con cũng thương cậu"…
Tokyo revenger…
Geonwoo x Anxin (ALD1)hoàn toàn là trí tưởng tượng, ko gắn ghép lên người thật. Nhớ otp quá nên lên viết.viết ở wattpad, ko đem đi đâu cả.…
alpha juhoon pheromone mùi biển cả x beta sau phân hóa thành omega james mùi không khíooc…
warning: lowercase,ooc, bully…
Câu chuyện thứ 16 dành cho GeonxinAuthor: Sutran (Hai con mèo thích ôm nhau)Pairing: học sinh geon x học sinh xinThể loại: thanh xuân vườn trường, bệnh lý thần kinh, occĐộ dài: 2k1 Fic không phải do mình viết mà chỉ up dùm vì chị author không sài wattpad, vui lòng không đem đi đâu khác nhé.…
giám đốc x nhân viên…
Mấy truyện thường ngày ở trường B ấy mà…
Gần đây Lee Sangwon để ý được rằng, Zhou Anxin như muốn nói với anh điều gì đó nhưng cứ mãi do dự chẳng rõ vì sao.Nhóc này thường xuyên dụi mặt vào người anh chẳng vì lý do gì cả, Sangwon biết em nhỏ khá thích skinship với những người thân thiết. Mà chắc chỉ cần được em nó coi là bạn thì sẽ được thoải mái trải nghiệm một gói "chơi vui cùng mèo" thôi. Nên kể cả khi Anxin đêm muộn vẫn lấp ló ngay cửa phòng anh, nhỏ nhẹ hỏi rằng: "Anh ơi, tối nay em ngủ ở đây nhé?", thì Sangwon sẵn sàng dang rộng vòng tay của mình, để chiếc mèo bự này sà vào lòng rồi khiến cả hai nằm chật cứng cả chiếc giường vốn chỉ để cho một người sử dụng, mà chẳng hề cảm thấy việc này có gì đáng để tâm quá nhiều.Trong những đêm cùng nép sát vào lòng nhau để chìm vào mộng đẹp ấy, Lee Sangwon chẳng hề nhận ra Zhou Anxin luôn len lén ngắm nhìn anh lâu thật lâu, và chỉ khi biết rõ anh đã say ngủ, cậu nhóc mới có gan nghịch những sợi tóc lòa xòa trên trán anh lớn để tự ru ngủ chính mình. Anxin là cái đứa không quen với việc phải nằm chung giường với người khác đó đấy, vậy mà cũng chính nó tự chui rúc vào cái giường chật hẹp này rồi mất ngủ xuyên đêm, vì lạ chỗ, lạ cả cảm giác.Zhou Anxin biết rất rõ cảm xúc của mình. Nhưng của anh thì nó không thể biết được, vậy nên em chọn thử nháy "đèn xanh" cho anh biết, còn chuyện của sau đó... Cứ để xem liệu mối lương duyên này có sâu đậm đến mức lay chuyển được anh ngốc của nó không.…
nên kể chuyện gì để dỗ nhóc con năm tuổi?…
Ta bước qua nhau không ngoảnh đầu nhìn lạiMột nụ cười buồn chúc cậu mãi bình yênDù ta hứa mãi là bạn đến mai sauAi nỡ đành lòng, ai cam tâm buông bỏ?"Gon, nếu có một ngày tớ không còn nhận ra cậu nữa, cậu vẫn làm bạn với tớ chứ?"…
"Sangwon hiong!""Sangwonie hiong!!""Wonie hiong!!!""Wonie ah~~~"...?Sangwon hơi nhíu mày, tay bẹo bên má có lúm đồng tiền như phạt yêu đứa nhỏ vừa lấc cấc không dùng kính ngữ với anh, chỉnh lại lời em:"Thêm hyung vào, đừng tưởng anh gì cũng chiều em được... Mà, sau này đừng gọi Wonie như vậy-"!!!Không biết câu nói chưa xong của Lee Sangwon đã chọc trúng sợi dây thần kinh khó chiều nào của Zhou Anxin, đứa nhỏ vùng vằng chui ra khỏi lòng ngực anh lớn khi cả hai đang đùa giỡn trên sàn phòng tập. Sangwon còn đang vui vẻ tận hưởng má mềm của mèo con bỗng bị gạt tay ra, còn chưa kịp để anh kịp hiểu gì, Anxin bật dậy ngúng ngẩy bỏ đi như điều thằng bé dỗi lắm rồi, chỉ quăng lại cho anh một câu:"Hừ, vậy thì đừng gọi em là Xinie gì gì đó nữa!!!"....?…
em đem lòng yêu Leon Kennedy, kẻ chịu nhiều tổn thương(a short story for leon kennedy and for any delulu leon stans, and because i'm in love with him so much)…
Làm sao em có thể thích anh được chứ, Kim Geonwoo?Miệng em phải cứng đến mức này sao, Zhou Anxin?Harry Potter AU!Truyện dịch đã được sự đồng ý của tác giả.…
Tác giả: LoneCookieLink gốc: https://archiveofourown.org/works/76945526?view_full_work=trueMô tả: Mydei đang làm thêm một công việc bán thời gian với vai trò linh vật tại công viên Chimera mới khai trương. Trong bộ trang phục Fig Stew, anh bất ngờ "kết bạn" với một thiếu niên vui vẻ, người vô tình lại là bạn cùng lớp và cũng là người mà anh thầm yêu suốt hơn hai năm, Phainon. Điều gì sai sót có thể xảy ra chứ?~~~Mọi người có thể đọc thêm một vài bộ truyện dịch của mình tại đây~~~https://gocnhongamtrang.wordpress.com/…
lowercase; miracle: điều kì diệu…
1975s.Fredbear's Singin' Show is rebranding. What was once a modest stage attraction is becoming something larger: a family diner filled with music, colorful characters, new mechanical performers, improved mascot costumes, and ambitions considerably bigger than the little building can contain. William Afton and Henry Emily are determined to make it work, which means there is suddenly an extraordinary amount of paperwork to be done.You happen to be looking for a job. It seems simple enough. A secretary's position-answering telephones, organizing appointments, handling correspondence, keeping track of commissions, and occasionally reminding two rather distracted inventors that meetings are, in fact, real things that occur in the physical world. You don't expect much from it. Certainly not that flamboyant man. He's younger than you imagined, surprisingly affable, endlessly talkative, and possessed of the peculiar habit of turning every quiet moment into a conversation. Behind the polished manners and easy smile is a man whose mind never seems to stop moving, forever occupied with machinery, entertainment, costumes, music, and whatever strange idea has caught his attention that afternoon.At first, you're supposedly his personal secretary to assist whatever he needed most.Then his confidante.Then, perhaps, something neither of you quite knows what to call yet.After all, every great performance has to begin somewhere.Sometimes it begins with a stage.Sometimes with a sketch.And sometimes with a nervous woman walking into the wrong office at exactly the right time.…
Titile: Magnetic Fields.Tác giả: aeronxu.Trans: amierxx.Na Baekjin biến mất sau trận chiến cuối cùng, nhóm năm người bạn tiếp tục theo học đại học sau khi tốt nghiệp Trường Trung học Eun-Jang và cố gắng tiếp tục cuộc sống của mình.Park Humin cố gắng quên đi quá khứ, nhưng không thể ngừng nghĩ về Na Baekjin. Và anh không ngờ sẽ gặp lại hắn vào một buổi sáng thứ ba lúc 1 giờ.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.Bản dịch không đúng hoàn toàn 100%.…