Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là bộ sưu tập quotes của au, bé nào muốn mang đi cmt xin phép là được rồi <3 Bé nào FA vào tâm sự nèooo(Trích chap 27)Hầu hết nỗi buồn của chúng ta đều bắt nguồn từ việc lấy hậu trường của đời mình đi so sánh với trailer của người khác(Trích chap 36)Đừng mơ ước những gì ngoài tầm vớiMây của trời cứ để gió cuốn đi(Trích chap 38)Có một số chuyện, nếu làm thì sau này sẽ hối hận, cũng có một số chuyện, nếu không làm thì sau này sẽ càng hối hận hơn. Ví dụ như ... sẵn sàng phản bội cả thế giới ... chỉ vì để bảo vệ một người…
Buổi chiều hôm đó bắt đầu bằng một sự chậm trễ rất bình thường. Một học sinh đi học muộn, cúi đầu bước nhanh qua cổng trường trong dáng vẻ mệt mỏi. Ông bảo vệ chỉ liếc nhìn qua loa rồi cho vào, nghĩ rằng đó chỉ là một đứa học sinh ngủ không đủ giấc hay vừa ốm dậy.Không ai kiểm tra.Không ai hỏi thêm.Trong lớp học, cô ta lặng lẽ ngồi xuống bàn trống ở góc, hơi thở gấp gáp, hai tay run nhẹ. Đến khi bị gọi tên vì trông quá mệt, cô giáo mới cho phép xuống phòng y tế nghỉ ngơi.Mọi người nghĩ chuyện đó kết thúc ở đây.Nhưng khi vừa đi đến đầu cầu thang, cơ thể cô ta bắt đầu mất kiểm soát. Những cơn co giật dồn dập, ý thức mờ đi, thứ gì đó không còn là con người nữa dần chiếm lấy. Thay vì bước tiếp xuống dưới, cô ta quay ngược lại.Cánh cửa lớp học mở ra lần thứ hai trong cùng một tiết học - và lần này, nó không còn mang theo sự chậm trễ vô hại. Người ngồi ở bàn đầu không kịp phản ứng. Máu đổ xuống sàn. Tiếng hét vang lên, phá vỡ trật tự vốn quen thuộc của trường học.Từ khoảnh khắc đó, ngôi trường bị khóa chặt trong hỗn loạn.Các học sinh trong lớp - những người chưa từng nghĩ đến sinh tồn - buộc phải đối mặt với một thực tế mới: hành lang không còn an toàn, cầu thang trở thành cạm bẫy, và trường học không còn kà nơi an toàn nữa.Hành lang số 13, nơi nối giữa các lớp học và lối thoát, dần biến thành ranh giới sống còn.Giữa dịch bệnh lan rộng và nỗi sợ bủa vây, con người bắt đầu lộ ra bản chất thật của mình. Có người sẵn sàng bảo vệ người khác, có người chỉ nghĩ đến bản…
Đây là tác phẩm đầu của mình nên có gì mn đừng nén đá nha.Truyện kể về hai thầy trò có hôn ước với nhau. Trần Thị Mỹ Ngọc(nó) :20t tuổi,là sinh viên năm 2,ngành Xét nghiệm của trường y(nữ chính đó nha) Trần Hoài Nam(hắn):29 tuổi,là giáo sư của lớp nó(nam chính đó các chế ak) Và một số nhân vật khác Vào chuyện các bạn sẽ biết gõ hơn về chuyện tình của nó và hắn nha.yêu các chế lắm…
Truyện: Sát Thủ Học Đường Tác giả: AmiaraAnnie (Shimahonk) - Piscessahra -----------------Đây là bộ truyện đầu tiên mà tụi mình viết nên có điều gì sai sót mong các bạn góp ý và bỏ qua cho. Xin chân thành cảm ơn! -----------------Đây là một câu chuyện nói về hai nhóm sát thủ trong một lần thực hiện chung một nhiệm vụ và chỉ vị những chuyện cá nhân của bọn họ mà đã làm cho nhiệm vụ này thất bại. Vì vậy cho nên họ đã bị Boss của bang phạt là phải đi học lại cấp 3 dù họ đã học xong chương trình đại học. Chuyện gì sẽ xảy ra với họ trong ngôi trường cấp 3 này. Liệu họ có xảy ra chuyện gì hay không? Nếu mọi người muốn biết được kết quả thì mong mọi người hãy đón đọc bộ truyện này của bọn mình. Mong mọi người đọc truyện vui vẻ!!!------------------…
Một thế giới khác được sinh ra... Thế giới vốn chỉ là hàng ngàn, hàng trăm, hàng tỉ con số vô tri vô giác được sắp xếp lại, tạo nên một bản sao tuyệt mĩ về viễn cảnh tươi đẹp của trái đất. Hương cỏ này, tia nắng kia, cơn gió và cả những tiếng ve sầu đầu mùa hạ, tất cả đều chân thực đến từng mi-li-mét. Nhưng đáng buồn thay, giả vẫn là giả, cái dối trá không thể nào che lấp được hiện thực tàn khốc đang chờ trước mắt của mỗi người trong đây.Thể loại: Tình cảm, hài hước, lãng mạn, game, nhập vai, hành động, viễn tưởng.Couple chính: Imhotep x Hinome.Nơi sinh ra thuộc về bộ truyện Im Great Priest Imhotep, tôi chỉ mượn tạm một số nhân vật biến hóa theo trí tưởng tượng của tôi. Viết ra với mục đích phi lợi nhuận.Tác giả: __MisakiYuri__Fanfic không hayNhưng đừng re-up khi chưa có sự cho phép.…
"Thanh xuân của tôi trở nên đẹp hơn từ khi cậu xuất hiện. Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã xuất hiện trong thanh xuân của tôi! ❤❤" - Tô Thiên Mạn nói với cậu bạn học Lục Tư Thuần. Câu chuyện thanh xuân của cô nàng Mạn Mạn với cậu bạn đẹp trai Tư Thuần và những người bạn sẽ như thế nào.MỜI CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN CỦA MÌNH NHÉ! 😉😉…
Tôi nhìn giọt nước mắt lăn trên má nó, chẳng an ủi lấy một câu tôi còn tủm tỉm cười, rồi hỏi: "Thế mày vẫn thích cái thằng đấy à?"Nó im lặng cúi gằm mặt xuống không gian xung quanh trở nên yên ắng, chỉ còn tiếng cây tre xào xạc và cơn gió thổi qua làm mái tóc người con gái nhẹ bay. Tôi cúi xuống, nhìn nó: "Thế là không thích nữa à?" Giọng tôi trầm lại, đây là khoảnh khắc mà tôi được nhìn nó gần đến như vậy. Khoảng cách giữa tôi với nó xích lại gần hơn, nó lúng túng đưa tay lau vội đi hàng nước mắt, ngẩng mặt lên, trả lời tôi với điệu bộ ngập ngừng: "Không. Vẫn thích, chỉ là không thích nhiều như trước."Tôi thở dài rồi chỉ cho con Yên cách vượt qua đau khổ trong chuyện tình cảm, tôi hỏi nó: "Buồn không?" "Buồn" Nó nói xong rồi lại khóc um lên.Chẳng giúp gì được, tôi vỗ vai, mỉm cười và ghé vào tai nó thì thầm: "Vậy thích tao nhiều hơn thằng đấy là không buồn!"----------------------------------------------------P/s: Một chiếc truyện mà tớ viết 🐾…
Ánh nắng, những cơn gió nhẹ và chút mưa rào. Chừng ấy đã đủ để cậu nhớ về khoảng thời gian chúng ta có nhau hay chưa?Nụ cười đẹp như nắng ban mai...Làn gió khẽ lay mãi tóc bồng bềnh...Đôi mắt buồn tựa những ngày mưa không dứt...Tớ chẳng nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ rằng khi có cậu, những bông hoa trong tớ chợt nở rộ lên, đẹp đẽ và an yên đến lạ thường.Năm đó, chúng ta cùng bên nhau...Năm đó, chúng ta cùng trải qua thời thanh xuân dịu ngọt...Cũng chính năm đó, chỉ vì không dám ngỏ lời, chúng ta lại lạc mất nhau...Dù chỉ là trong những cơn mơ, tớ vẫn không thể nào xoá nhoà hình ảnh cậu trong tâm trí. Dù chỉ là 1 tia hy vọng nhỏ, tớ vẫn mơ về ngày chúng ta sẽ cùng nhau quay lại những năm tháng tuyệt vời đó, hồn nhiên và ngây ngô biết chừng nào-------------------------Author: AliceĐộ dài: ???1 tách trà nhỏ bên cửa sổ và thưởng thức dư vị thanh xuân cùng "| 12 chòm sao | Nắng, Gió và Mưa" nhé.…
Tình yêu đôi khi ngập tràn niềm vui, hạnh phúc, rực rỡ như một tia nắng, khiến lòng người ấm áp.Tình yêu đôi khi lại là một màu xám u ám, buồn bã, như những cơn mưa âm ỉ, lạnh lẽo, như những mũi kim lặng lẽ đâm vào trái tim rỉ máu.Tình yêu đôi khi lại mang một màu xanh hi vọng, là sự chờ đợi ngày gặp lại, ngày được trao nhau yêu thương, là những nhớ nhung không thể nói, những lời yêu chỉ chờ nói nên lời.Mỗi màu sắc tình yêu mang lại, tuy không phải luôn tươi đẹp, tuy sẽ có những đớn đau thương tổn, nhưng mà lại làm cuộc sống có ý nghĩa, có điều để ghi nhớ...Tình yêu là một thứ gì đó...TUYỆT VỜI !…