[alltakemichi] thử một lần
.…
For Choran…
Một tập truyện gồm nhiều truyện ngắn không tên như tiêu đề. …
lololololol…
Chuyện tình của anh chàng tiểu thuyết gia lớn tuổi ~…
Một bài tùy bút nhỏ về chuyến đi thăm đồi chè Cầu Đất của mình…
Chuyện tình yêu ❤️…
Tôi chỉ ngáo thôi...Trên một chuyến tàu điện ngầm ồn ào và tấp nập có hai chàng trai rõ ràng rất thu hút ánh nhìn, có lẽ bởi vì vậy mà Kim Dokja cũng phải rời mắt khỏi điện thoại để nhìn về phía họ vài lần, cả hai có vẻ là người nước ngoài, họ thật sự trong giống như những quý tộc thời xưa, Một người trong số họ dường như nhận ra bản thân bị nhìn chằm chằm nên đã đưa mắt về phía Kim Dokja, Kim Dokja nhanh chóng quay đầu nhìn đi chỗ khác, có vẻ thật thô lỗ khi anh ấy nhìn chằm chằm vào người khác.Đây có lẽ là một trò đùa của các vị thần cũng có thể là một cuộc thử nghiệm khác, điều này khiến Cale cảm thấy thật đau đầu, việc bị dịch chuyển đến một thế giới khác đã là một rắc rối khó chịu, việc khó chịu hơn cả là người đồng hành cùng cậu lại chẳng phải ai khác ngoài Clopeh, tại sao điều này có thể xảy ra? Người đàn ông mang họ Sakke này thậm chí còn có thể điên hơn cả Ngôi Sao Trắng! đây có phải một trò đùa chết tiệt nào đó không?…
Là những sản phẩm đầu tay của mình "v"Mình viết chỉ để vui, nếu có gì sai sót mong hãy góp ý, nhé!…
gồm nhiều thể loại…
Câu chuyện bắt đầu từ lá thư làm quen để trong học bàn của Thục, trong bộ ba Xuyến, Thục, Cúc Hương.Lá thư chân tình đã thu hút sự tò mò của bộ ba, và họ bị cuốn hút vào trò chơi với người giấu mặt, dần hồi kéo theo Phán củi, anh chàng xấu xí vụng về của lớp làm quân sư và giúp xướng họa thơ. Cuộc truy tìm dẫn mọi người đến nhiều hiểu lầm tai hại và cả những bất ngờ thú vị. Và điều bất ngờ cuối cùng đã được phát hiện quá muộn. Vì sao? Xin để cho bạn đọc tự khám phá.…
Có những người chỉ vô tình xuất hiện trong một khoảnh khắc rất bình thường của tuổi trẻ, nhưng lại khiến cả thanh xuân về sau trở nên rực rỡ.Huyền Trang chưa từng nghĩ mình sẽ nhớ mãi một người chỉ vì một tấm ảnh.Trong khung hình cuối cùng cạnh cửa sổ, Minh Vũ ôm cuốn sổ đầu bài rồi ngủ gục dưới nắng chiều tháng mười. Một khoảnh khắc rất đỗi bình thường, nhưng lại là khởi đầu cho tất cả.Từ những buổi sinh hoạt CLB cầu lông vào chiều thứ tư, những lần vô tình gặp nhau ở hành lang, những đoạn tin nhắn kéo dài đến khuya, cho đến những buổi đi ăn chè cùng cả nhóm dưới ánh đèn vàng của quán nhỏ gần trường-Có một người đã lặng lẽ bước vào tuổi trẻ của ai đó như thế.Không quá ồn ào.Không cần danh phận.Nhưng đủ để mỗi lần nhớ lại, tim vẫn mềm đi vì những năm tháng ấy.Một câu chuyện thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng, mập mờ và rực rỡ như ánh nắng cuối chiều nơi hành lang năm đó.…