Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau khi kết thúc buổi concert, Jin rủ Taehuyng đi ăn tối.Taehuyng đồng ý rồi cả hai người xách nhau đi ăn.Tất cả ý tưởng trong truyện này mình đều tự nghĩ, nếu có trùng với ai thì cho mình xin lỗi. Cốt truyện thuộc quyền sở hữu của mình nhưng nhân vật thì chắc chắn là không =')))Cái này mình làm để nộp bài thi dự event của @HarukoSuzuko…
- Đôi mắt em khi trong xanh như ánh dương buổi bình minh, khi sâu thẳm tựa bão tố ngoài biển xa - Đến tột cùng là thứ gì mới khiến cho ta mê luyến em thế, hỡi người yêu dấu?…
Tại sao cuộc gặp mặt của chúng ta luôn xuất hiện một tách trà đường vậy ?•Vì tôi muốn tặng cậu một thứ •Là gì thế ? •Tình yêu Vì truyện của tôi theo plot GirlBoy , nữ công nam thụ nếu bạn không đọc được thì hãy bỏ qua nhé . Ảnh bìa : Rýt Rô [tớ không copy link face được]Chúc các cậu đọc truyện vui vẻ…
Leeteuk x Taeyeon ( Taeteuk )Suho x IreneTình yêu tuy bé nhưng mà lớn của hội người già và xém già. Leeteuk : "Nếu em có thể xoay chuyển thời gian quay trở lại, anh cũng muốn trở lại...". Taeyeon : "Nếu anh là quyết định của anh, em sẽ đồng ý vô điều kiện". Irene : "Nếu cậu đến, chẳng hạn như vào lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ, mình đã cảm thấy hạnh phúc" Suho : "Thế giới ồn ào cuồng loạn đều dạt hết ra xa. Em có nghe thấy không? Tôi cùng thế giới này, chân thành sâu sắc yêu em".…
Tác giả: Miên Miên Summary:Không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu.Vậy có đứa đồng đội ngu cùng đồng hành làm nhiệm vụ, cùng xuyên không, rồi lại cùng đồng hành làm nhiệm vụ chạy khắp lục địa là cảm giác gì? Còn là cái loại ngu mà heo cũng phải cười mỉa ấy? Đối với vấn đề này, hai ông chú gần U30 đội lốt mặt nộn như con nít và 1m55 tỏ vẻ:Shalnark: Danchou yêu quý, anh chị em Genei Ryodan yêu quý, làm ơn ai đó bế thằng cục súk báo đời 1m55 này về đi!!!Cậu chỉ là nhân viên hậu cần, đánh không lại cũng quản không nổi con quái vật mini này có được không!?Feitan: Danchou, tôi xiên thằng ranh hồ ly lông vàng này được không?Tao là tao ngứa mắt con hồ ly lông vàng này lắm rồi đấy nhá. Tao 1m55 thì ăn mất mấy khúc chân của mày hay giề?! Phòng làm việc của tao luôn chào đón mày nhé:))-----------Có hint, nhưng no cp.…
"Daehwi. Daehwi à. Có gì ấm áp hơn những viễn cảnh từng có trong chúng ta không? Một lúc nào đó đã từng là niềm hạnh phúc có tiếng cười rất vang. Thời gian không gây ra lỗi lầm gì. Chỉ là người cần phải sắp đầy mọi thứ, sao cho kín đặc những chuỗi ngày dài rất dài, sao cho đừng để trùng khớp nhau. Một thứ ấm áp không nên tái lặp đến đêm thứ ba. Và ta cần cho đêm thứ nhất và đêm thứ hai, có nên cách nhau đến mười năm?"…
Những câu chuyện nhỏ cp KookV nhà Chống đạn. Có thể dựa trên những tình tiết thực, cũng có thể dự trên sự hoang tưởng của tác giả là tui đây. Nói chung là nghĩ gì viết đó! ^^ Pairing : KookV Disclaimer : Họ thuộc về chính họ và Au viết fic với mục đích phi lợi nhuận. Rating : Biết chữ là đọc được rồi! Khi nào lên rate thì t báo :))…
Hồi ký Sa Mạc - Season 1: Ốc Đảo 🌴 Lời tựa -Tôi đến với Ein Gedi cũng như các sa mạc Trung Đông - Châu Phi không phải bằng bước chân, mà bằng trí tưởng tượng. Tôi chưa từng đặt chân lên bờ cát cạnh Biển Chết, cũng chưa từng để giọt nước mát của thác David vỡ tan trên da. Nhưng hình ảnh về vùng đất ấy đã đi qua mắt tôi, qua sách, qua những bức ảnh, qua lời kể, và ám ảnh như một khúc nhạc xa xăm.Một người Việt Nam viết về Israel - nghe có vẻ ngạc nhiên. Nhưng có lẽ chính sự xa lạ lại là động lực. Xa để mà khao khát, để mà nhìn bằng đôi mắt chưa quen, chưa chai lì. Xa để thấy một ốc đảo không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng: một chỗ dừng chân của tình bạn, tình yêu, niềm vui và cả mất mát.Tôi không cố viết như một người bản địa. Tôi viết như một kẻ lữ hành, tình cờ tìm thấy trong sa mạc một bóng mát, một chút nước, một nụ cười. Và trong câu chuyện này, Ein Gedi trở thành nơi trú ẩn không chỉ cho nhân vật, mà cho cả giấc mơ của tôi về một vùng đất nơi bình yên luôn song hành cùng bão tố.Nếu có gì sai sót về ngôn ngữ, phong tục hay lịch sử, mong độc giả bản địa lượng thứ. Vì trên tất cả, điều tôi muốn gửi gắm chỉ là một lời thì thầm: "Đẹp biết bao khi trên sa mạc vẫn có một ốc đảo."…