MarkHyuck || Last Dance
'If you let me down, give me one last chance to dance with you.'…
'If you let me down, give me one last chance to dance with you.'…
Chẳng biết đến bao giờ tôi sẽ được nghe lại một bài hát ấy, trên một sân khấu có đủ 11 chàng trai. 18 tháng thoáng qua nhanh như một bóng nắng, chưa kịp cảm nhận hơi ấm thì nhật quang đã mất rồi. Ngày cuối năm lạnh lẽo, họ biến mất đi tôi lại càng thêm cô tịch quạnh hiu. Coi như có khóc một trăm lần, có một ngàn lần mơ ước, một vạn câu nói "Nếu như..." cũng không thể cho tôi thêm được một giây bên cạnh họ. Họ không phải nhóm nhạc đầu tiên khiến tôi rơi nước mắt khi tan rã, nhưng khóc cho họ, là lần khóc thê lương nhất của tôi đến tận bây giờ. Tôi chẳng phải fan của 11 chàng trai ấy, thậm chí nonfan cũng không. Chỉ là tôi yêu họ, yêu sự chân thành, yêu nhiệt huyết, yêu dũng cảm dám đam mê của họ. Tôi thương họ, thương cho họ vì họ đã bị công ty hành hạ, thương cho họ vì line hát chẳng bao giờ được công bằng, tôi thương sự nhẫn nhịn, thương cả những khiếm khuyết của họ. Thương họ, buồn cho họ, tiếc cho họ, vì trên con đường của họ, đóa hồng xanh năm ấy đã héo tàn. Câu chuyện này tôi viết, chẳng hay, chẳng có plot, chẳng có suy nghĩ cầu kì chi. Đây là câu chuyện tôi muốn dùng để lưu giữ lại kỉ niệm của họ, để nhớ rằng, đã có một nhóm nhạc tên là Wanna One.…
........."Đúng là tuổi trẻ!!!""Có anh em mình là già hết rồi mấy đứa à."Anh Trăng dứt lời mới nhận ra mấy đứa em mới túm tụm đây đã tản ra không còn một mống, để lại mỗi anh chơ vơ giữa đồng không mông quạnh làm bạn với đám quạ đen ngớ ngẩn đang cãi nhau quang quác với hình nộm rơm trông cũng ngớ ngẩn không kém. Nhưng anh cả bỗng nhận ra, trưa hè, có Trăng, có nắng, có gió, có tiếng ve râm rang trong những lùm cây, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng cười nói của lũ trẻ con cũng thật bình yên quá đi và vang vọng giữa không gian bao la anh như nghe thấy ai đó nói:"ANH GIÀ THÌ NHẬN ĐI, TỤI EM KHÔNG CÓ NHU CẦU, TỤI EM CÒN TRẺ, TỤI EM MUỐN ĐI CHƠI. BAIIIIII ANHHHH"Đùa! Anh! Mày! Chắc!---------*KHÔNG REUP!*KHÔNG CHUYỂN VER!*ONLY WATTPAD!…
Source: Twitter/Weibo + Weibo/ Vtrans: QuickTrans/ Edit: Thí…
Tuổi 20 là khoảng thời gian ranh giới giữa chúng ta kết nối. Không nên quá ràng buộc vào thứ gì và hãy ăn chơi thật nhiệt tình nhé…
Những ngày cuối cùng cô ngắm nhìn anh,nhìn lại người con trai cô yêu,đó cũng chính là lúc cô phải lìa xa cõi đời này,đi đến một phương trời mời. Phải, cô đã mắc bệnh ung thư máu, giai đoạn cuối, chẳng thể cứu vãn được nữa. Bao năm qua,dành nhiều tình cảm cho anh như vậy cũng đã đủ rồi, giờ là lúc cô nên buông tay,buông đi đoạn tình cảm cô đã trông mong suốt những năm ấy,hi vọng nhiều, càng thất vọng nhiều,chờ đợi nhiều, càng đau nhiều hơn nữa. Là một cuộc tình đơn phương, vô vị với anh, nhưng ngọt ngào, hạnh phúc, có cả mặn chát đối với cô. Bao kỉ niệm ấy, giờ cô sẽ cất giấu trong tim, đợi lên thiên đường, sẽ mở ra, rồi sẽ bất chợt coi như là một hồi ức đầy quý giá.Đã dùng cả thanh xuân để thích anh, rồi chờ hoài trong vô vọng, đau lắm, nhưng giờ đã chẳng còn nữa, chẳng còn một cô gái chờ đợi một chàng trai trong những cơn mưa. Mọi chuyện cũng đã đi đến kết thúc, cũng đã đến lúc phải khép lại đoạn tình cảm đơn phương này rồi!!"Hẹn anh kiếp sau, Tại Hưởng à, hẹn anh ở kiếp khác, có thể chấp nhận tình cảm của em"…
Lý Đông Hách thua cược và phải hôn một người lạ.…
"Nếu một ngày nào đó, Chúa ban cho tôi một Tôi khác, hoàn hảo hơn, tốt đẹp hơn... Liệu Tôi có hạnh phúc hơn không?"…
Truyện được viết bởi một phần sự thật của tác giả…
no good at giving you up.…
Tác giả: Du NhânChuyển ver KookTae chưa có sự cho phép của tác giảThể loại: Ngôn Tình, Truyện SủngTrong chuyện sẽ có nhiều từ chửi tục xíu nha, mọi người cân nhắc.Bắt đầu: 10/11/2022Xong: 30/6/2023Đây là một câu chuyện tình yêu, kể về chuyện tình của nam chính mệnh danh là núi băng cùng với cô nàng thích đùa với lửa.Anh có xuất thân là thiếu tướng, hiện tại thân phận khác đó là một tổng giám đốc bá đạo và lạnh lùng trong giới làm ăn.Cũng vậy mà bạch đạo sợ, hắc đạo kính, người ngoài gọi anh là: "Sát thần mặt lạnh".Anh cuồng ngạo, ý chí như sắt đá nhưng lại bị cô mặt dày mày dạn quấn lấy.Cả hai gặp nhau lần đầu là ở địa điểm: Toilet nam của bệnh viện."Ồ! Người anh em, đừng kéo khóa làm gì, anh bạn cứ tùy tiện đi, tôi chỉ đi dạo thôi." Sau đó chuồn mất.+ Lần thứ hai gặp mặt, địa điểm: Phòng bệnh."Đó là nơi công cộng, anh không biết sao?"Cô cưỡng từ đoạt lý, anh thờ ơ lạnh nhạt, cuối cùng lập tức vác lên vai, đóng gói khiêng đi.Cô lời ngon tiếng ngọt, từng bước áp sát; anh lạnh lùng như núi băng, lù bù bất động. Rốt cuộc, một ngày anh cũng không thể nhịn được nữa...+ Taehyung, tôi đã cảnh cáo em là không cần đùa với lửa chưa?"+ "Ừ, anh chính là lửa, số phận đã an bài để em chơi rồi."+ "Đừng hối hận!"Ngày hôm sau, cô nàng nào đó chân tay mềm nhũn khóc không ra nước mắt: Sao bảo là núi băng hệ cấm dục cơ mà?Mọi nhân vật, sự kiện, tổ chức và bối cảnh đều là hư cấu. mình là con người thích chuyển ver _____…
" - Kim Chung Đại , con có đồng ý lấy Kim Mân Thạc làm chồng không ? Dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, đau khổ hay hạnh phúc, ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo hèn ... - Khoan ! Con không đồng ý ! Kim Chung Đại đột nhiên cắt ngang lời của vị cha xứ . Kim Mân Thạc đứng bên cạnh liền ném cho y một ánh mắt sắc lẻm . Đáp lại hắn chính là nụ cười nịnh nọt của Kim Chung Đại : - Đại Ca , cha xứ nói sai rồi ! Anh nhiều tiền như vậy , làm sao có thể nghèo chứ . Nếu Kim Mân Thạc nghèo , Kim Chung Đại đời nào lại lấy hắn . Điều này y không nói , Kim Mân Thạc cũng hiểu rõ . Nhưng đâu có sao , y yêu tiền của hắn chính là yêu hắn . Kim Mân Thạc nhếch miệng , ra hiệu cho cha xứ tiếp tục . Cha xứ lau mồ hôi , run rẩy nghĩ hôn lễ của Đại Ca xã hội đen quả thật không đơn giản mà , nhanh chóng kết thúc ... - ... con có hứa sẽ luôn yêu thương, chăm sóc, cổ vũ và ở bên cạnh người này không ? - Con đồng ý ! - Còn con , Kim Mân Thạc ? Con có đồng ý những điều trên không ? - Đồng ý ! - Vậy ta tuyên bố hai người là ... chồng của nhau ! "…
đây là fic đầu tay của mình. Tại kiểu bị bấn quá, phải viết không chịu được nữa. Ngồi chờ phim mòn cả người mà chưa đến. Chưa kịp đến thì ta tự tưởng tượng ra. Sao lại không nhỉ :>>>;Nó sẽ hơi hơi là motip của truyện gốc nhưng lại theo cái sự ảo tưởng của mình. Mình thích sướt mượt, dị đó >
Tên: Ô Trong MưaTác giả: ElnathBeta: YiiDesign: YiiTình trạng: On goingSummary: Khoảng thời gian trầm mặc trên xe, có đôi lần Mark nhìn sang, nhưng cậu vẫn ngồi yên như vậy, vẫn cúi mặt xuống, nhất quyết không chịu nhìn lên. "Có thể cho tôi xin chút nhạc được không, tôi không thích tiếng mưa" đột nhiên cậu cất lời, hai bàn tay siết chặt vào nhau. Mark nghe thế cũng mở nhạc theo yêu cầu cậu mà không hỏi bất cứ lý do gì.NOTE: Truyện có một vài cảnh liên quan đến pháp luật, vì không thể tra được pháp luật Hàn Quốc, nên mình đã áp dụng theo các văn bản pháp quy phạm luật Việt Nam.…
Ngóng hint mỗi ngày ?…
Là một câu chuyện dài...…
Những mẩu chuyện, tin nhắn ngắn với nhà Muốn Một =))…
Đây là câu chuyện theo phong cách instagram.Tất cả sẽ được dựa vào sự kiện có thật và chuyển thể có chút hư cấu nhưng dựa vào đời thường.Mình sẽ dùng các idol để có thể mang tính chất gần gũi hơn.…
Lim Yeon Suk là một kẻ vị kỉ từ trong máu. Đạo đức là một khoản nợ xấu. Lợi nhuận là dòng tiền duy nhất đáng theo đuổi. Y không "đồng cảm" với bi kịch của người khác; y "phân tích" nó để tìm cơ hội. Vì vậy, khi một Hệ thống tự cho là đạo đức bắt cóc linh hồn y, buộc y "học cách sống vì người khác"? Đó là một "thị trường" mới, hỗn loạn và phi logic, đang chờ y "thẩm định". Nhiệm vụ của y: "Thao túng giá trị của con người". Y sẽ biến nỗi đau thành "tài sản" và hạnh phúc thành "hàng hóa". Đừng mong chờ một hành trình cứu rỗi. Đây không phải truyện cổ tích. Bởi vì Lim Yeon Suk, bằng bất cứ giá nào, sẽ không bao giờ chấp nhận một khoản đầu tư "lỗ vốn".…
hãy giữ em, cho dù ra sao chăng nữa, làm ơn...…