Rainbow after the rain
Em tự gọi hắn là rainbow bởi vì cầu vòng là thứ xuất hiện đầu tiên cũng là thứ đẹp nhất sau mỗi cơn mưa...…
Em tự gọi hắn là rainbow bởi vì cầu vòng là thứ xuất hiện đầu tiên cũng là thứ đẹp nhất sau mỗi cơn mưa...…
từng mảnh vụn của tớ ghép thành tình yêu dành cho các anhmaybe ooc…
Nothing là phần 1 nhé :))) từ chương 1->200Sunshine là phần 2 từ chương 201->400 (đã done)Rainbow là phần 3 từ chương 401->600 (mới bắt đầu edit)Don't touch ✋nếu Không hợp với bạn ?😀😀Những câu mình thích muốn lưu lại nên đăng trên đây để lưu lại ✌️✌️Mình sưu tầm nhiều nơi như quotes trên danh sách đọc của mình, Facebook, vân vân mây mây, ... Cả ba phần sẽ nói về ngôn tình, trích dẫn, thanh xuân, quotes, đơn phương, tình yêu, pla pla pla... Cảm ơn người đã viết ra những câu này để tớ có thể share cho các bạn khác biết đến 💓💓💓Mong các bạn sẽ ủng hộ tất cả các tác phẩm của mình^^Cảm ơn các bạn đã ủng hộ <3…
na jaemin.❝trả cho em những nụ hôn chưa dứttrả cho em những giọt nắng đầu sươngtrả cho em trái tim còn dang dởlấy của em biết bao muộn phiền❞©mochipeachbow…
text about kpop.🍬thank you to reading.pls don't take out.author:rainbowwi_🍬…
Thể loại: Vườn trường, đời thường, niên thượng, oan gia ngõ hẹp, gương vỡ lại lành, hài hước,...- "Em thương anh với...?"- "Không."Lưu ý: + Truyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không gán ghép lên người thật! + Nếu có sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ!CP: Trần Dịch Hằng x Trần Tuấn Minh (quá đói hint)…
couple: Dương Bác Văn × Tả Kỳ Hàm • Truyện do trí tưởng tượng của tác giả •❝ Tả Kỳ Hàm không thể biết được trong ánh mắt của Dương Bác Văn có bao nhiêu dịu dàng Dương Bác Văn không biết rằng trong nụ cười của Tả Kỳ Hàm có bao nhiêu rung độngCơn gió đầu mùa ập đến, từng đợt phả vào má em đang ửng hồng. Tả Kỳ Hàm đứng dưới cơn tuyết rơi, không biết trong lòng em đang ấp ủ điều gì. Trên tay là máy ảnh chứa đựng cả mùa hạ cùng người em yêu, em biết mùa đông này sẽ được người đó sưởi ấm, sẽ vì người đó mà nóng lên. ❞Nghi An.…
textfic cỏ tí cp: Marhyeon, Keohoon,Jamesjayjay(từ thời TraineeA)…
Hình như mình từng mơ thấy cảnh này trước đây rồi. Ngày 12/3/2010, lần đầu tiên được cầm tay cậu ấy... Ngày 12/3/2016, tôi vẫn đang cầm tay cậu ấy nhưng cậu ấy không nói chuyện với tôi...…
Gia tộc Valehart đã biến mất khỏi thế giới phù thủy gần một thế kỷ.Không ai biết họ đã đi đâu.Không ai dám hỏi vì sao họ rời khỏi ván cờ quyền lực.Cho đến khi Astraea Valehart bước vào Hogwarts với mái tóc bạch kim trắng như băng và ánh mắt lạnh hơn mặt hồ đêm.Ở Slytherin, quyền lực luôn thuộc về kẻ mang cái tên nặng nhất.Và từ trước đến nay, cái tên đó là Malfoy.Draco Malfoy quen với việc cả nhà Slytherin nghiêng mình khi hắn bước qua.Hắn quen với sự tôn trọng.Quen với nỗi sợ.Nhưng Astraea không trao cho hắn bất kỳ thứ nào trong số đó.Cô không thách thức.Cũng không khuất phục.Cô chỉ đứng đó - như một vương miện băng giá không cần ai công nhận.Điều Draco không biết là:Gia tộc Valehart không biến mất vì suy yếu.Họ ẩn mình để canh giữ một thứ cổ xưa và nguy hiểm hơn cả lời nguyền.Một khe nứt ma thuật mang tên Ebon Veil - thứ có thể thao túng ý chí, bóp méo linh hồn và khiến người sử dụng đánh đổi cảm xúc để đổi lấy quyền lực.Và Astraea... là người duy nhất có thể kiểm soát nó.Khi chiến tranh bắt đầu len lỏi vào Hogwarts,khi các gia tộc thuần huyết buộc phải chọn phe,Astraea phải quyết định:Trở thành quân cờ.Hay trở thành bàn tay điều khiển ván cờ.Nhưng quyền lực luôn có cái giá của nó.Mỗi lần cô chạm vào Ebon Veil, trái tim cô lạnh thêm một chút.Mỗi lần cô đọc thấu nỗi sợ của người khác, cảm xúc của chính mình mờ đi một chút.Draco là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi đó.Và có lẽ... là người duy nhất có thể kéo cô trở lại trước khi cô trở thành thứ mà cả thế giới phải…
would you like a candy? or not...Just my own thoughts.author:rainbowwi_🍬pls don't take out…