Xuyên không hệ thống thành nam chính não tàn
Đây tuyệt đối là văn não tàn, hài hước, thỉnh thoảng phá hoại nhân sinh quan . trong lúc tác giả lên cơn đào hố mới.…
Đây tuyệt đối là văn não tàn, hài hước, thỉnh thoảng phá hoại nhân sinh quan . trong lúc tác giả lên cơn đào hố mới.…
• được rủ rê nên thử sức text fic một lần nữa T^T⚠ có nhiều yếu tố kinh dị, trưởng thành, không dành cho người yếu tim hay trẻ em dưới 18 tuổi⚠ nhân vật không phải của mình, nhưng cốt truyện là của mình, mình có thể xây dựng hình tượng nhân vật theo hướng mình muốn⚠ mình lấy cảm hứng từ một sự kiện có thật, vụ án "Junko Furata" ở bên Nhật nếu bạn nào muốn tìm hiểu° enjoy ~~~# completed #17/02/2018…
tác giả: kittyphoptruyện gốc: https://archiveofourown.org/works/63666577?view_adult=truechuyển ngữ: motcocsuadautình trạng bản gốc: đã hoàn thànhgiới thiệu:"anh có nghĩ vũ trụ sẽ luôn đưa chúng ta về bên nhau không?" teerak hỏi.…
Nguồn: nhaemsoup. wordpress. comHán Việt: Xuyên việt thành phản phái yếu như hà hoạt mệnhEditor: SoupThể Loại: Nguyên sang, đam mĩ, cổ đại, HE, tình cảm, xuyên việt, xuyên sách, chủ thụ, cung đình, hài hước, nhẹ nhàng, nhiều CP, pháo hôi, 1v1Văn án Bất ngờ xuyên thư, Tiêu Dư An chỉ biết thầm chửi moá nó... Xuyên gì không xuyên, lại xuyên vào tiểu thuyết ngựa giống... Mà ngựa giống mở hậu cung, ờ, tính ra chắc không đến nỗi nào ha, cổ đại nạp thiếp là quá đỗi bình thường còn gì. Nhưng mà trọng điểm là, đây là một câu chuyện đoạn tụ á!!!! Tiêu Dư An xuyên thành thiếu niên quân vương, một nhân vật vô cùng thê thảm, vô cùng bi thương. Vì để sống sót, hắn chỉ có thể nỗ lực. Nhưng mà, mấy thanh niên Giáp Ất Bính gì đó ơi, mấy người muốn hại nam chính thì cứ hại, đừng có đem y đẩy tới bên người ông đây có được không??? Tiêu Dư An cảm thấy việc mình chiều chuộng sủng ái nam chính chẳng có gì là sai cả, hắn chỉ đơn giản là muốn hưởng sái chút ánh sáng nhân vật chính thôi. Tiêu Dư An:" Đừng ngược nam chính nữa!!! Mấy người không sợ chết nhưng ông đây vẫn còn muốn sống á á á!!!!"Đại khái là câu chuyện lúc đầu thụ sủng công, sau này thành công sủng thụ, hài hước, nhẹ nhàng.…
"Em là ngọn đèn hải đăng, cũng là ánh sáng chiếu rọi đời anh" WARNING : TẤT CẢ CHỈ LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG…
Truyện viết ra cho bớt nứng…
Au : JinAloveT6Cover : TaegangerDevil ( Mon )Tên fic mình không thay đổi. Và đã nhận được sự đồng ý của au gốchttps://www.wattpad.com/story/85320965?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=taeganger-devil&wp_originator=hekcpkgvz8e3lar5mjaijylsmque4wenbrghgeguymkqqusxihbkpeqeoywl7qpzrgoovve7y3y%2fcypcstmg7s9%2bhjach1arg4v1csq49iiaqk8o88t%2fdds8mr4%2botsy&_branch_match_id=682781412827111943…
Tác giả: CHUNG LY PHONG BẠCH. (ÀHố, Aho). TẤT CẢ TRUYỆN DO CHÍNH TÔI VIẾT ĐỀU CHỈ ĐƯỢC POST TRÊN DUY NHẤT TÀI KHOẢN WATTPAD NÀY.Pairing: Aomine Daiki và Kise Ryouta.Thể loại: Ngược tâm, ngọt ngào, Shounen Ai, OOC (xây dựng hình tượng và cốt truyện đều khác nguyên tác), nam nữ đều có thể sinh con, 16+, HE.Tình trạng: Oneshot, hoàn.Disclaimer: Mọi nhân vật không thuộc về tôi, họ thuộc về tác giả Tadatoshi Fujimaki của bộ manga Kuroko no Basket. Fic thuộc quyền sở hữu của tôi, MANG ĐI ĐÂU THÌ LÀM ƠN DẪN LINK ĐẦY ĐỦ HAY GẮN TÊN TÔI VÀO NHÉ!…
#Ben10 #ben23 #albedo…
Câu chuyện lấy cảm hứng từ manga nổi tiếng One Piece của tác giả Eiichiro Oda.Roronoa Zoro- Chàng trai 21 tuổi với khí phách ngang tàng mang trong mình ước muốn trở thành thiên hạ đệ nhất kiếm sĩ.Nico Robin- Nhà khảo cổ 30 tuổi đang trên con đường tìm kiếm phiến đá ghi lại lịch sử chân chính- Rio Poneglyph. Một người phụ nữ thông minh với cái đầu lạnh và trái tim nóng.Số phận đã sắp đặt cho 2 người họ gặp nhau, sau bao nhiêu chuyến hải trình trên đại dương bao la, vượt qua không biết mấy lần lằn ranh sinh tử, có một thứ tình cảm trên cả tình đồng đội đã bắt đầu chớm nở, cho đến khi nhận ra thì đã ăn sâu bám rễ đến tận đáy tim...-----------------------------------------------TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TRÊN WATTPAD.…
00:2710/10/2016Fic đầu tay đăng lên mừng 7 chàng trai của chúng ta Comeback.Bangtan à, thành công nhé.WINGS à, hãy đưa 7 chàng trai của chúng tôi đến với ước mơ của họ nhé.Họ đã vất vả rồi.===Làm ơn, không mang truyện ra ngoài khi chưa có sự cho phép của tôi. Cảm ơn mọi người.…
Quán cafe mở cửa ra với những chú hềTục. Xàm. Không có thật…
Tác giả: CHUNG LY PHONG BẠCH. (ÀHố, Aho). TẤT CẢ TRUYỆN DO CHÍNH TÔI VIẾT ĐỀU CHỈ ĐƯỢC POST TRÊN DUY NHẤT TÀI KHOẢN WATTPAD NÀYPairing: MakoHaru, SouRin, Rei x Nagisa, Hiyori x Ikuya, Asahi x KisumiThể loại: Ngọt ngào, Shounen Ai, Mpreg, OOC (xây dựng hình tượng và cốt truyện đều khác nguyên tác), HE.Tình trạng: Oneshot, hoàn.Disclaimer: Mọi nhân vật không thuộc về tôi, họ thuộc về bộ anime Free!-Dive to the Future của Kyoto Animation. Fic thuộc quyền sở hữu của tôi, MANG ĐI ĐÂU THÌ LÀM ƠN DẪN LINK ĐẦY ĐỦ HAY GẮN TÊN TÔI VÀO NHÉ!…
Những người mình yêu đã mất vì cậu ; bao năm qua đã trải biết bao nhiêu nỗi đau thương mất mát đến đắng lòng tân cam............Rũ bỏ mọi hiện tại, trên tay cầm con dao bạc, đâm 1 phát vào tim để kết thúc cuộc đời đầy đau thương mất mát............Ai ngờ cậu không chết mà xuyên không về thế giới song song - nơi mà người thân của cạu vẫn còn đó, chỉ khác là cậu trong hình hài 1 đứa trẻ lên 10...........Kết cục ra sao............ hãy đón chờ r biết Đây là lần đầu mk viết chuyện nên sẽ rất nhạt và văn vẻ không hề hay. Mọi người nhớ tu 2 chai Nam Ngư để đọc cho đỡ nhạt nha ( ^////^)…
Ngày nắng, ngày mưangày mưa, ngày hạ Ngày ta gặp nhau…
Nơi hồng trần mà ban ngày cũng chỉ như đêm đen, có người nói với hắn sẽ bảo vệ hắn một kiếp chu toàn. Người kia vì hắn, nhập ma, làm cờ, thậm chí không tiếc tính mạng cũng không muốn hắn chịu thiệt thòi. Mười bảy năm quen biết, hai mươi năm cùng nhau đồng hành, thật tốt vì vẫn có người chịu đứng cùng hắn một chỗ trên thế gian này, bao dung hắn.Một năm kia, thế gian sóng cuộn biển gầm, hắn cùng người nắm tay, âm thầm cảm tạ.Một năm kia, hắn nhận ra, hắn không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ nhân gian không có bóng người.…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
Tác hại dâm dục…