Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là câu chuyện mình lấy ra từ cuốn sách. Nó kể về những mẩu truyện ngắn của các bạn trên toàn đất nước Việt Nam: về đời sống hàng ngày, hay những thứ gần gũi với chúng ta nhất "tuổi học trò","học sinh", ngay cả là những người bạn thưở nhỏ. Mọi người nếu cảm thấy hứng thú thì vô đọc nhé! Cảm ơn nhìu ạ! *cúi đầu*…
. Lục Hạ Băng từ nhỏ đã mất đi mẹ mình... gia đình cô chỉ còn lại cha và đứa em gái bé bỏng nhưng cha cô lại chỉ biết rượu chè cờ bạc. Cô chỉ học đến cấp 2 đã phải nghỉ ngang vì gia đình thiếu thốn. Cô tự gắng sức đi làm để lo cho cả 2 chị em....Trong một ngày làm việc một gia đình giàu có đã nhận nuôi cả 2 chị em cô nhưng vì mặc cảm nên cô yêu cầu được giúp việc cho họ ... Trớ trêu thay thiếu gia nhà này lại cực kì ghét cô... . Liệu cuộc sống của cô sẽ ra sao !?…
=>Tục,OOC,Lệch nguyên tác,My Au!Chỉ là cuộc sống ĐH của mấy otp tôi:ShiSae,IsaBachi,KuniChiri,KaiNess,NagiReo and RinShi [Rin x Shizu(my oc)] (thiếu otp nào thì bổ sung)…
Tiêu Sở Hà sau bữa tiệc rượu cùng huynh đệ thì bị xuyên không về quá khứ, thời của "Thiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong". Chỉ là vô tình được gặp gỡ họ hồi niên thiếu.. Sau đó là những cuộc kể chuyện khoe khoang này kia. Không có tuyến tình cảm ! Chỉ có tình huynh đệ. HUYNH ĐỆ…
Trong một lần say rượu ,anh và cô xảy ra tình một đêm . Sáng hôm sau cô bỏ trốn để lại một mảnh giấy với lời nhắn "quá yếu,cần dùng sức hơn ".7năm sau cô về nước dắt theo một bé trai đáng yêu .Anh nói "Dù sao lần đầu tiên của anh cũng là do em cưỡng bức,em phải chịu trách nhiệm với anh."Cô nói "Còn dám đến,tôi thả chó cắn anh ".Cậu bé "chú chỉ hiến một con tinh trùng mà đã muốn quản tôi rồi ? Đúng là không nên nhận chú ."Henry "Muốn quyến rũ Trình Lam tất cả đều là hồ li tinh.".....…
Câu chuyện về anh nọ với cô kia bị ép duyên, rồi họ vờn nhau rồi họ iu nhau."Chuyện gì? Còn chưa ngủ à?" - Tú Anh bấm nghe máy"Chưa... Mới đi ăn với khách về." - Giọng Đăng lè nhè như say rượu"Có gì không? Không có gì em tắt máy đây." "Đừng, đừng tắt. Anh hơi say rồi... em nói nhiều một chút được không? Em nói gì cũng được..."…
Diệp, sau những cuộc cãi vã và chia tay, lạc bước ra khỏi quán rượu trong một đêm phố vắng. Cô chưa kịp định thần thì gặp một cậu nhóc chơi guitar điện trong ban nhạc. Một buổi tối định mệnh, một lời rủ đi ăn tình cờ, khiến cô tự hỏi: giữa những nỗi cô đơn và ký ức còn vương, liệu một mối quan hệ bất ngờ có thể chữa lành trái tim cô, hay chỉ khiến mọi thứ thêm rối ren?…
Khoảng cách nguy hiểm là gì? Có người đã hỏi gã vậy đó. Gã chỉ cười mà không nói, ánh mắt hạ xuống người con trai đang ngồi trong góc khuất của quán bar. Tay nhẹ nhàng nâng ly rượu lên, đá trong ly chạm vào thủy tinh vang lên hai tiếng thanh thúy. "Khoảng cách nguy hiểm là khi không nhìn được em" Cp: Nghệ sĩ, ca sĩ Soraru x giảng viên khoa âm nhạc Mafu Song A chủ. � Nhắc nhở thân thiện: Fanfic, OOC, không hợp gu vui lòng clickback, Xĩe xie!…
"Ế ế ế", cô rất ghét từ đó bởi vì cô đang rất ế. Đời người luôn phải có 1 mối tình nhưng cô thì không, uiii có lẽ nào ông trời lại trêu đùa cô. Đã 30 cái xuân rồi nhưng vẫn chưa thoát ế, tại sao chứ, trong khi đó bạn bè của cô đều có con, cháu bồng trên tay. Buồn bã vô cùng, cô uống rượu say và gặp tai nạn. Nhưng tai nạn đó đã cho cô quay lại thời 16 tuổi. Đây là xui hay là may?…
Tác giả: Khốc Lạp Đóa Đóa Thể loại: Đô thị, ngôn tình Converter: ngocquynh520 Giới thiệu vắn tắt: Bạn trai vì thăng chức, lại đem nàng bán cho cấp trên! Đợi nàng sau khi biết chân tướng, lại đem cấp trên của hắn cho trêu một lần. Đêm đó, lỏa / theo bầy phát điện thoại di động hậu, nàng bị người đuổi giết. . . . . . Trong quán rượu mua say, nhưng không ngờ bị hạ thuốc. Trong cơ thể nóng ran đánh thẳng vào nàng. “Ah, cái này MB dáng dấp không tệ?” Tiện tay trảo một cái, “Này, ngươi một đêm bao nhiêu tiền!” Ai biết nàng như vậy một trảo, thế nhưng chiêu một cái đằng trước không chọc nổi nhân vật, thần bí nguy hiểm RT tổng giám đốc của đại nhân. “MB?” Mặc Thiếu ngày sắc mặt co quắp, nữ nhân này thế nhưng gọi nàng MB? Hắn sẽ để cho nàng biết này phải bỏ ra cái gì giá cao! Cả đêm triền miên. Ngày thứ hai nàng phi thân nước Pháp, bảy năm sau lần nữa trở lại nàng đã là nổi tiếng thiết kế sư, bên tay mang theo là vô hạn phách lối đẹp trai tiểu tử. “Cha, gần đây trên đường buôn bán như thế nào?” Hắn phiên bản thu nhỏ, cười phúc hắc. Một tên con trai vặn lông mày, “Cha ngươi nhưng thuần lương dân!” “Hả? Thật sao? Thì ra là cha cải lương rồi hả ? Như vậy xem ra, đám kia hàng, ta có thể không cần cho ngươi!” Tiểu Bảo cười rất gian trá phúc hắc. Một tên con trai lần nữa sửng sốt, “Ngươi nói cái gì?” “Cha, ngươi mới vừa vặn tặng ta một trăm triệu người dân tiền, lúc nào thì cho nhi tử một cái cơ hội, mời ngươi ăn bữa cơm tận tận hiếu à?” Một tên con trai hoàn toàn sửng sốt, thì ra là ngươi là. . . . . .…
ABO_DươngDuy_DomicCaptainGóc giường trắng một thân ảnh nhỏ cuộn chặt cơ thể trần trụi trong chiếc chăn bông dày, đôi mắt kiêu ngạo từ bao giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi kinh hoàng. Áo choàng lụa đỏ phủ trên cơ thể người đàn ông cao ráo, trên tay là ly rượu vang hệt như màu của máu, tay không ngừng lắc chân vẫn đều bước về phía em. "Hoàng Đức Duy, làm vợ thôi cũng không làm được, em sống có giá trị gì chứ?" Người con trai cuộn người trong chăn lộ dần những dấu vết bạo hành trên cơ thể, phomemo bị áp chế đến không thể thở được, nước mắt yếu đuối giàn giụa rơi trên đôi mi xinh đẹp. Xốc lấy chăn, ép chặt miệng, toàn bộ ly rượu đổ ập vào cuốn họng, em ho sặc sụa, hắn thì thích thú, mùi phomemos máu tanh nồng lạnh lẽo từ cơ thể hắn áp chế phomemo mang mùi hoa anh túc không hương của em đến ngộp thở. "Trần Đăng Dương tôi muốn ly hôn"_Trần Đăng Dương (Enigma)_mùi hương máu (25tuổi) ca sĩ_Hoàng Đức Duy (Omega) mùi hương hoa anh túc đỏ (21tuổi)_nhân viên bán thuốc_đôi mắt em tựa như biển sâu cô độc, họ chỉ muốn sa vào đôi mắt ấy, mà chẳng ai muốn cứu em ra._người ta thường muốn mang thêm hạnh phúc vào đời nhau, mà quên dọn dẹp bộn bề trước đó, thế là không có chỗ đặt hạnh phúc vào._hãy giữ lấy ngọt ngào trong tim, còn đau khổ cứ gửi nó cho thời gianABO_ngược_H_HE_DươngCap…
câu chuyện xoay quanh thế giới của Kim young là học sinh lớp 10 đây là một cô gái tuy bề ngoài luôn vui vẻ , nhưng bên trong nội tâm luôn yếu đuối , phức tạp cuộc sống tẻ nhạt , khi luôn không sống thật với bản thân , luôn để ý những lời nói của ng khác , cô cảm giác mình luôn mang mặc nạ mỗi ngày .Bỗng một ngày đi học trở về cô bất chợt ngủ một lúc , lúc tỉnh dậy đã thấy bản thân xuyên vào thế giới của những giấc mơ , mọi chuyện từ đó đã thay đổi cố gái ấy...…
Tình yêu vốn ích kỷ. Trong trái tim Duệ, tình yêu luôn luôn là lựa chọn sau cùng.Cái tình yêu đầy sứt mẻ trong tim cô... tình yêu không hoàn hảo này, làm sao có thể vẹn toàn mà trao cho người thanh niên ấy, trao cho Triết.Cho dù có xinh đẹp, có tài giỏi, có tất cả nhưng thiếu vắng tình yêu thì cũng chỉ là cuộc đời của 1 con rối.Cô không muốn thế...…
Tác giả:Tô tuyết duyToàn văn kết thúc thượng trung hạ.Văn nội CP: Không cần để ý CP, dù sao cơ bản có thể xuất hiện CP đều xuất hiệnĐại khái chính là một cái thật rượu ăn cắp tuyết lị phòng thí nghiệm một ít đồ vật sau đó bị cầm rượu đám người đại điều tra, cuối cùng ăn APTX thành công chạy thoát, lúc sau liên lụy hồng hắc hai bên cuối cùng biến thành vô khác biệt thu nhỏ hành động......Đừng hỏi ta cùng tổ chức quyết đấu làm sao bây giờ, đều thu nhỏ ta cũng thực hoang mang a??(っ °Д °;)っThời gian tuyến là từ trinh thám nhóm đêm tưởng khúc lúc sau bắt đầu.Lại nói tiếp, đừng nhìn văn án viết đến như vậy sung sướng a kỳ thật nội dung khả năng có như vậy một chút tiểu ngược 【 chột dạ đỉnh nắp nồiPierce tuy rằng nói CP bất quá oa cảm tình diễn thực khổ tay a (#°Д°)Tag: Hoan hỉ oan giaTrời xui đất khiếnThanh mai trúc mãConanChính kịchTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Kudo Shinichi, Edogawa Conan ┃ vai phụ: Quái trộm cơ đức, Hattori Heiji, Mori Ran, Haibara Ai, Akai Shuichi, cầm rượu, Vermouth, cơ an đế, khoa ân ┃ cái khác: Conan, manga anime đồng nghiệp, thu nhỏ, APTX4869Một câu tóm tắt: Bọn họ thu nhỏ lúc sau thả bay tự mìnhLập ý: Đối mặt khốn cảnh dũng cảm tiến tới…
- Chỉ hút thuốc, không uống rượu: Lâm Bưu thọ 63 tuổi.- Chỉ uống rượu, không hút thuốc: Chu Ân Lai thọ 73 tuổi.- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc: Mao Trạch Đông thọ 83 tuổi.- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài: Đặng Tiểu Bình thọ 93 tuổi.- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài lại có cả vợ bé: Trương Học Lương thọ 103 tuổi.- Không uống rượu, không hút thuốc, không đánh bài cũng không có bạn gái, chỉ làm người tốt việc tốt: Lôi Phong hưởng dương 23 tuổi.…
Sau khi bị vị hôn phu và chị họ phản bội, trước đó cô vô tình cứu được Hoàng đế Giang Tuyết Thành, nhưng không ngờ khi kết hôn lại sáng mắt ra mấy tên lưu manh! "Thiếu gia, thiếu gia đã rất thích một miếng ngọc bội." Hắc y nhân bất cẩn nâng mắt lên: "Bất kể là bao nhiêu, mua đi!" Sắc mặt âm trầm lập tức ra lệnh: "Một mình em có bị đánh không, tìm thêm người đánh cho ta mạnh, người của ta còn dám bắt nạt." cuối cùng cũng không thể ngồi yên, và lao ra ngoài mà không hề nghĩ ngợi gì! [Bài báo mới về đẩy rượu và rượu, "Chồng, mượn một nụ hôn!" Cách duy nhất để khiêu khích đế quốc là hứa!"Từ khóa tiểu thuyết: Hôn nhân chớp nhoáng và tình yêu: Vợ cưng của hoàng đế. Hôn nhân hớp nhoáng và tình yêu:- Hoàng đế yêu vợ đến tận xương tủy, mong mọi người hãy đọc ạ!…
Đàn ông có phải đều rất thích chơi đùa với những thứ dễ dàng có được hay không ?....Di Giai đứng cạnh cửa sổ sát đất nhìn xuống thành phố đang chuyển động nhộn nhịp bên dưới,xung quanh cô tối đen như mực chỉ có ánh sáng của những toà cao ốc thi thoảng len lỏi một chút qua cửa kính.Di Giai vẫn đứng đó nhìn chăm chăm vào ly rượu syrah trên tay đã bị sánh ra một chút từ bao giờ ,cái chất lỏng đỏ đậm ấy cùng với hương thơm lại kì của hoa quả tràn ngập khắp cả phòng làm cho căn phòng vì thế mà trở nên có chút ngột ngạt. Cô đưa ly rượu lên uống một hơi hết sạch đôi mắt liền trở nên vô hồn.Cô đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian trước kia cô từng nói với anh cô rất thích vị của syrah vừa có vị ngọt của hoa quả lại vừa có vị cay như hạt tiêu đen và thịt nướng.Nếu được ủ lâu trong thùng gỗ sồi còn có thể thấy được cả vị của bánh mì nướng rất thú vị.Lúc ấy anh còn khen cô là một người có thưởng thức.Tay anh quấn nhẹ lọn tóc xoăn của cô còn cô thì ngồi trên đùi anh ôm cổ cười khì.Thật vui làm sao....Nhưng quá khứ thì cũng là quá khứ đã chẳng thể quay trở lại nữa...Di Giai thoát khỏi những ký ức ngắt đoạn vừa ùa về cười nhạt một tiếng.Có lẽ điều nhẫn tâm nhất mà cô làm với bản thân đó là để người khác chà đạp lên lòng tự tôn của chính cô....…