[Coutryhumans SovViet] Hành trình đôi ta
❗❗❗ Truyện không xúc phạm, động chăm tới bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào ❗❗❗" - Người Việt Nam các em luôn bé nhỏ như vậy sao?- Ngài chê à?- Không, nhỏ bé như này ôm rất vừa tay tôi "…
❗❗❗ Truyện không xúc phạm, động chăm tới bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào ❗❗❗" - Người Việt Nam các em luôn bé nhỏ như vậy sao?- Ngài chê à?- Không, nhỏ bé như này ôm rất vừa tay tôi "…
Ừm thì đây sẽ là một bộ thứ hai của tôi.Bộ này tôi lập ra để tạo ra các oneshot dựa theo các cặp khác nhau.Còn ảnh bài thì tôi cần tìm tác giả đó.Vậy thôi.…
Vĩnh viễn chẳng thể chạm vào nhau, tựa như có lớp màn mỏng ngăn cách đôi ta.⚠️: Miêu tả gợi cảm, khoathan, seg bùng nổ…
Yêu cầu độc giả chú ý khả năng cao các nhân vật sẽ OCC khá nặng và yêu cầu NOTP thì lướt qua tôi không nhân gạch đá Tên của ta là Việt Nam , năm nay vừa tròn 24 tuổi là trưởng nam nhà công tước Việt , vốn dĩ ta cũng có hai người anh nữa ..là Mặt Trận nhưng ta nghe nói anh MT vì lần đi săn không cẩn thận bị ám sát chết còn tại sao ta không phải là nhị nam nhà công tước mà lại là trưởng nam thì ta cũng không biết nữa ..à mà ta cũng có một em trai song sinh nữa đó chính là Việt Minh đệ nhất ,công tước Việt hiện thời , cũng như là ,,Cậu truyện sau đây không mang yếu tố xúc phạm dến một tổ chức cá nhận , thế giới hay một đất nước nào cả Chuyển ver chưa xin AD ( tranh -> chữ )Tranh ảnh : nguồn Pinterest…
"Tôi và nó đi bên nhau như tôi và Germany đã từng. Rủ rỉ với nhau về những mối tình trai bất thành. Như chuyện của đàn bà hay rỉ tai nhau ấy. Chỉ có điều, nó và tôi đều không phải đàn bà, cũng như Germany không phải đàn bà."…
"Nếu ngươi lừa ta giống năm đó, thì ta sẽ chết cho ngươi coi"…
Đây chỉ là cái hố đen để tác giả ném tranh, mẩu truyện cho độc giả đọc thôi…
Tada ✨ còn ai nhớ tôi ko? Chắc ko đâu haha, đc r mô tả truyện nhé? Vietnam trong 1 lần đọc 1 cuốn tiểu thuyết trên mạng mà lên cơn đau tim liền ngất lịm đi, khi tỉnh dậy cậu phát hiện cậu đã xuyên thành nam pháo hôi bị ngta rẻ rúng, hắt hủi, chà đạp đến cùng cực còn bị các anh trai và cha ghét bỏ nữa chứ! Vietnam:'ANHHHH! TẠI SAO TẢ LẠI XUI ĐẾN THẾ CHỨ!? ' Đáng ghét thay nam phụ pháo hôi còn trùng tên vs cậu hắn còn hay gây khó dễ cho nữ9 nữa chứ? Chẳng khác nào tìm đường chết. Vietnam:' Ko xong rồi ko xong rồi, bây giờ trốn đi còn kịp ko nhỉ? Mà trốn đi bt sống ở đâu ăn cái gì chứ? 'Cậu liền bật khóc là lên nhưng cậu chợt nhận ra rằng trg tình huống này thường sẽ có 1 hệ thống thei sau, vs 20 kinh nghiệm xem truyện của cậu thì cậu chắc chắn có hệ thống theo sau. Thế là Vietnam liền kêu to tên hệ thống, hét to đến nỗi chính cậu cũng cảm thấy chói tai.Cuối cùng, hệ thống liền ra mặt:Hệ thống 016:' Hệ thống 016 hay Helena xin kính chào túc chủ'Vietnam:' May quá r, hệ thông chuyện này là s!? S ta lại bị xuyên tới đây? CÒN LÀ NAM PHỤ PHÁO HÔI NỮA CHỨ!? 'Helena:' Cái này do lỗi trục chặt ký thuật thôi ký chủ chứ hệ thống tôi đây cũng ko muốn'Vietnam:' Vậy ta phải lm thế nào để thoát khỏi đây? 'Helena:' Cứ diễn theo kịch bản cụ đợi người bị na9 gi*t xong thì ngài sẽ đc quay trở về'Vietnam:' Chỉ thế thôi sao? 'Helena:' Tôi đùa ngài lm gì? 'Thế rồi cậu bắt tay vào việc diễn tròn vai của 1 nam phụ pháo hôi nhưng có vẻ mọi thứ đi trật hướng rồi thì phải? Ảnh bìa Cre:Lilith Saver…
otp chính là ussrxrussăn tạp nên các bác đặt otp đccám ơn đã đọc…
Tỉnh dậy từ cơn mộng mị tưởng chừng như kéo dài mãi mãi , để rồi nhận ra ta không còn ở thế giới của mình nữa.Mọi thứ đều rời rạc và mơ hồ vô nghĩa cứ tràn vào đầu mình , một loạt ký ức bị giấu kín hàng loạt tràn ra trong đầu để gợi nhớ bạn là ai.Thực sự , cái tên " VietNam" là của bạn , bạn nhớ rõ , nhưng đây đâu phải cơ thể của bạn , và đống kí ức hỗn độn đó đâu thuộc về mình?Thành phố này không phải nơi bạn sống và kiểu ăn mặc của chính mình và dòng người bên ngoài , không thuộc về thế kỉ mà bạn sống , nó như sự trộn lẫn của nhiều thời kì thời trang trước vậy.Hoảng hốt , bạn sau đó bình tĩnh và nhận ra : Mình xuyên không? Hay là vô tình bị kéo vào thế giới nào đó như mấy bộ phim, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng?Không chỉ dẫn , mọi thứ đều mới mẻ và mơ hồ đối với bạn. Miễn cưỡng xuôi theo dòng sự kiện diễn ra do chính bạn tự khám phá và lần theo manh mối ít ỏi.Âm thanh vọng ra từ tâm trí bản thân : "người thân" của bạn là chìa khoá , hãy tìm kiếm và bạn sẽ được trở về.Một điều kiện được đưa ra , rồi từ đó , bạn nhận ra hành trình tìm kiếm chả suông sẻ gì khi còn nhiều thứ đang được chôn vùi bởi " người thân" của bạn.…
- Cái gì đây?Ai vậy? Ồn quá, ai lại tự tiện xông vào phòng mình thế?- Nó tỉnh rồi kìa!- Đâu!Gì vậy? Sao hai đứa này lại nhìn mình như thế? Gì thế này?! CHI MÈO? Không không! Có gì đó lạ lắm!- Meo!MÌNH BIẾT THÀNH MÈO RỒI!- Bắt nó lại!…
-Hắn là một kẻ bị đa nhân cách chia rẽ nhân cách nội bộ trong hắn.Liệu những sự thật và quá khứ bí ẩn của hắn liệu có bị phơi bày?…
Chào mừng bạn đã đến với trang viên của tôi nơi những điều ko bình thường đều sảy ra Trong đây có các cặp ship bạn ko thích nếu trong đây có notp của bạn xin đừng comment gì cả và đây là Au của tôi !!!…
"Không hồi sinh được?!""Ừ, chuyện là vậy đấy."."Thế giới quái nào thế này!!"✦Bzs.-OOC!!…
Truyện có R18 mong mọi người ủng hộ…
Đây là truyện đầu tiên về Countryhumans mà mình đăng nên sẽ còn nhiều sai sót. Mong mọi người chỉ bảo thêm.Truyện này là ăn tạp mọi thể loại, không phải truyện dài đâu nha. Mỗi chương là 1 câu chuyện ngắn, nội dung không liên kết với chương trước.Truyện sẽ có nhiều yếu tố OOC, nhớ điều này nhé. Ý tưởng trong truyện chỉ là sự tưởng tượng của tác giả, không xúc phạm, bôi nhọ bất kì quốc gia hay tổ chức chính trị nào.Mình không NOTP cặp nào nên cứ yên tâm.Nhớ ủng hộ cho mình và đừng xem chùa!!! Chuyện quan trọng phải nhắc 3 lần!!!…
nó chỉ đơn giản vậy thôi…
Một con người đến từ thế giới khác. Mang trong mình trọng trách cao cả.Đa thế giới, đa không gian. Người ra đi rồi không thể trở lại....Mặt trận máu đỏ nơi con người ngã xuống.Tim ta hằn những vết nứt mãi không nguôi.Tin người ra đi nhân dân đau khổ.Đảng đứng lên lãnh đạo đất nước....Còn người...mãi mãi chốn bình yên.…
Tôi đang viết cái gì thế nàyNhận viết luôn Countryhumans x Reader heh…
Đọc đi tôi lười tả lắm nhưng chắc chắn sẽ có H…