Mặt nạ cười...
trích từ giấc mơ của tôiai có nhận xét gì thì cmt góp ý xin đừng buông những lời cay đắng với tôi…
trích từ giấc mơ của tôiai có nhận xét gì thì cmt góp ý xin đừng buông những lời cay đắng với tôi…
"Văn Sáng dùng tay tạo ra những kí hiệu với người đối diện,bàn tay dần dần tạo thành một câu hoàn chỉnh,Minh Thắng ôm chầm lấy người em thương mà bật khóc,lần này em khóc rất lâu nhưng là khóc cho hạnh phúc của riêng em.."kekeke,lại 1 chiếc hố nữa được tạo ra mà kh biết bao giờ lấp=))))thích đào hố nma lười lấp,còn nội dung fic này nnao thì đọc đê roài bíttt-nghuyen-…
Một "món hàng" bị vỡ, giá trị tuột dốc, xấu xí chẳng thể ngắm, bị bỏ rơi rồi khi nó được ban cho mảnh dây tơ cứu mạng, "món hàng" chỉ còn cách phụ thuộc vào."Hùng sẽ sống vì tôi đúng chứ."Đôi ngươi nó tối lại, nó bước lại gần hắn, nhón gót chân hồng hào, đạp lên đôi giày da tối màu ô uế mùi tiền của hắn.Cánh tay trắng yếu ớt vòng qua cổ, em rướn người khẽ chạm lên yết hầu đang di chuyển lên xuống."Ừm, Hùng nghe lời anh." .Quang Hùng choàng qua cổ thắt cà vạt cho Đăng Dương. Đôi tay thon dài nhẹ thắt nút.Đôi mắt em ánh lên sự tinh nghịch."Anh có nghĩ tôi bỗng nhiên siết cổ anh không."Trần Nghị Sĩ nâng tay em, kề lên môi gã, giọng trầm thủ thỉ."Tôi biết em sẽ không.".Lưu ý: truyện chỉ là giả tưởng không liên quan đến chính trị, lịch sử…
Tôi đốt nhang với mong muốn quên đi anh. Nhưng những hương khói lại mang tôi về quá khứ lụy tình. Đau buồn, tôi khóc cho số phận của tôi. Và một lần nữa, tôi là kẻ đến sau.…
thiện và ác, trắng và đen, thiên thần và ác quỷ, thiên đàng và địa ngục, mọi thứ đều rành rồi trên thế giới này, chỉ là chúng ta có khả năng phân biệt hay không thôi mời các bạn cùng chiêm ngưỡng bộ truyện thiên thần và ác quỷ…
Đoản nhỏ xíu về MarkGun Viết theo cảm hứng🖤💛…
" Chúng ta là ai?""....."Tác phẩm này chỉ đăng tải tại Wattpad, vui lòng reup hay đăng tải ở bất kỳ nơi nào khác Vui lòng không đem trước mặt chính chủ, xin cảm ơn…