Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây chỉ là câu chuyện xây dựng lại bằng kí ức còn sót lại của mình và mình của tương lại ( nếu thấy không hợp bạn nên thoát ra và chọn truyện khác thì hơn ) 😶Truyện được mình viết ra không chỉ để cho người khác đọc mà còn để lưu giữ nhật kí lại nhưng điều nhỏ nhặt ngày bé hay sức trẻ sôi nổi của thời cấp 2 rồi đến thăng trầm khi còn là học sinh cấp 3 và sắp tới đây là môi trường mới hoàn toàn khác với cảm giác mình có trước đó . Chính là cánh cổng trường đời - Đh…
Tại phòng bệnh.Cô nhìn anh, giọng nói run rẩy cất lên: "Anh...anh là ai?"Anh cười lạnh lùng: "Theo như bối phận thì tôi nên kêu cô một tiếng mẹ kế"Nghe lời anh nói, Bạch Lăng liền cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cô tưởng rằng sống lại vào nhà giàu, trở thành người vợ bị chồng bỏ rơi nhưng chẳng ngờ lại trở thành mẹ kế, còn là mẹ kế xấu xa, quyến rũ con riêng của chồng.Thế nên, một ngày kia người mẹ kế đột nhiên tỉnh ngộ, quyết tâm muốn làm sâu gạo rồi tìm một nhà tử tế gả đi thì con trai riêng của chồng lại nhất định không cho…
- "Chúng ta .. quay lại được không ?" Từ Đình đưa tầm mắt ra phía trước, hướng thẳng về phía cô. - "Giờ anh muốn nói gì, anh nói đi, em sẽ nghe. Còn quyết định của em vẫn như vậy, không thể thay đổi." - Hiểu Khánh cố giấu sự run rẩy, đưa ánh mắt bình thản nhìn anh.- "Anh cũng không rõ nữa, tại sao giờ em lại là người lắng nghe anh cơ chứ ? Vốn dĩ là anh muốn an ủi em mà .. Anh không muốn để mất em, nhưng ngay cả tư cách giữ em lại anh cũng chẳng có. Đến cuối cùng, em vẫn luôn dành cho anh sự tử tế như vậy, sự tử tế mà anh không đáng được nhận." Hiểu Khánh quay đi, tránh ánh mắt đau đớn của Từ Đình. Cô không muốn mình lại phạm sai lầm thêm một lần nữa. "Dừng ở đây thôi, đừng dằn vặt nhau thêm nữa." Nói rồi, cô quay người nhanh chóng rời đi.…
Ánh mắt tôi nhìn về phía những hàng cao su quen thuộc bao quanh sân tập. Chúng vẫn đứng đó, im lìm, lá vẫn xanh, nhựa vẫn chảy, nhưng thế giới dưới tán lá ấy đã vĩnh viễn đổi thay. Tôi không còn là cậu bé chạy nhảy tung tăng dưới những gốc cây đó nữa. Tôi giờ đây là một tân binh bất đắc dĩ của quân đội hậu phương, một mảnh ghép nhỏ bé trong bức tranh lớn đầy hỗn loạn và bất định của đất nước bị chia cắt. Tuổi thơ hồn nhiên với mùi mủ cao su và tiếng cười trong trẻo đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một tương lai đầy thử thách, nơi tiếng súng và mệnh lệnh sẽ trở thành một phần của cuộc sống thường nhật. Chương đầu tiên của cuộc đời mới, cuộc đời của một chiến binh bất đắc dĩ, đã chính thức bắt đầu từ đây, trên mảnh đất Thanh An đầy nắng gió và mùi cao su ngai ngái, dưới bóng của bức tường chia cắt định mệnh.…
Hai đứa nhỏ, đứa này tạo nên tuổi thơ của đứa kia, một bầu trời tuổi thơ, một khoảng trời thanh xuân tươi đẹpThể loại: ngọt, hài, thanh xuân vườn trường, một chút textLấy cảm hứng từ tuổi thơ của chính bản thân mình =)))@Duongdeptroai…
Câu chuyện xoay quanh về ba cô gái và ba chàng trai trong thế giới ngầm. Họ có hôn ước với nhau nhưng ko một ai biết. Ngày họ gặp mặt nhau là trong một ngôi trường học nổi tiếng với bao chông gai và thử thách. Những cuộc tranh giành bang phái khắc nghiệt đầy những cạm bẫy và súng đạn. Chuyện tình của họ đầy những chông gai và thử thách. (Bạn nào muốn biết thì theo dõi truyện nhé)…
No description... tất cả những thứ viết trong truyện là cảm xúc thật của t phải trải qua mong những thứ t viết sẽ k khiến các cậu mệt lòng và mong những người bạn cùng ở nơi đại dương đen cũng đừng gục lòng mà hãy đứng dậy bước tiếp…
Nơi này là 2047 năm, tai nạn qua đi, hết thảy đều nghênh đón thay đổi cùng tân sinh. Trật tự vi diệu lệch khỏi quỹ đạo vốn có quỹ đạo, tiến hóa giả trở thành đi lên đỉnh cao nhân sinh nhất định phải đi qua lộ. Xuyên qua mà đến vai chính không thể hiểu được có được cường hóa vạn vật năng lực. "Võ kỹ giống như yếu đi một chút, cường hóa một chút đi......" "Cây đao này có chút rỉ sắt, cường hóa một chút đi......" "Cái này bảo bối không tồi, cường hóa một cái phiên bản, kêu bảo bối 2.0 hảo......" Bắt đầu bệnh tim, sau này thành thần làm tổ, hảo hảo ăn thịt......…
Truyện beta và edit chưa có sự cho phép của tác giảTân đế đăng cơ năm thứ tư, trong cung Đoan phi nương nương bạo bệnh mà mất. Khi ấy, Thẩm Gia Phù vẫn chưa đến tuổi cập kê.Trong cung, Thái hậu vốn xuất thân từ Thẩm thị. Nửa năm sau, lấy cớ bệnh tình tái phát, Thái hậu hạ chỉ triệu nữ nhi trong tộc tiến cung hầu hạ bên giường bệnh.Thẩm Gia Phù từ Khúc Châu nhập kinh, dáng vẻ ôn nhu ngoan thuận, như một đóa giải ngữ nở giữa sương mờ.Ai cũng tưởng nàng hiền lành, biết điều, chưa từng nghĩ đến việc nàng ở trước mặt đế vương, từng bước từng bước, vừa yếu đuối vừa câu dẫn, nước mắt lưng tròng mà lại khiến người động lòng.Đế vương vốn lãnh đạm, uy nghi, với ai cũng chẳng mấy bận tâm. Ban đầu, hắn chỉ lạnh mắt nhìn Thẩm Gia Phù vụng về lấy lòng; sau lại nhận ra trong vẻ ngoan ngoãn ấy, có thứ gì đó sâu hơn - một tia dã tâm được giấu khéo đến mức khó lường.Thái hậu từng nói muốn đưa nàng hồi Khúc Châu, hắn trầm mặc giây lát, thấy ánh mắt nàng khẽ run, tựa như sợ hãi mà không dám cầu xin.Hắn mỉm cười, nụ cười nhẹ đến mức khiến lòng người kinh sợ - rồi lại đem dã tâm của nàng thu vào trong tay, ban cho nàng một vị phân.Từ đó, hắn nhìn nàng chậm rãi khuấy động cả hậu cung thành vũng nước đục, lại chẳng nỡ nói nàng nửa câu sai trái.Người trong thiên hạ đều biết, đế vương thiên vị dung nhan diễm lệ: như Thục phi được sủng ái năm trước, hay Đoan phi đã khuất, lại thêm Lan tiệp dư vốn là nhạc nữ xuất thân hèn kém mà được yêu chiều.Ngày Thẩm Gia Phù mới nhập cung, các phi tần …