tap do535 (5)
…
Diệp duẫn quân kiếp trước thức người không rõ, bị cái gọi là "Tình yêu" che mắt mười mấy năm, cuối cùng còn rơi vào một cái chúng bạn xa lánh, trầm xác đáy biển kết cục.Này một đời nàng là lộ thất, muốn phải nợ máu trả bằng máu, muốn phải giới giải trí phiên vân phúc vũ.-- chẳng qua là lấy một loại khác phương thức.Chú ý hạng mục công việc:CP: Lộ thất X ngôn lâm, tương lai kẻ có tiền (... )X tương lai ảnh hậu, công thụ vô sai, tự do tâm chứngSự nghiệp lưu vẽ mặt lưu, Tô Tô thích thích điều kiện tiên quyết hạ tận lực cam đoan ăn khớpXin miễn bới bảng, xin miễn bất cứ hình thức đăng lại hoặc cải biênNội dung nhãn: Ngọt văn giới giải trí thích văn sống lạiTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Lộ thất (diệp duẫn quân), ngôn lâm ┃ phối hợp diễn: Ân ngu, sắp xếp trước, cố sen như ┃ cái khác:…
đọc đi r biết. tác phẩm đầu tay nên có sai sót gì mong mn thông cảm và ủng hộ…
So Jeong đã chết đi, một cách uổng phí. Điều mà cô không thể ngờ tới là bằng một cách nào đó khiến cô có thể làm lại cuộc đời của mình. Cô lại tiếp tục tô thêm cuộc sống mới với một thân thể mới.…
Tổng hợp những câu nói kinh điển ở khắp các nguồn. Mong mọi người ủng hộ.…
Nơi mình tự do tự tại là chính mình, thích gì ghi đấy...…
Tác giả: Huỳnh Ngân Hương; Cùng hệ liệt: Quán Trà Kỳ Lạ Nơi Góc Phố; Nội dung: "Hoàng hậu, người đi rồi vậy cung Phượng Xuân sau này phải làm sao?"Tiếng khóc thút thít của cung nữ vang lên trong cung điện trống vắng. Người phụ nữ mặc địch y đứng trước khung cửa khóa chậm rãi cúi đầu, hơi thở mỏng tưởng chừng như ngắt lúc nào chẳng hay."Ngươi nói xem, ta còn có thể gặp được cha và anh cả một lần nữa không nhỉ?" - Nàng chớp mi, ánh mắt dõi ra ngoài cung Phượng Xuân mà càng thêm vô vọng. Ánh sáng cuối đông thật yếu ớt, yếu tới mức chẳng đủ rọi vào trong gian phòng tăm tối này của nàng."Hoàng hậu, người là hy vọng cuối cùng của họ Bùi, người đi rồi làm sao trả thù được cho họ Bùi!" - Thanh Trúc quỳ sụp xuống sàn đất bụi bặm.Thục Tư khẽ bật cười tự giễu, nước mắt chầm chậm lăn xuống gò má hồng. Cả cuộc đời này, người nàng áy náy nhất chính là cha và anh cả. Đến những ngày cuối đời, tiếc nuối lớn nhất cũng là hai người họ. Họ Bùi có Bùi Thục Tư có lẽ chính là nỗi ô nhục lớn nhất. Xuống âm ti làm sao dám nhìn thẳng mắt họ đây?Bàn tay gầy guộc của nàng từ từ trượt khỏi khung cửa gỗ cũ kỹ, hàng mi dài cũng chậm rãi khép lại. Nàng xoay người, trút bỏ từng lớp địch y nặng nề, bờ môi khô tới tróc da lặng lẽ ngân nga câu hát: "Thuần Dương Thuận Từ hậu... Mụ ác hại Nguyên phi... Lệ Dương người ở lại, vắng một bóng người thương... Lệ ấm nhòa má ngọc, nào biết người nơi đâu..."Giọng cất lên càng lúc khàn rồi cuối cùng nghẹn lại nơi cổ họng.…
truyện siêu to khổng lồxin ko reup - copy truyện…
em đến với tôi do ông trời ; em đừng nghĩ đến truyện rời đi .viên ngọc đến từ ĐẠI DƯƠNG CỦA TÔI ☆…
Nếu bạn thích ngắm cảnh cổ đại xa xưa , nhung cảnh đẹp mà bạn đã tưởng tượng khi đọc ngôn tình, đam mĩ cổ trang ,... thi chúc mừng bạn tìm đúng nhà rồi 😉 WELCOME ! (*≧ω≦)Đây là ảnh ta lượm bên weibo nên muốn lấy có thể inbox với ta :3 *thân ái*…
Bối cảnh: thời hiện đại trong Kimestu no YaibaThể loại: đời thường, vui vẻMây chân thành cảm ơn các độc giả yêu quý!…