sơnbình-oneshot; in love
"cho em ứng trước bó hoa này, sau này em trả lại anh cả cuộc đời, nhé bình?"…
"cho em ứng trước bó hoa này, sau này em trả lại anh cả cuộc đời, nhé bình?"…
cái thằng quản lý bé bé ấy, hôm nào nó cũng đòi ăn hủ tiếu gõ. chao ôi, nguyên bình ngán, ngán đến tận cả chân răng luôn rồi, thế mà nó vẫn thích mới tài. © dieu.…
hồng sơn tựa đầu vào vai nguyên bình…
Năm 16 tuổi, Hồng Sơn tìm thấy "vạt nắng" của đời mình mang tên Nguyên Bình."Tư duy của dân Toán học là một khi đã chọn đúng đáp án, thì cả mười năm hay một đời cũng quyết không thay đổi."…
để nguyên bình cho bạn biết thế nào là em bé yêu…
đoàn thế lân thật sự thấy ngô nguyên bình rất dễ thương.…
lhs × nnbngười yêu cũ, tuy cũ mà còn yêu.warning: ooc, lowercase, truyện không có gì là thật ngoài tên nhân vật.không mang fic lên các nền tảng mạng xã hội khác ạ.…
Horny…
đêm trăng thứ 9 ở bên nhau.hạ triều nước rút, gột trôi lời thề hẹn chứng giám bởi trăng.…
mình đã từng quấn quýt bên nhau từng giờ trông mong…
r18lò vi sóngviết nhãm…
textfic ; social media ; lowercasefic trẩu, chửi tục, không mang đến trước mặt chính quyền, không leak map.hồng trà ngô gia có một chút sữa đậunam thần bóng rổ × admin fanpage anti nam thần…
dưới nắng ban mai, em chẳng thuộc về aichẳng muốn đơn côi, hay về làm của tôi?…
rồi anh sẽ có tất cả. còn em, sau này em có ai ?…
nhớ mong nhiều đêm vấn vương nhiều thêm.(tình tiết trong truyện được lấy cảm hứng từ chính câu chuyện của tác giả)…
Bọn mày phá banh cái kí túc xá luôn rồi!!!!!…
ngô nguyên bình đang đốt vàng mã cho lê hồng sơn thì tự nhiên cậu xuất hiện và kéo anh đi luônvà hồng sơn cũng không nghĩ được là mình lại bị chính anh người yêu tống vô tù…
Tên gốc: 告白时光机Tác giả: 🐧 Editor: 秋秋Lúc bị một bàn tay trắng nhỏ túm lấy góc áo, Go Dongbin vẫn còn đang ngơ ngác, cô bé ngoan ngoãn chớp mắt, chiếc mũ tròn hình chim cánh cụt che đi một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn kia."Có chuyện gì vậy?"Huấn luyện viên cố gắng ngồi xổm xuống để giao tiếp với cô bé.Không biết đứa trẻ nào bị lạc mất bố mẹ, chắc phải gọi cảnh sát, Go Dongbin nghĩ."Chú huấn luyện viên ơi, bế bế."Cô bé cất tiếng ngọt ngào, giọng nói như ngậm một viên kẹo, dang rộng đôi tay trắng trẻo. Go Dongbin cảm thấy trái tim mình như tan chảy.Dù chưa kịp hiểu chuyện gì, huấn luyện viên đã theo bản năng bế cô bé vào lòng.Cô bé nhìn qua khoảng năm sáu tuổi, mặc một chiếc váy liền áo màu lam, giày tất chỉnh tề sạch sẽ, còn đeo một bình nước chim cánh cụt nhỏ, ngoan ngoãn lại xinh xắn."Con tìm ai?"Giọng Go Dongbin tự động dịu xuống."Cha ạ."Cô bé không hề sợ người lạ, rất tự nhiên vòng tay ôm cổ hắn."Cha con là ai?"Go Dongbin cảm thấy trái tim mình sắp tan chảy."Han Wangho."Go Dongbin bừng tỉnh.Cre art: ReNee 🦊 - Bản edit và art đã có sự đồng ý của tác giả xin vui lòng không mang đi nơi khác ạ.- Bản edit hoàn toàn phi lợi nhuận ạ.…