Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Yo :b mình là tác giả fic "Pokemon: Vùng đất Roria" đây 👋 fic này sẽ là một fic nhỏ dành cho các reader từng theo dõi fic mình và fic của @AbyssGlenn :3• Lưu ý: Mọi tên nhân vật (trừ OCs), mọi tên địa danh và mọi tên Pokémon đều thuộc quyền sở hữu của GameFreak và The Pokémon Company, đây chỉ là fanfic.…
Nàng là cô gái vừa mới chuyển trường tới. Chàng là một công tử cao tay, có nhan sắc khiếm bao nữ sinh ở trường chết mê, duyên nợ đưa 2 người xích lại gần nhau, từ đó xảy ra bao nhiêu chuyện bi hài lẫn bi kịch.--Thời gian ra chap : Cách 1 ngày ra 1 chap. Rảnh thì ra liên tiếp. Bận thì 2 3 ngày 1 chap.Vui thì 2500 chữ. Buồn thì 1000 chữ…
Vài điều xàm xí trong cuộc sống nhàm chán của tôi.Cuộc sống của một con nhóc hiện gần cuối lớp 8, học dở ẹt, lười chảy thay, bị bệnh sĩ và dị ứng với đa số các suy nghĩ lạc quan. (ừ thì, tuổi dậy thì mà...)Tôi là Carl.===22/02/2025…
Lời đầu tiên, cảm ơn bạn vì đã bỏ thời gian để đọc bộ truyện học đường của tôi.Nếu có sai sót, không ổn, mong mọi người chỉ ra và sữa chữa để tôi rút kinh nghiệm giúp tôi trên con đường hoàn thiện bản thân của mình.Truyện học đường lấy bối cảnh Việt Nam, nên văn phong truyện sẽ theo lứa tuổi của các học sinh năm phổ thông. Truyện xoay quanh về thời học sinh, về lứa tuổi học trò, thanh xuân. Tôi lấy cảm hứng từ những câu chuyện cấp ba vô cùng đáng yêu của các bạn cùng trường nên đã tạo động lực cho tôi viết tiểu thuyết này.Có góp ý như nào thì liên hệ với tôi, tôi sẽ tiếp thu tất cả ý kiến của các bạn.Xin Cảm Ơn !…
'Xuyên không'.Đọc trong truyện liền thấy chỉ cần xuyên không chắc chắn sẽ thành nữ chính, sau khi trải qua giông tố cuộc đời liền được sống cuộc sông giàu sang phú quý cùng một nam thần vừa soái vừa bá đạo, ai lại không mmuốn chứ??? Nhưng cô lại không, cuộc đời đang đẹp thế này, cô có tiền, có quyền, có thế, tại sao lại xuyên không chứ?!! Đã vậy còn xuyên không thành nữ PHỤ???…
"Anh này?""Có thể nói."Người đàn ông phía trước tựa vào cánh cửa ra vào ở phòng khách, tiện thể đưa miếng táo được gọt hình con thỏ nhét vào tay tôi."Em hỏi thử anh nhé? Anh nghĩ em sống còn bao lâu nữa?"Anh không nói gì nữa, bàn tay đang cầm điều khiển Tivi bỗng dưng để xuống, dùng cây gậy chỉ đường mò mẫm về phía giọng nói tôi. Tôi chớp chớp mắt, hai tay dang ra đợi anh đến ôm cái. Như đụng trúng cạnh sofa, anh từ từ ngả người xuống, vừa đúng cánh tay tôi chờ anh. Anh để tôi nằm dài ra gối lên hai chân của anh, vừa chải tóc cho tôi vừa nói nhẹ nhàng."Anh không biết, nhưng chắc chắn nhiều hơn anh."Tôi quay người lại, nhìn chăm chăm đôi mắt của anh, chúng vẫn thế, vẫn xám đục nhìn về hướng khác. Như thấy sự im lặng khá lâu của tôi, anh mới hỏi."Em lại nhìn anh đấy à?" Anh cười nói."Nào có!" Tôi lém lỉnh đáp lại, tay đút cho anh miếng táo ngon ngọt, tiện nhìn chiếc cằm chẻ dễ ghét quá nên hôn "chụt" cái.Đôi lúc đầu tôi lại nghĩ suy kì lạ, chúng nghĩ rằng "Anh không nhìn thấy cũng tốt, nếu mà anh ấy nhìn thấy dáng vẻ mình khi lén thơm ảnh, chắc anh sẽ cười đến chết mất!"…