ngôn tình
ngôn tình dành cho những bạn đang yêu đơn phương…
ngôn tình dành cho những bạn đang yêu đơn phương…
Câu chuyện kể về một anh sinh viên Đại học Sân Khấu Điện Ảnh. Nhà anh nghèo lắm, bố mẹ anh phải làm việc vất vả để lo cho anh ăn học. Nhưng cũng may là anh là con một nên anh phải lo nghĩ nhiều. Anh lên thành phố học ở trong ngôi nhà trọ được gọi là che nắng che mưa được. Tới khi anh gặp Trinh trong nhà sách và câu truyện bắt đầu từ đây..................…
Tôi không biết phải ghi cái j nx! Đọc đi r biết. Nó ko phải là một tác phẩm Văn học tuyệt vời đâu…
Cậu cũng mang mặt nạ, đúng chứ?Thế cậu có tất cả bao nhiêu cái lận?Tớ cũng có, có nhiều lắm,Tớ dùng nó để nguỵ trang, để tồn tại trên đời này. Đây là nơi cất giữ những lời thủ thỉ, bộc bạch của tớ. Tớ kể cho cậu nghe, chỉ mình cậu thôi.…
Câu chuyện này được lấy bối cảnh là cuộc sống của emMong mọi người ủng hộ cho em để em có thể tiếp tục viết cuốn tiểu thuyết nàyHiện tại thì em cũng chưa thể biết được sức viết của em là bao nhiêu chap nhưng em mong rằng mọi người sẽ đón đọc cuốn tiểu thuyết này của emVà mọi ý kiến đóng góp xin gửi về hòm thư góp ý: [email protected]ặc gửi về Fanpage duy nhất và chính thức của em: https://www.facebook.com/Metarus-1628665660558997/Có thể, mọi người cũng sẽ cần sự tương tác của em trong quá trình đọc truyện: https://www.facebook.com/metarus.wattpadNếu thực sự cần thiết, thì có thể gọi đến em qua số điện thoại sau: 01683621398…
Nó viết cho mình, cho người chiêm nghiệm, cho người đồng phận…
Tôi, một con người lười biếng.Không thích những buổi chiều.Nhất là chiều chủ nhật .Một phần là vì nó nhàm chán còn lại là vì tôi chẳng biết làm gì.Buổi chiều, nó còn là 1 sự kết thúc. Kết thúc chuyến đi chơi?..Kết thúc một ngày dài đằng đẵng ?.. Hay là sự kết thúc của 1 đời người...Sao cũng được.Bất kể khi làm gì, ở đâu khi chiều tà tôi luôn cảm nhận được nỗi buồn trong bản thân mình.Tôi là người ở biển nên vẻ đẹp của buổi chiều làm tôi cảm thấy nặng nề.Đây là quyển truyện của cuộc đời tôi vào ngày chủ nhật.Đơn giản là vì chủ nhật tôi thật sự rảnh để nhìn ngắm được sự buồn bã, rầu rĩ trong con người mình.Có thể sẽ được cập nhật vào chiều chủ nhật sau khi tôi cảm nhận xong 1 ngày....…
"Phiến diện là cách nhìn của một phía."Khác với những tác phẩm tôi viết trước đây, Phiến Diện không phải là một câu chuyện tình yêu sướt mướt. Nó chỉ đơn thuần là một tập tản văn ngẫu hứng, à, hay nói đúng ra, nó là những dòng tám nhảm về cách nhìn của tôi với hiện tượng cuộc sống. Phiến Diện chẳng biết có mang theo triết lý nhân sinh gì hay không nhưng tôi chắc rằng với những người nghiêm túc và theo đuổi những điều khoa học, nó có thể sẽ khiến bạn "tức không nói nên lời".Cho nên, hãy cân nhắc trước khi bạn bước vào trang sách. Bởi vì một khi đã bước vào thế giới của tôi, các bạn cần bình luận hoặc góp ý hết sức lịch sự, mặc dù, có thể bạn cảm thấy nó thậm chí không đáng một đồng.Tiếu Nguyệt Trân.…
Tôi ở đây,nơi đêm lặng thinh,nghe tình ca,cô đơn, nhớ nhà và thương mẹ.30 phút trước tôi ngồi trong WC và nức nở vì thương mẹ,nhớ mẹ.Những kỷ niệm không phải do chúng ta quên đi,mà do chúng ta đã không nhắc đến nó,cứ thế nó mờ nhạt dần.Tôi muốn ghi lại hết thảy những kỷ niệm đẹp đẽ của tôi dưới mái nhà yêu dấu suất những tháng năm còn bé,dù có thể tôi đã không nhớ hết,và cả những năm tháng bây giờ và về sau nữa,đơn giản vì tôi sợ tôi sẽ bỏ quên mất điều hạnh phúc nhỏ bé nào đó mà cuộc đời này,gia đình tôi đã đem đến cho tôi.Vì bố mẹ tôi đã cho tôi quá nhiều yêu thương,quá nhiều hạnh phúc thế nên tôi sợ tôi sẽ quên đi 1 vài điều nho nhỏ,mà tôi không muốn quên đi dù nó chỉ là rất nhỏ.Tôi đã lớn lên trong sự yêu thương vô bờ của bố mẹ ,của anh trai,của ông bà và còn nhiều con người xung quanh tôi nữa,tôi biết ơn họ,thực sự lời cám ơn là không đủ đối với những gì mọi người đem đến cho tôi.Có những buồn đau,có những giọt nước măt,có chuyện buồn và cả chuyện vui,tất cả những điều đó để tôi trưởng thành,để tôi biết yêu thương,để tôi trở thành một người hoàn thiện hơn.Cảm ơn mẹ,đã đưa con đến thế giới này !…
Ngăn bàn cũ sẽ mãi ở lại bên cánh cửa đậm mùi thời gian, ánh nắng sẽ vẫn hoài hoài rực rỡ mỗi chiều hạ ngoài hành lang tầng ba. Chỉ có chúng ta là rời đi, không trở về.Nếu được bắt đầu lại một lần nữa, em có chọn từ đầu đã là anh?…
tản văn về những niềm hối tiếc, những ngây thơ, vụng dại của tuổi thanh xuân, để sau này nhìn lại sao lại có những năm tháng mình từng là con người như thế, và bây giờ mình đã thay đổi ra sao.…
Tối cường người đại diệnTác giả : Vũ Lạc Khinh TrầnThể loại : Trọng sinh - Tương lai - Giới giải trí - Sảng văn - 1×1 - HENhân vật chính: Sở Tự, Viên Tiệp ┃ phối hợp diễn: Lâm Khinh Vũ, Đàm Thịnh ┃ cái khác:Tình trạng : HoànNguồn convert : Slytherin House hoặc https://cuocsongcuatoi20.wordpress.com/2017/04/17/muc-luc-toi-cuong-nguoi-dai-dien-vu-lac-khinh-tran/Văn ánMang ra trẻ tuổi nhất ảnh đế người đại diện Sở Tự bị người hãm hại chí tử sau, mới biết mình nguyên lai là là một quyển tinh tế giới giải trí tổng thụ văn trung một cái pháo hôi.Bởi vì, đắc tội tổng thụ Lâm Khinh Vũ mà bị trả đũa chí tử, mà còn làm phiền hà cha của mình cùng cả cái gia tộc.Trọng sinh trở về, Sở Tự chỉ vì báo thù, đi lên giải trí giáo phụ chi lộ, thuận tiện cùng chính mình lão cán bộ trước vị hôn phu nói nói thương yêu cái gì.Lão cán bộ công VS nữ vương lãnh tĩnh cường thụĐột nhiên tưởng viết cái đặc biệt thích đặc biệt thích sảng văn, ngốc bạch ngọt tô thích, hoan nghênh nhảy hố.…
xin chào các cậu , tớ là cá , và đây là serie đầu trong chuỗi câu chuyện của tớ .Về một người tớ thích rất lâu rồi.Tớ coi Trang này là nhật kí của mình, nơi chứa đựng tất cả các cảm xúc tớ dành cho người ấy. Đồng thời, cũng là nơi lưu giữ kỉ niệm , tình cảm một thời thanh xuân của tớ .…
Tên tập truyện: Dạ Ca Thường Nhật Ký Sự (hay còn gọi một cách dân dã là Chuyện Tào Lao Hằng Ngày của Ca🤪). Đây đều là mấy câu chuyện nhỏ riêng lẻ mà Ca muốn ghi lại, có chuyện đời thật, cũng có hư cấu, đôi khi chỉ là một vài cảm nhận hay hứng thú nhất thời. Mong mọi người tận hưởng khi đọc nhé😚…
Dưới đây là những câu chuyện khiến ta phải suy nghĩ về những hành động của mình ngày trước,chúng ta nên xem xét những hành động của người khác,đừng phán xét vội mà hãy chậm lại nghĩ kĩ về hành động họ làm rồi hãy đưa ra quyết định đúng đắn.Nếu không chúng ta sẽ phải hối hận vì lúc đó ta sẽ không còn có thể quay lại được.Việc chúng ta sống quá nhanh có thể khiến ta mất đi những người bạn tốt,người thân hay những thứ mà chúng ta chỉ có một.Vì vậy tôi khuyên bạn sau khi đọc xong những mẩu chuyện này thì hãy sống chậm lại để cảm nhận được tình thương của xung quanh nhiều hơnHÃY SỐNG CHẬM LẠI ĐỪNG NHANH QUÁ…
văn án Câu chuyện kể về tình yêu của 2 chàng trai vốn chẳng có quan hệ gì với nhau, nhưng vận mệnh lại để họ gặp nhau, để họ biết thì ra hạnh phúc chính là như vậy. Hứa Thịnh An là con cả nhà họ Hứa nhưng mẹ cậu mất sớm, cha không thương mẹ kế lại không yêu. Chính vì ít nhận được tình yêu của cha mẹ nên cậu trải qua những tháng ngày sống trong cô đơn và buồn tẻ. cho đến một ngày cậu gặp được anh người con trai mà cậu vừa gặp đã yêu. Anh đối xử ấm áp và dịu dàng với cậu. Cho cậu biết thế nào là yêu và được yêu. Tống Minh vừa học trung học đã phải đi làm để kiếm tiền giúp đỡ cha mẹ chang trải phần nào cuộc sống. Mẹ anh mắc bệnh tim cha anh luôn phải chạy chữa kiếm tiền mua thuốc men và nuôi cả gia đình, chính vì vậy anh đã phải tự lập từ sớm. Luôn sống máy móc giữa học tập và công việc khiến cho anh cảm thấy cuộc sống này thật áp lực. Rồi anh gặp cậu người thiếu niên trong sáng và ấm áp là ánh dương của đời anh. Để cậu cảm thấy hạnh phúc hơn anh muốn mình trở nên thật mạnh mẽ.Có những người họ sống là để dành cho nhau, anh và cậu chính là như vậy.Họ đến với nhau bằng cách nào mời mọi người cùng theo dõi nhé!…
xin chào, ở nơi đây mình sưu tầm những tips ăn mặc, phối đồ, làm đẹp,...dành cho tất cả mọi người. mình hi vọng rằng tất cả chúng ta sẽ trở thành một phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. chúc mọi người luôn vui!!! ( •̀ ω •́ )…