Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Làm học sinh ghét nhất là gì? Nhất là đối với học sinh lười. Đương nhiên là... quá đơn giản, chính là học. Sao phải học nhiều như vậy khi có phải ai cũng cần những kiến thức này đâu? Thật nhàm chán! Mọi thứ xung quanh cũng chán nản, tất cả cũng chỉ là lặp đi lặp lại. Nhưng nếu bạn chịu để ý kĩ hơn một chút, bạn sẽ thấy đôi khi mọi thứ cũng không nhạt nhẽo như thế.…
Ở đây tuyển tập các câu chuyện đời người. Lặt vặt cuộc sốngTình yêu thanh xuân Oán hận một ngườiThuở xưa tiếc nuối-Chính là một việc bạn không thể nhớ. Nhưng lại có người khiến bạn không quên.…
Truyện ngôn nhé các bạn! Nói về chuyện tình của 1 cô gái và chàng trai từ lúc còn là niên thiếu cho đến lúc trưởng thành. Sau bao nhiêu năm ấy thế mà lại... 🤫Cùng hóng bộ chuyện ra lò mỗi ngày nào!!!👉👈🥳…
Đây là câu truyện nói về cuộc sống thường ngày của mình như 1 quyển nhật ký Nội dung phần lớn nói về thứ mình nhìn thấy và cảm nghĩ của bản thân muốn chia sẻ,tâm sự với mọi người…
Đây là câu chuyện giữa RM và 1 cô gái là Kim Na Joo. Họ là hai người không hề quen biết nhau. Họ đã gặp nhau trong 1 quán ăn và bắt đầu câu chuyện của riêng họ.RM là 1 người con trai đẹp đẽ và giàu có. Nếu anh đã yêu ai anh sẽ yêu người ấy hết mực. Nếu có chuyện gì xảy ra anh ta cũng sẽ bên người ấy và tiếp tục con đường của mình.Kim Na Joo là 1 cô gái thuộc cung Thiên Yết nhưng cô ấy có 1 bề ngoài dễ thương và có 1 tính cách dễ mến. Nên ai cũng thích chơi với cô ấy.…
Truyện xoay quanh cuộc đời của cô gái tên là Linh Lan. Một cô gái mù đầy nghị lực. Trong cuộc sống đơn sắc tối tăm, cô lại đem đến cho cuộc đời sự ngọt ngào qua những tác phẩm về hoa đầy cuốn hút. Cô gặp được định mệnh của cuộc đời mình nhưng vì sự tự ti mà không dám đón nhận, vì sự nghi kỵ mà lại đẩy cuộc đời vốn dĩ sắp tìm được bến bờ hạnh phúc thành những biến cố trái ngang suýt chút nữa tước đi mạng sống của mình.Hãy yêu thương nhau nhiều hơn nhé mọi người!…
"Anh này?""Có thể nói."Người đàn ông phía trước tựa vào cánh cửa ra vào ở phòng khách, tiện thể đưa miếng táo được gọt hình con thỏ nhét vào tay tôi."Em hỏi thử anh nhé? Anh nghĩ em sống còn bao lâu nữa?"Anh không nói gì nữa, bàn tay đang cầm điều khiển Tivi bỗng dưng để xuống, dùng cây gậy chỉ đường mò mẫm về phía giọng nói tôi. Tôi chớp chớp mắt, hai tay dang ra đợi anh đến ôm cái. Như đụng trúng cạnh sofa, anh từ từ ngả người xuống, vừa đúng cánh tay tôi chờ anh. Anh để tôi nằm dài ra gối lên hai chân của anh, vừa chải tóc cho tôi vừa nói nhẹ nhàng."Anh không biết, nhưng chắc chắn nhiều hơn anh."Tôi quay người lại, nhìn chăm chăm đôi mắt của anh, chúng vẫn thế, vẫn xám đục nhìn về hướng khác. Như thấy sự im lặng khá lâu của tôi, anh mới hỏi."Em lại nhìn anh đấy à?" Anh cười nói."Nào có!" Tôi lém lỉnh đáp lại, tay đút cho anh miếng táo ngon ngọt, tiện nhìn chiếc cằm chẻ dễ ghét quá nên hôn "chụt" cái.Đôi lúc đầu tôi lại nghĩ suy kì lạ, chúng nghĩ rằng "Anh không nhìn thấy cũng tốt, nếu mà anh ấy nhìn thấy dáng vẻ mình khi lén thơm ảnh, chắc anh sẽ cười đến chết mất!"…
Chuyến tàu nhỏ chở anh và em, đến trạm anh đi xuống, một mình em ở lại trên chuyến tàu này viết tiếp câu chuyện của em về tương lai.-------------------------Mỗi một phần là một câu chuyện khác nhau, về những điều nhỏ nhặt mà tôi tích luỹ được. Author: Py…
Đây chỉ là một chút tự truyện của bản thân nên có thể hơi mang tính cá nhân. Nói về những chuyện xảy ra thường ngày, hoặc 1 số hoài niệm, hoặc về tương lai…