Ký Ức Sau Khi Xuyên Không
cũng khum biết nữa=)))))Sẽ thay đổi liên tục trong quá trình viết ( cỡ 5 chương )Xin Cảm Ơn!…
cũng khum biết nữa=)))))Sẽ thay đổi liên tục trong quá trình viết ( cỡ 5 chương )Xin Cảm Ơn!…
"Rượu" - Một chén đắng cay, một chén mê say, một chén tỉnh ngộ.Truyện không chỉ là hành trình của Như Ý, mà còn là bức tranh về những tâm hồn lạc lõng, tổn thương, yêu thương và trưởng thành giữa cuộc đời đầy biến động. Ai cũng như đang say trong một thứ men nào đó - men của quá khứ, men của kỳ vọng, men của chính mình. Nhưng sau cơn say, liệu họ có tìm thấy sự tỉnh táo, hay sẽ lại rót thêm một chén nữa để quên đi?…
Đây là một số câu chuyện mình sưu tầm được.Mong các bạn ủng hộ.…
Có lẽ đây là một câu chuyện không được trau chuốt vì bản thân mình không phải một nhà văn, một tiểu thuyết gia thực thụ, nó chỉ là những mẩu truyện hằng ngày mà mình trải qua được ấn định bởi các màu sắc khác nhau. Thật mong nó có thể truyền cảm hứng tới những độc giả đọc câu truyện nàyy!!!…
Mình viết "truyện" này như một thứ để lưu lại kỉ niệm, những thứ mình đã trải qua, những buồn vui mà mình chẳng thể chia sẽ cho ai. Kể cả gia đình, cha mẹ, bạn bè thân nhất mình cũng chưa từng được nghe mình tâm sự hay chia sẽ lần nào...vì mình không cảm nhận được sự "cái gì đó" từ họ. Mình không rõ, mình không biết.…
Trong một thế giới nơi cái chết đã chiếm trọn mọi ngóc ngách, sự tồn tại của một sinh mệnh đơn độc có còn mang nghĩa gì? Chắc chắn là không. Nếu tất cả rồi cũng phải chết, thì kẻ sống sót cuối cùng lại càng phải chết - chết như một nghi lễ khép lại thời đại đã huỷ diệt.Anh là kẻ đã lê bước đến điểm tận cùng của thế giới ấy. Khi chỉ còn lại hơi thở mình giữa trơ trọi tro tàn, anh ngẩng đầu nhìn thực thể tựa thần linh vừa hiển hiện giữa cõi hoang tịch."Hãy để linh hồn tôi tan biến."Anh khẩn cầu. "Tôi không muốn lưu lạc thêm ngàn vạn năm cô độc."Và thế là anh đâm xuyên lồng ngực. Trái tim ngừng đập. Cơ thể gục xuống. Một kết thúc gọn gàng, giản dị, như thể đó chính là định mệnh.Nhưng vận mệnh chưa bao giờ biết phép lịch sự. Nó không đáp ứng mong muốn của ai. Và vì thế, cái chết ấy - dẫu đúng, dẫu trọn - vẫn không thể là dấu chấm cuối cùng.…
#nongthoncuocsong#dammy…
Tôi chỉ muốn chia sẻ những câu chuyện, những thất bại, những vui buồn trong kí ức thanh xuân của mình với mọi người. Thật hi vọng rằng mỗi chúng ta đều có những câu chuyện riêng để nó trở thành những hồi ức đẹp đẽ nhất trong chuyến hành trình của mình. Mong mọi người góp ý thêm...…
Một kẻ vô tình và tài nhẫn, một kẻ tương tư và nhẹ nhàng.…
một vài sự thật về cuộc sống mà tôi nhận ra...…
#WithMộcSongCô lấy tay lau vội đi những giọt nước mắt còn đọng lại, nấc lên thành tiếng." Tôi... Tôi không thể... Duyên số đã định sẵn như thế, tôi đành chịu."Hắn nhìn cô. Ánh mắt băng lãnh. Hơi thở của hắn phả vào không khí, ngước lên trời, phóng tầm mắt về phía xa nhất, nơi không có một gợn mây nào cả. Vòm trời ảm đạm như quang cảnh bây giờ đây." Tôi sẽ khiến cô trở thành một nàng công chúa kiêu hãnh, tỏa sáng. Cô sẽ không lu mờ đi dù cho thời gian có trôi nhanh như lời tôi vừa nói với cô, như lúc này."[...]" Đúng vậy. Tôi, chính tôi, sẽ đảo ngược số phận bất hạnh của cô." {EditBy Mộc Song Song}…
Em viết các câu chuyện có thật 100%.…
" Ở đây có bán trà sữa và cà phên không chủ quán?"" Ở quán của mình có bán mà còn bán cả những chiếc ly xinh xắn kia nữa."" Những chiếc ly đẹp thật! Mình thấy trong thực đơn có bán và mua những câu chuyện vui lẫn buồn nữa."" À cái đó thì ....."…