Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Xin chào, mình là juhee. Đây là một số sản phẩm mình làm ra trong thời gian rảnh rỗi.Mình không biết khi nào sẽ có tập 2 vì mình chỉ viết ngẫu hứng, nếu có bất kì vấn đề gì thắc mắc, cứ hỏi nhé<3Các nhân vật có tên trong truyện chỉ là tình cờ, truyện thì không giống đời thực 100%, cảm ơn vì đã xem và hi vọng bạn sẽ ủng hộ mình…
Chúng ta là người xa lạ nhưng quen thuộc nhất. Là người mà cả đời này muốn quên nhưng không có cách nào quên được. Anh là người ấm áp nhất em từng gặp, là người mà cả đời em cũng không trả hết ân tình. Còn em là người con gái duy nhất anh yêu đến điên dại, là người từ đầu đến cuối anh muốn bảo vệ, là việc cố chấp nhất trong cuộc đời của mình.Năm năm không dài không ngắn, nhưng lại để lại trong lòng mỗi con người họ nỗi đau không nguôi. Họ đã yêu hết tuổi trẻ và thanh xuân của mình, đổi lại họ được những gì?Các bạn hãy đón xem truyện của mình nhé. Truyện sẽ được cập nhật vào những ngày mình có ý tưởng mới. Cảm ơn các bạn rất nhiều. <3…
"Tôi sẽ kết hôn với một người trưởng thành " " không phải tất cả những cô gái đều muốn một người đàn ông với anh ta mình là tất cả sao ?"" vậy ai kiếm tiền ?"" ... "" ai giúp tôi chăm lo cho cuộc sống ""Nhưng anh ta có thể dần trưởng thành""Nhưng Yêu một người con trai trưởng thành sẽ không phải tốn nhiều tâm tư để dạy anh ta làm thế nào để trở thành một người bạn trai tốt.""...."---------" sáng nay em trả lời phỏng vẫn như thế là sao ?"" ai biết gì đâu ...."--------------…
Thời học sinh luôn gắn liền với nhiều kỉ niệm đẹp của mỗi người.......Đó là những cái ôm ấm áp, những cái choàng vai đầy thân thiết của đám bạn thân mỗi lần gặp nhau.....Đó là những lần hôm trước thì cãi nhau nảy lửa vì mấy lí do cỏn con, hôm sau lại cùng nhau cười đùa vui vẻ như chưa có gì xảy ra.....Đó là niềm hạnh phúc nhỏ bé khi đạt được điểm cao, để rồi khi thua đứa khác 1,2 con điểm lại vù đầu vù cổ vào học để quyết tâm " phục thù".....Đó là những nụ cười, những giọt nước mắt mà cả đám bạn cùng nhau sẻ chia, những câu an ủi giản đơn mà vô cùng chân thành, để rồi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, bỗng chốc thấy lòng ấm áp đến lạ kì.....Đó là những rung động đầu đời nhẹ nhàng, đến tự nhiên như làn gió thoảng qua, để lại trong ta những cảm xúc kì diệu................... Hãy tận hưởng những khoảnh khắc tươi đẹp ấy, hãy trân trọng từng phút giây quý giá được kề bên bạn bè, thầy cô,vì tuổi học trò là lứa tuổi hồn nhiên, trong sáng,đẹp đẽ nhất, và để sau này khi nhớ lại những kỉ niệm ấy,ta có thể nở nụ cười mãn nguyện.......…
Nhà chúng ta gần nhau, là hàng xóm thân thiết, là bạn học cùng lớp thời tiểu học. Cớ sao tôi và cậu suốt mấy năm qua chưa bao giờ nói chuyện với nhau? tại sao vậy, tôi yêu cậu rất nhiều. Tôi và cậu đã bỏ lỡ nhau bao nhiêu lần rồi? Rốt cuộc cậu có thuộc về tôi không?…
Tác phẩm của Đồng Hoa đã kết thúc với cái kết OE. Đây là một cái kết khác, mình và bạn mình viết để thỏa lòng day dứt của chúng mình. Cái kết của Đồng Hoa rất hay, đó là cái kết tất yếu. Thanh xuân qua đi để lại trong lòng ta nhiều vấn vương tiếc nuối. Nói Kỳ Kỳ không có gì tiếc nuối là không đúng, chỉ là cô biết tiếc nuối cũng không có nghĩa lý gì, cô vẫn phải bước về phía trước...Chúng mình với lòng nhiệt huyết tuổi trẻ, chúng mình không muốn có một cái kết dang dở như vậy. Dành tặng các bạn cái kết HE của chúng mình. ❤❤❤…
"Tớ không chết. Đừng tin họ."Ba năm sau cái chết bất ngờ của Minami - người bạn thân nhất của Ruka, một bức thư bí ẩn xuất hiện trong đêm mưa. Không địa chỉ, không dấu bưu cục, chỉ có dòng chữ khiến trái tim Ruka đóng băng: "Tớ không chết."Từ đó, Ruka bị cuốn vào vòng xoáy của những ký ức chưa khép lại, những manh mối kỳ lạ, và sự thật tăm tối mà ai đó đã cố chôn vùi suốt ba năm. Cô quay lại nơi bạn mình "tự tử", và phát hiện ra dấu hiệu chứng minh có người đang theo dõi cô - hoặc... đang cố nhắn nhủ điều gì đó.Bức thư là thật. Cái chết có thể là giả. Và Minami... có thể đang ở đâu đó, giữa ranh giới của sự sống và bí mật.Một cái chết không lời từ biệt.Một lá thư không có người gửi.Một sự thật đáng sợ đang chờ được khai quật.…
Trần An Nhiên - một cô gái 15 tuổi sống cùng ba mẹ và anh trai. Trong một lần đi lạc trong ngày khai trường, cô gặp và yêu thầm Trương Thiên Hạo - thiên tài của trường cô đang học. Từ hôm đó cô và đám bạn quyết định lập kế hoạch theo đuổi anh, nhiều tình huống hài hước đã diễn ra khi thực hiện kế hoạch" cưa cẩm" của mình.Mọi chuyện vẫn êm đẹp cho đến ngày sinh nhật tròn 17 tuổi của cô. Cả gia đình cô bị giết chỉ sau 1 đêm. Cô bị bắn suýt chết và vô tình biết được mình là con nuôi, gia đình thật của cô là tổ chức bí ẩn mang tên Black Rose và kẻ thù giết hại gia đình bố mẹ nuôi cô là tổ chức X. Điều làm cô bất ngờ là ông trùm của tổ chức X có một người con trai, tên của người con trai đó là Trương Thiên Hạo.…
----------Có một thời, mặt biển trong tôi phủ đầy chất xám của cô đơn tịnh mịch. Đã từng nghĩ mình sinh ra để chìm sau mãi mãi- không ai cần tới. Thế rồi, như một phép màu lặng lẽ, mặt trời rạng rỡ hiện lên. Ko ồn ào, cũng ko đòi hỏi điều gì, chỉ lặng lẽ chiếu sáng. Lần đầu tiên, tôi biết ấm áp là như thế nào. Lúc ấy tôi ko còn là biển chết nữa mà đã biết cách vỗ sóng. ----------Ngắm nhìn bức tranh hoàng hôn tím sẫm, anh chàng cảm thán:"Bức tranh đẹp, mà cũng buồn lạ... Anh có gửi gắm gì đặc biệt vào đây không?"Nhật Hi lặng đi một nhịp. Nụ cười nhạt hiện lên rồi tan biến, đôi mắt mênh mông như biển lặng giấu kín nỗi buồn cũ kỹ."Có chứ... Có lẽ là một người... quan trọng."----------"Này, chuyện cũng qua lâu rồi... Cậu định... không tính..."Nhật Hi hiểu điều anh ta đang ngập ngừng muốn nói. Ánh mắt anh khẽ dời sang cây bút mực đã cạn từ lâu, đang được đặt cẩn thận, ngay ngắn bên cạnh khung tranh."Không. Tôi nghĩ là không lâu đâu... Tất cả cứ như mới ngày hôm qua thôi. Không bỏ được, mà cũng... không sao cả."----------🌊 ngày viết: 3/7/2026…
Tuổi trẻ là tuổi của những hồn nhiên,háo hức và mộng mơ. Liệu có thật vậy?Hay chỉ là những đêm đen u tối,mịt mờ,vô định. Dù là gì,là đẹp đẽ hay bi lụy,tất cả cũng sẽ qua!Thể loại:ngôn tình,học đường,nhẹ nhàng,ngược.…
Albert Einstein từng nói: "Cuộc sống giống như đang lái một chiếc xe đạp. Để giữ thăng bằng, bạn phải tiếp tục tiến về phía trước". Truyện kể về hành trình "tiến lên phía trước" đầy chông gai nhưng kiên cường của cô gái trẻ Nhật Hạ. Và trong hành trình ấy, cô đã khám phá ra những bí mật tác động trực tiếp đến cuộc đời mình...…
Những ký ức mơ mơ màng màng mà tôi không thể nào nhớ rõ.Đây có thể coi là một quyển ký sự của tôi, một con người sống nội tâm thấy rõ, tôi ít khi tâm sự nhiều với ai, tôi muốn nơi để viết để giải toả tâm trạng cua mình ra, tôi muốn được viết cảm xúc của tôi về nàng.Người con gái tôi thương.Và những câu chuyện nho nhỏ xung quanh bản thân tôi, học đường, hay tình cảm.Nó có thể sẽ nhạt nhẽo lắm. Nhưng tôi vui là được.Tôi không giỏi bày tỏ gì. Biết gì viết đó, văn phong thì lủng ta lủng củng. Nghĩ gì nói đó, chỉ đơn giản là những suy nghĩ của tôi về những thứ xung quanh.Câu chuyện về những thú siêu siêu vô tri đến từ góc nhìn của nhỏ mê ngủ này.Thời gian, tôi sẽ kể khi nào chán thì thôi.Suy nghĩ của tôi sẽ hơn khác người một chút hehee.Cảm ơn đã đọc những lời tâm sự nho nhỏ này.Nàng ơi nàng hỡi.Nàng tìm ra nick này thì cứ tìm đi, tôi hóng bình luận từ nàng lắm đó.Tôi mê lắm, tôi thích lắm, tôi thương lắm nàng ạ.Tôi khoái lắm, tôi yêu lắm, đố nàng bắt được tôi, đố nàng tìm được tôi nè.…
Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, đúng người đúng thời điểm là hạnh phúc.Câu chuyện về đôi nam, nữ với một quá khứ đau khổ. Hai người họ ban đầu không liên quan gì đến nhau, vô tình một vài chuyện xảy ra mà bắt đầu nảy sinh tình cảm.Thế nhưng ông trời vẫn không để họ dễ dàng đến được với nhau.…