Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một mối nhân duyên được chắp nối bởi những chú mèo đáng yêu tinh nghịch. Thuần khiết và chân thành, trong sáng nhưng đủ mơ mộng. Thanh xuân ấy trọn vẹn vì họ đã gặp được nhau.Ngày đầu gặp gỡ, An Thương ôm một chú mèo."Cậu có thích mèo không?"Việt Anh bình thản."Trước đây thì không."Phải, trước đây thì không. Còn sau này, đâu ai biết điều gì sẽ đến.---Mèo Con Nối Duyên.Tác giả: Nhạc Yên.Thể loại: truyện ngắn, thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng...Ngày đăng: 17/01/2019.…
Thanh xuân là quãng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người, là hồi ức sống động không thể phai. Thanh xuân có vị mặn đắng hay ngọt ngào đều phụ thuộc vào chính câu chuyện mà bạn gác bút viết nên. Nhưng sau tất cả khi bất giác quay đầu lại, để lại trong ta nỗi tiếc nuối vì đã bỏ lỡ. Một chiếc fiction viết về cuộc sống thanh xuân vườn trường của bọn nhỏ, những hồi ức thật đẹp mà mãi về sau ai cũng muốn trân trọng. Độ dài: LongficThể loại: K+, lãng mạn, có một chút phi thực tếNếu bạn đã quyết định lọt hố fic này, thì hãy tôn trọng đứa con tinh thần của mình, đừng mang nó đi đâu và cảm ơn vì đã tin vào một người lười biếng như mình :3Cùng xếp gạch hóng nhé.10/07/2020 #Ri…
Trong một ngôi trường danh tiếng giữa lòng thành phố, nơi quy tụ những học sinh ưu tú với ước mơ và áp lực không ngừng, có một chàng trai mà ai cũng ngưỡng mộ - Trần Minh Kha. Đẹp trai, học giỏi, hoàn hảo trong mắt mọi người, nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn tổn thương, mắc chứng im lặng chọn lọc khiến cậu chỉ mở lòng với duy nhất một người.Người đó là Lý Minh Châu - cô gái xinh đẹp, thông minh, vừa mới chuyển đến trường, mang trong mình sự kiên cường và một trái tim ấm áp. Chính cô là người duy nhất bước qua bức tường im lặng của Minh Kha, và cũng là người cùng anh trải qua những tháng ngày đầy thử thách, tìm lại sự chữa lành cho những vết thương tâm hồn.Minh Kha nghiêng nhẹ đầu, giọng nói trầm ấm nhưng rất khẽ vang lên:- "Cho tôi mượn bút chì."Minh Châu hơi sững lại. Câu nói quá bình thường, nhưng không hiểu sao, ánh mắt của vài bạn ngồi gần lập tức hướng về họ. Thậm chí, cậu bạn bàn trên còn khẽ huýt sáo.Cô đưa bút chì cho anh, mỉm cười nhỏ.- "Ừ, cậu dùng đi.""Người Duy Nhất Tôi Nói" không chỉ là câu chuyện tình yêu tuổi học trò nhẹ nhàng, mà còn là hành trình cảm động về sự thấu hiểu, tin tưởng và sức mạnh của tình thân, tình bạn, tình yêu và sự bao dung.Bạn đã sẵn sàng bước vào thế giới của Minh Kha và Minh Châu chưa?…
Tớ bước một bước, cậu mỉm cười. Tớ thêm bước nữa, cậu cười tươi. Bước nhanh hơn, tiến sát hơn, đã gần chạm. Cậu bảo chúng mình là bạn, tớ lùi lại về sau.…
Nếu lỡ một mai này quên mất tên ngườiTôi sẽ khắc lại những lần quên bằng nụ cườiHai cuộc đời này xem như hoa đã thay dần và ngày mai mọi thứ sẽ khác thôi em.. Viết cho những rung động của mùa hè 2025Cảm ơn hai trái tim chân thành đã cho tôi cảm hứngĐây là sản phẩm của trí tưởng tượng.…
Tác giả: Reine Phan.Thể loại: Ngôn tình, tình cảm, thanh xuân vườn trường.Bookcover edit by Reine Phan.Artist: 插画师阿栗.Tình trạng: Đã hoàn thành.Cuộc sống của Minh Nhựt là một màu u tối, mỗi ngày đều trải qua một cách vô vị. Cậu là một học sinh không có gì nổi trội, chỉ là một người bình thường trong số những người bình thường. Ngoài việc có vẻ ngoài ưa nhìn thì hầu như Minh Nhựt không có tài năng gì đặc biệt. Cậu không thích tiếp xúc với người khác và càng không muốn ai làm phiền mình, mỗi ngày của cậu trôi qua một cách vô cùng nhàm chán.Vậy mà, sự xuất hiện của người con gái ấy đã làm cho cuộc sống của Minh Nhựt dường như đảo lộn hoàn toàn, cô ấy chính là người đem lại màu sắc cho cuộc sống của cậu, là người kéo cậu ra khỏi cuộc sống mang màu u tối ấy.Và, cô gái ấy là người đem lại ánh sáng cho Minh Nhựt nhưng cũng chính là người để lại nỗi vương vấn cho Minh Nhựt suốt cả cuộc đời."Tháng Năm có em ở bên là điều tuyệt vời nhất của anh."Truyện được đăng tải trên wattpad, vietnovel và https://reinephan140507.wordpress.com/Mọi hành vi REUP, COPY, ĐẠO NHÁI đều được coi là vi phạm bản quyền, nếu không có sự đồng ý của tác giả xin đừng mang đi lung tung.…
"Thầy phê bình hai học sinh lớp 11A1 có hành vi không phù hợp với tác phong học sinh. Nhân đây thầy cũng nhắc nhở các em về nề.."Bỗng một tiếng "bịch" vang lên giữa bầu không khí nghiêm trang khiến đám học sinh không khỏi ngó nghiêng tò mò. Hàng loạt ánh mắt đổ dồn về khu vực lớp 11A1: Việt, á khoa đầu vào của trường té ngã, đang ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt đờ ra. Có vài ánh mắt lén liếc về phía này, dù ngoài mặt Uyên tỏ ra mọi việc không liên quan gì đến cô nhưng trong lòng cô sắp phát điên rồi. Hôn tạm biệt chút mà cũng bị bắt gặp. Ông trời có cần chơi cô thế không?---Tên truyện hiện tại chỉ là tên tạm thời, sau này mình sẽ cân nhắc đổi tên khi có tên mới phù hợp hơn.…
Hỡi các con dân mới đến với truyện của ta, ta mong các đọc giả sẽ cảm thấy thú vị với truyện online mà ta mới viết này.Lưu ý: Nếu có quà thì không nhận gạch đá nha mấy má.…
Ô Long Matcha - Suối ĐáTrích:01Huy dựng xe ở cổng trường, từ từ bước đến chỗ tôi."Mặc dù hơi muộn nhưng mà bạn có thể dùng cái này để tránh bị sẹo." Huy cười tươi, đưa cho tôi tuýp thuốc Contractubex, "Còn đây là trà sữa tớ mua để xin lỗi việc hôm trước. Tớ biết lời xin lỗi của tớ hơi muộn nhưng mong cậu nhận." Ánh mắt anh sáng rực, đầy mong đợi, tay giơ cả hai món đồ cho tôi cầm.Mặt tôi ngờ nghệch cả ra có thể nhìn thấy rõ, miệng như bị điểm huyệt cứng đờ, mãi mấy giây sau mới bập bẹ:"À tớ cảm ơn, không có gì đâu!" Tôi đưa tay nhận lấy tuýt thuốc từ tay Huy, chắc phải tìm hiểu kĩ lắm, Contractubex làm mờ vết sẹo siêu tốt lại còn đúng lúc tôi đang tìm mua nó nữa, "Tớ chỉ nhận tuýp thuốc này thôi được không?""Được, nhưng còn trà sữa, đây là cái cốc chứa đựng những lời xin lỗi chân thành nhất của tớ đấy."Tôi chỉ biết cười ngại, lấy tay vờ gãi đầu, quay ra chỗ khác né tránh ánh mắt của Huy. Như cảm nhận được sự bối rối của tôi, Huy đã tinh tế bỏ cốc trà sữa vào tay tôi rồi nói: "Coi như bạn nhận lời rồi nhé!"Tôi gật đầu mỉm cười."Vậy tớ đi được không?" Một câu hỏi vô tri, nhưng tôi lại thấy dường như Huy muốn gạt bỏ khoảng cách ngượng ngùng của tôi với anh."Được, đi cẩn thận nhé." Tôi cười híp mắt."Tớ về đây." Huy bước đi nhưng vẫn quay đầu lại vẫy tay.Tôi đứng nhìn mà không khỏi bật cười, năng lượng tích cực tôi nhận được từ Huy đã làm tôi quên đi chuyện vài ngày trước. Người gì đâu mà đã dễ thương lại còn đẹp thế không biết....__________…
"Tôi sẽ trở thành cơn gió vào thu cho cậu, che chở cậu, thuận theo cậu, và đặc biệt là mãi mãi yêu cậu, đời đời yêu cậu."7 năm gắn kết, 6 năm tìm kiếm.Con người rồi cũng sẽ gặp lại, cuối cùng cậu cũng tìm được cô rồi.Cô đơn, trống vắng, lạc loài là những từ cậu dành cho cô lúc đó. Tuy có thể cô chẳng nhớ gì, nhưng chỉ cần cậu nhớ những kỉ niệm đẹp nhất của cả hai là được rồi. Cậu có thể không giỏi giang, chẳng có sở thích gì cả, nhưng chỉ cần còn có cô ở bên, dù là hái sao trên trời hay mò kim đáy biển cậu cũng cam lòng, chỉ cần cô...Cậu từng hỏi: "Liệu duyên phận là thật, hay chỉ là những câu chuyện hoang đường được dệt lên để cổ vũ cho sự ngoan cố của con người?" Phong vốn chẳng tin vào thần linh hay chúa trời, nhưng vào lúc đó, cậu lại thều thào thì thầm: "Nếu là vậy, con sẵn sàng đắm chìm vào câu chuyện đó mà lừa mình, con sẵn sàng ngoan cố vì cô ấy..."Cho đến khoảnh khắc tìm thấy cô, cậu mới tin rằng duyên phận là sự thật, nó chính là phép màu mang con người gặp được nhau. Những người được duyên phận gắn kết, ắc có ngày được trùng phùng.[Nam học bá X nữ học tra][Trai Trung X Gái Việt]…
Truyện teen dài 20 tập 2 tập ngoại truyện ¶ MÌNH VIẾT TRUYỆN HƯ CẤU NÊN CÁC BẠN KO THÍCH HƯ CẤU THÌ XIN ĐỪNG ĐỌCCẢM ƠN ¶ Truyện nói về một cô gái cực kỳ quậy phá. Nguyễn Trần Thái Như (nó) 17 tuổi IQ 200 , tuy IQ cao nhưng đối với chuyện tình cảm thì haizzz ngốc không chiệu được , là con của tập đoàn Nguyễn Thị đứng đầu thế giới ( e bịa ạ ) Hoàng Anh Thư (nhỏ)17t bạn thân của Như từ lúc học lớp 1, nhỏ rất diệu dàng và hiền thục nhưng đừng có đánh giá sớm nhỏ mà quậy là không thua gì nó đâu, nhỏ rất giỏi võ IQ 199, là con của tập đoàn Hoàng Anh đứng thứ 3 thế giới . Lâm Hoàng Thiên 18t (hắn) Lạnh lùng nhưng đã quậy rồi thì ngang ngửa nó, thích ghẹo nó là bạn của anh 2 nó. Là người thừa kế tập đoàn Lâm Hoàng đứng thứ 2 thế giới. IQ200 ,giỏi võ. Nguyễn Trần Thái Vũ (anh) 18t là anh 2 của nó , quậy it nhưng dẹp chiến trường cho nó thì nhiều, IQ 199 . Giỏi võ và khá là cưng chiều nó.…
VĂN ÁNMùa hạ năm ấy, chúng ta gặp nhau...Mùa hạ năm ấy, chúng ta yêu nhau...Mùa hạ năm ấy, chúng ta đã từng nghĩ rằng có thể cùng nhau đi đến cuối con đường.Nhưng rốt cuộc, chúng ta đã đi lạc mất nhau từ bao giờ?Là từ khi thế giới ngoài kia gán cho tình yêu này hai chữ "bệnh hoạn"?Là từ khi những ánh mắt khinh thường, những lời xì xào khiến ta không còn dũng khí để nắm tay nhau?Hay là từ khi chính chúng ta cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân mình-rằng có phải mình thật sự sai rồi không?Nếu ngày đó em không xuất hiện trong cuộc đời tôi, liệu tôi có thể bình yên hơn không?Nếu ngày đó tôi đủ dũng cảm hơn một chút, liệu chúng ta có thể không bỏ lỡ nhau không?Nếu như... tình yêu không phải là thứ khiến chúng ta tổn thương, liệu chúng ta có thể tiếp tục yêu nhau không?Nhưng trên đời này, làm gì có nếu như.Khi tất cả đã qua đi, chỉ còn lại những cơn gió hạ khẽ lướt qua...Mang theo những ký ức đã từng rực rỡ, cũng mang theo những nuối tiếc chẳng thể nào nguôi.…
Bìa cực xinh xẻo des bởi @zoro_gaara_erza Cứ nhìn vào 12 đứa bàn cuối lớp 11-Z là ai cũng nhức đầu. Quan hệ của bọn đó cứ rối rắm, mù tịt như cái mê cung.…