[PerthSanta] Người Duy Nhất Anh Nuông Chiều
Dù có như thế nào chỉ cần ngoảnh lại em luôn có anh ở đây..…
Dù có như thế nào chỉ cần ngoảnh lại em luôn có anh ở đây..…
Chuyện Chiêu Thanh và cậu bạn qua game.…
Lâm Như Đồng là tên của tôi, hôm nay, là ngày đầu tôi đặt chân vào ngôi trường mới. Có những thứ xa lạ nhưng rồi sau này sẽ trở thành thứ quen thuộc với tôi. Có lẽ khi bước vào ngôi trường ấy, sự tình cờ và những kí ức xưa sẽ một lần nữa quay về.…
"Giữa hàng tá người đông đúc trên sân cỏ, tôi vẫn nhận ra bóng dáng cậu. Nếu ánh mắt có lướt qua nhau, mong cậu mỉm cười cho cơn sóng trong tôi dịu lặng..."…
"cậu có đồng ý để tớ bù đắp cho những tổn thương trước kia của cậu không?" "Bằng cách nào?" "làm người yêu của tớ"…
Tên truyện: Bông Hồng TrắngTác giả: Mây nhỏThể loại: Hiện đạiBìa truyện: Pinterest***Văn án:-"Kể chú nghe sao con lại buồn."-"Con sợ bố không nuôi con nữa."-"Sao con lại nghĩ thế?"-"Tại...bố từng nói vì yêu thương con nên mới nuôi con. Nhưng giờ bố yêu người khác rồi, bố sẽ nuôi người khác. Không nuôi con nữa."-"Thỏ ngốc, bố con nhất định sẽ mãi nuôi con."-"Thật không ạ?"-"Thật mà, chú đã bao giờ lừa con chưa?"-"Nhưng mà con sợ dì không thương con. Sợ dì không cho bố thương con."-"Không cần sợ...Nếu dì không thương con thì bố sẽ không thương dì đâu."-"Thật không ạ?...Con Lại thấy không phải thế."-"Tại sao?"-"Vì mỗi lần bố thấy dì đều rất vui...không thèm chơi với con nữa."-"Vậy sao?...Vui như thế nào."-"Thì...vui như lúc con gặp chú vậy."-"Con thích chú lắm hả?"-"Dạ...Con thích chú lắm luôn."...***Truyện này chính chủ chỉ đăng tải trên Wattpad.Vui lòng không mang truyện ra khỏi Wattpad. Cảm ơn rất nhiều.***Ngày đăng tải: 10/10/2022…
Câu truyện kể về một Thiên thần xuống Trái Đất sinh sống, nhưng lại bị game online cám dỗ nên đã bỏ cả việc tới trường và trở thành một game thủ. Câu truyện về thiên thần lười biếng và những người bạn. (Trích từ Gabriel Dropout)…
Vô đọc đi chứ lười :))…
Bộ truyện "Nhìn gì?Bà chém giờ" hay tên mới là "Vì sao sẽ nói cho ta" xin phép được viết tại wattpad,và Ice đã là vị tác giả đào cực nhìu hố cho các đọc giả thân thương nhảy vô :)Nhân vật có giới tính riêng,nhìu lúc cũng là........gay hay les.Nhân vật không thuộc về Ice nhưng số phận của họ thuộc về Ice,và trong đây không có vụ Thiên Yết lạnh lùng hay Cự Giải hiền lành hoặc Song Ngư yếu đuối dễ khóc đâu nhé,vì lối viết đó là lối viết có thể coi là cổ hủ vì ngoài đời bọn họ không phải lạnh lùng hay hiền lành gì hết á,nhưng bạn cùng lớp với Ice cung Cự giải cũng khá hiền lành nhưng mà............LÉP!!!!!!Thôi tám nhảm đủ rồi,vô truyện thôi.…
Đây là câu chuyện viết về tình yêu tuổi học trò…
" Em có chắc về những gì mình nói? Một khi đã là người của anh thì có là ma cũng là người của anh""Em vĩnh viễn sẽ không thừa nhận em thích anh cho nên hãy kiên trì theo đuổi em cả đời đi"…
Địt mẹ cái lớp lồn!!! Ồn vãi đái,im lặng hết cho tao!!!!!…
Truyện đang trong quá trình chỉnh sửa và do 1 số lý do cá nhân nên sẽ tạm thời drop 1 thời gian nha. Cảm ơn vì đã ủng hộ ạ!Câu chuyện xoay quanh cuộc tình của cô cậu học trò Gin, Pu với nhiều biến cố khác nhau xảy ra với GinPu. Liệu 2 người họ có đến được với nhau và đi đến bến bờ hạnh phúc. Hãy cùng đón xem nhé!…
Ánh nắng này chói quá, tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Đôi mắt lim rim chớp xuống, một đôi bàn mềm mại kéo tôi đi. Đây rồi, tia nắng sáng nhất đời tôi đây rồi.…
đọc đi r biết hen…
Tác giả: Trúc DĩVăn án:Cô ấy bệnh không hề nhẹ, nhưng lại thích anh.Vậy anh đây tạm thời tin rằng cô không có bệnh vậy.- Trương Lục Nhượng***"Sau này lúc em nói với anh hai chữ "Tránh ra", thì ý là...""Sao?""Trương Lục Nhượng, mở chân ra.""...""Nhớ phải mở rộng chút.""..."**** Mình reup truyện này vì nhu cầu đọc offline…
Tên của tôi là Khải Nguyên. Quách Khải Nguyên.Nghe rất kiêu, nhưng tôi chẳng lấy làm tự hào.Tôi vốn là một thằng nhóc ngổ ngáo, mang cái mác "thiếu gia", nhưng thực chất chẳng làm được trò trống gì - ngoài việc khiến người khác phát điên.Tôi không phải mẫu con trai lý tưởng mà ba mẹ tôi hay các cô gái mơ tới. Tôi cộc cằn, bất cần và lúc nào cũng bày trò phá phách để thoả cái nỗi khó chịu trong người.Nếu cậu trót dây vào tôi thì xin chúc cậu may mắn. Từ bạn bè đến họ hàng, ai nhìn vào tôi cũng đều ngán ngẫm. Cả ba mẹ và em gái cũng thế.Cũng phải thôi. So với đám bạn và mấy đứa cháu tài giỏi của họ, tôi cũng chỉ là một thằng nhóc suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lỏng chẳng phụ giúp được gì cho gia đình, đến chuyện học hành cũng chẳng ra hồn.Họ bảo tôi là "đồ hết thuốc chữa." Tôi cũng chẳng buồn cãi lại.Vì họ nói có sai đâu...."Không đúng.""Chẳng phải chính cậu đã cứu tôi sao, đồ ngốc?"…
Nam chính và nữ chính lớn lên cùng nhau trong một hội bạn thân từ thuở nhỏ - những đứa trẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh giàu sang. Giữa thế giới hào nhoáng và đầy quy tắc ngầm của giới thượng lưu, họ yêu nhau trong bí mật, chỉ những người trong hội bạn thân mới biết đến mối quan hệ này.Biến cố xảy ra khi nam chính bất ngờ theo mẹ trở về Việt Nam, khiến hai người rơi vào một mối tình yêu xa đầy thử thách. Trong khi đó, tại Hàn Quốc, nữ chính gây ra một rắc rối lớn, chạm đến giới hạn chịu đựng của người cha. Hình phạt ông dành cho cô không phải roi vọt hay lời mắng mỏ, mà là sự sắp đặt lạnh lùng: đưa cô ra nước ngoàiĐiểm đến của nữ chính là Việt Nam - nơi nam chính đang sống. Cô bị ép ở lại nhà nam chính dưới sự giám sát chặt chẽ, đồng thời bị buộc chuyển sang học cùng trường với con trai của người giúp việc trong nhà. Một sự trừng phạt rõ ràng, nhằm kéo cô xuống khỏi vị trí tiểu thư quen thuộc, bắt cô đối mặt với khoảng cách giai cấp mà cô chưa từng để ý.Tại ngôi trường mới, nữ chính dần quen với cuộc sống không hào nhoáng, không đặc quyền. Con trai người giúp việc và đám bạn của anh ta đã trở thành những người bạn đầu tiên của cô ở nơi này - không hơn, không kém.…
"Cậu tên gì vậy?"Đáp lại câu hỏi của Trần Anh Khôi là một khoảng lặng, dường như cậu vừa bị cho ăn quả bơ, nhưng cậu vẫn kiên trì không bỏ cuộc, tay cầm balo rơi trên mặt đường đuổi theo trả lại cho cậu bạn kia. Câu hỏi được lặp lại một lần nữa."Cậu tên gì vậy?"Cậu bạn kia đưa tay nhận lấy balo bị bẩn do mặt đường để lại, mặt không một biểu cảm, nhưng giọng nói lại trầm ấm cùng khuôn mặt đẹp trai đó mà đáp."Cảm ơn"Vừa dứt lời là dáng người cao ráo ấy vụt đi mất, bỏ lại Anh Khôi đang chút khó hiểu đưa tay gãi đầu."Tên gì kỳ vậy?"…
hành trình trốn thoát khỏi " Ngọc Dịch" của đám bạncậu có tin vào tình yêu giữa hai cá thể chẳng liên quan gì đến nhau không, tớ cũng không biết nhưng cũng có thể đó chứ…