Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bản gốc [nick cũ ko vào đc nên phải up lên đây ạ] lại là mình đây mn ưiTên truyện: Thanh Xuân Có Qua Tôi Vẫn Nhớ CậuThể loại: Tình Yêu, Harem, Học ĐườngSố chương: [chưa rõ]Trạng thái: đang raNội Dung: sống ở cô nhi viện ko lâu, cô đã lòng 1 cậu nhóc chừng 5 tuổi. Một buổi sáng dậy, ko may trượt chân ngã...giờ mình phải up nốt thứ truyện này mới đượctruyện này hình như mình viết lúc còn đang học lớp 9 và đang ôn thi vào 10:)giờ mình đang học lớp 10 rùi:))) mình sẽ up lại nó đây:)) mời các bồ đón xiemmmm nka:3…
•Tên tác giả : An_Du_Ly•Thể loại : ngôn tình - học đường - lãng mạn - vui nhộn *************• Đôi lời của tác giả:~ Đây là truyện viết đầu tay của au cho nên sẽ có những chỗ chưa hay lắm hoặc còn sai sót, mong mọi người thông cảm bỏ qua cho au nhiaaa~ Au sẽ có vài lúc rảnh rỗi khùng khùng ngồi bơm hơi quăng bom chém gió trong truyện nên mọi người có thể ném gạch ném cà để au góp gạch xây tiệm bán cà nha hihihi. Mà nhẹ tay nha mọi người kh là au nhập viện không ai ra chương mới cho mọi người đâu liu liu 😛 nhưng dù như thế nào đi chăng nữa au vẫn yêu mọi người lắm luônnnnnnn nàaaaa ~ Và vì au còn đang là học sinh nên cũng có thời gian tương đối để viết nhưng au sẽ cố gắng ra chương mới nhanh nhất cho mọi người ( nhưng mà cũng tuỳ vào tình cảnh và tâm trạng nắng mưa khó chữa của au ahihiii ) . Mong mọi người ủng hộ vote cho truyện của au để khuyến khích au ra lò chương mới nhanh hơn nhaaaa . ❤️ Cám ơn mọi người đã vote và comment cho au Love you all 🙆🏻♀️ An_Du_Ly========================• Tóm tắt truyện Anh lạnh lùng khó tính luôn tìm cách dày vò cô khiến cô chịu đủ mọi loại khổ sở hận muốn xẻ anh ra thành từng mảnh thả cho chó ăn. Nhưng bỗng một ngày anh lại vô tình bước vào cuộc đời cô rồi từ từ len lỏi vào trái tim nhỏ bé cô. Tưởng chừng đây sẽ là một kết thúc đẹp nhưng có ai ngờ một ngày anh dần xa cách cô coi cô như kẻ xa lạ ...... " Mục Thế Phong liệu trên đời này có phép màu nào có thể đem anh quay trở lại được không ? Vì đối với em chỉ tồn tại một tình yêu mang tên anh "…
Có thể cảm thấy rung động hay có tình cảm với một người nào đó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và sau đó chúng ta mặc định đó là tình yêu sét đánh và cho rằng sẽ "sống chết" để theo đuổi nó.... nhưng thực sự tình yêu sét đánh không hoàn toàn đẹp như bao giấc mơ mà chúng ta đã nghĩ.…
Câu chuyện xoay quanh đôi bạn Yến Tuyết và Minh Việt.Yến Tuyết, nàng thơ khối xã hội, nổi bật với vẻ đẹp dịu dàng, tài năng văn chương và tính cách kiên định. Minh Việt, chàng trai mới chuyển trường, lại là hình mẫu hoàn hảo của khối tự nhiên: đẹp trai, giỏi thể thao, thông minh trong toán lý hóa, nhưng lại vụng về và bất cần với các môn xã hội. Từ lần đối đầu đầu tiên, Minh Việt đã trở thành "kẻ phá bĩnh" số một trong cuộc sống vốn bình lặng của Yến Tuyết. Còn Yến Tuyết, dù cố gắng giữ khoảng cách, vẫn không thể trốn khỏi những lần chạm mặt bất ngờ, những lời trêu chọc đầy ngang ngược nhưng cũng khiến trái tim nhỏ xao xuyến.Liệu sự trái ngược giữa hai người có thể hòa hợp? Tình bạn, tình yêu, hay chỉ là những cảm xúc thoáng qua giữa tuổi trẻ rực rỡ? "Thơ, toán và chúng ta" sẽ là câu chuyện ngọt ngào, hài hước nhưng cũng đầy cảm xúc, về những rung động đầu đời và hành trình tìm kiếm sự cân bằng giữa lý trí và trái tim.…
Tên Truyện: Cỏ Bốn LáAuther: Chén Cơm Nhỏ🍚Thể Loại: Học Đường, Ngôn Tình, Lãng Mạn, Thanh Xuân Vườn Trường, Nhẹ Nhàng_____________________Một người bạn:-Mày quen Minh Quân hả Chi?Tôi cười rồi vội vã trả lời:- À..ừm.. Chỉ là chung trường thôi, cũng không tính là bạn cũ đâu...Minh Quân nhìn Tôi rồi đột nhiên nói:-Đúng thế, "chồng" cũ thì đâu được tính là bạn cũ nhỉ!…
Hiii các bạn,Tớ xin phép được giới thiệu, tớ là Chanhhh 🍋 Với vốn từ còn hạn chế nhưng một tình yêu thật lớn dành cho văn học, hôm nay tớ muốn viết ra đây một câu chuyện - một dấu ấn, hoặc có thể gọi là một "vết son" trong những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ của tớ. Hihi.Qua đó, tớ đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tớ dần hiểu ra rằng khi lớn lên, cuộc sống không còn dịu dàng như hồi bé nữa. Nó phức tạp hơn, chông chênh hơn, và đôi khi khiến người ta mỏi mệt đến không ngờ...Tớ muốn lưu lại những cảm xúc đầu đời - những rung động đầu tiên, những lần trái tim tớ xao xuyến vì một người, và cũng là lần đầu tiên tớ thấy mình buồn đến thế, chỉ vì một ai đó...Lần đầu biết thích một người. Lần đầu biết thế nào là mong ngóng, là hụt hẫng. Và lần đầu cảm nhận được rằng: tình cảm tuổi 15 - dù ngây ngô, vụng dại - vẫn có thể khiến tim người ta đau đến vậy.Các cậu hãy cùng tớ quay về những ngày tháng ấy nhé...Nơi mà mỗi cảm xúc đều trong veo như nắng sớm,Nơi lần đầu tiên trái tim biết rung động, cũng là lần đầu biết thế nào là vỡ vụn.Tuổi 15 - cái tuổi chẳng đủ lớn để hiểu hết cuộc đời, nhưng lại đủ để bắt đầu thấy mình lạc lõng giữa muôn vàn cảm xúc chưa có tên.Tớ không hứa rằng câu chuyện này sẽ hoàn hảo,Chỉ mong khi đọc nó, các cậu cũng sẽ thấy mình trong đó - dù chỉ một chút thôi.Một ánh mắt từng làm mình nhớ mãi, một khoảnh khắc tim đập lạc nhịp, hay chỉ là nỗi buồn không tên từng ghé qua trong một chiều mưa...Hãy cùng tớ đi lại những ngày tháng tuổi trẻ -…
Chính anh đã khơi dậy tia hị vọng trong tôi. Mới thấm thoát đó đã 2 năm trôi qua, cuối cùng tôi đã biết tên anh, nhắn chào hỏi câu đầu tiên với anh. Và rồi.. chính tôi.. chính bản thân tôi không thể chịu nổi cái cuộc sống này nữa.. tôi đem theo tình cảm của mình.. cùng chôn xuống đáy hồ lạnh lẽo, u buồn. Cảm ơn anh vì đã đến..!…
Tác giả: Tùng TiểuMô tả ngắn : Tình yêu không được đặt tênThể loại: Nguyên tác - Ngôn tình - Hiện đại - Cốt truyện - Song góc nhìn (Dual POV).Tags: Cường cường, Đô thị, Tình hữu độc chung (Chân ái duy nhất), Trinh thám - Suy luận, Trả thù kẻ phụ bạc, Hiện thực.…
Kì nghỉ hè năm ấy, An Hạ gặp một chàng trai tên Phong, người sẽ cùng cô trải qua năm cuối cấp ba, cùng cô qua những năm tháng đại học và cùng cô trưởng thành.Một lần tình cờ, khi cô đang cứu chú mèo bị người treo lên cây, cô đã gặp Phong, chàng trai có ngoại hình điển trai và cách ăn nói dí dỏm. Sau lần gặp định mệnh ấy, cả hai không hề cho đối phương cách liên lạc nhưng cậu vẫn tìm được trường mà cô học, là một trường cấp ba bình thường ở tỉnh lẻ.Khi cả hai đã thân với nhau hơn, cô mới mạnh dạn hỏi cậu:"Chúng ta từng gặp nhau phải không?"Phong chỉ cười mà không nói gì.Kí ức về lần gặp ấy cô vẫn nhớ, còn hình bóng về bạn nam kia cô rất mông lung. Nhưng sau nụ cười của cậu mà cô dường như chắc chắn hơn cho những suy đoán của mình về cậu con trai kia.…
Đỗ Nguyệt Anh - cô gái từng tỏa sáng với những bước nhảy nhẹ nhàng trên sân khấu. Giờ đã trưởng thành, đang vật lộn với công việc và cuộc sống. Một tai nạn bất ngờ đưa cô trở về những ngày hè rực rỡ tuổi học trò, nơi mà từng ánh nắng, từng trang sách và từng bước nhảy vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Giữa sân trường quen thuộc và gốc cây cũ nơi lễ tổng kết, những âm vang của thanh xuân dần thức giấc, nhắc nhở cô rằng, có những kết nối lặng lẽ, âm thầm luôn tìm cách trở lại, dù thời gian đã trôi qua bao lâu.…
Sáng khai giảng đầu tiên của đại học, sáu người xa lạ cùng bước xuống một chuyến xe buýt giữa sân trường đông đúc. Không ai quen ai, nhưng một cuộc tranh luận bất ngờ về video "tâm lý con người có thể tạo ra siêu nhiên?" đã khiến họ chú ý đến nhau.Trường học đông đúc. Không khí náo nhiệt. Tất cả đều bình thường - có vẻ là thế.Nhưng ngay khi họ đặt chân vào giảng đường...Mọi thứ bắt đầu lệch khỏi thực tại.Không ai trong số họ - hay bất kỳ ai xung quanh - nhận ra rằng họ đã biến mất.Và thế giới vẫn tiếp tục như chưa từng có chuyện gì xảy ra. [ Truyện sẽ cập nhật đầy đủ hơn vào đầu tháng 9, hứa hẹn tất cả các chap sẽ mang nội dung độc đáo hơn. Cũng vì thế mà những chap đầu tôi đăng sẽ có sự thay đổi. Mong các bạn sẽ đón chờ. ]…
Năm mười bảy tuổi, mùa hè trong mắt Thẩm Nhất Chu vốn dĩ chỉ có tiếng ve sầu ồn ào và những trận bóng rổ mồ hôi nhễ nhại. Cho đến khi Tạ Hoài Vọng xuất hiện dưới gốc cây ngô đồng, mang theo hơi lạnh của một tảng băng trôi và đôi mắt nhạt màu chứa đựng cả một mặt hồ mùa thu tĩnh lặng.Thẩm Nhất Chu nói: "Thế gian này là biển khổ, tôi nguyện làm con thuyền chở cậu đi qua bão giông."Tạ Hoài Vọng đáp: "Lời hứa của tuổi trẻ giống như hoàng hôn, rực rỡ đến mấy cũng chẳng thể ngăn được bóng tối bủa vây."Họ đã từng nắm tay nhau dưới cái nắng tháng Chín rực rỡ, hứa hẹn về một danh từ gọi là "cả đời". Thế nhưng, hiện thực vốn dĩ không vận hành theo những vần thơ. Một biến cố kinh hoàng, một cuộc chia ly không lời từ biệt đã khiến nắng tháng Chín năm ấy vĩnh viễn không còn xanh nữa.Mười năm sau gặp lại, Thẩm Nhất Chu đã thành thành thục thâm trầm, Tạ Hoài Vọng càng thêm xa cách sương khói. Giữa dòng đời tấp nập của những kẻ trưởng thành đầy vết sẹo, liệu lời thề nguyện năm mười bảy tuổi có còn đủ sức nặng để gắn kết hai linh hồn đã từng vụn vỡ?…