Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nguyễn Trần Trung Anh và Huỳnh Quốc Khánh vốn là hai đường thẳng song song. Bằng một cách nào đó cả hai từ bạn cùng lớp thành bạn cùng bàn và cuối cùng là bạn cùng nhà. 3 năm, 4 năm rồi 1 đời, "Thiết bị lưu trữ kí ức" chính là nơi lưu giữ kỉ niệm giữa hai người, cũng là thứ mà đến khi già đi họ vẫn có thể dựa vào nó để ôn lại chuyện xưa, để nhớ về thời tuổi trẻ của riêng họ.…
Tác giả : Ngạn tổngThể loại : xuyên + đam bách Xuyên nhân + hệ thống ăn tạp bậc caoXuyên nhân nữHệ thống namCùng nhau phong lưu tại cổ đại nam lẫn nữ không thaCô một cô gái thông minh tài giỏi. Rồi một ngày đẹp trời nào đó bị tai nạn mà xuyên qua. Ép buộc kí khế ước với tinh linh đế Võng Ưu trở thành xuyên nhân vô thời hạn. Mọi chuyện vui bắt đầu từ đó- Này kí khế ước với ta nguyên chủ xinh đẹp # Võng Ưu nịnh nọt #-# Cô giật giật mí mắt, phất tay#- Ko a!- Tại sao lại không ? # Võng Ưu nhảy dựng #- Thái độ của ngươi khiến người khác ko tin tưởng # cô chỉ thẳng vào mặt hắn #- Ta vô hại a, ta là một tinh linh tốt tin ta ik! # hai mắt long lanh, tỏ vẻ thập phần vô hại #- Hứ! Đừng lấy trò đó mà lừa ta !# chống nạnh vẻ mặt ko tin tưởng #Mắt long lanh nước, bán manh vô độ , thập phần muốn khóc# Khẽ thở dài , phất cờ trắng# - Đc ! Ta chịu thua kí thì kíSau khi kí khế ước...Một cước đá thẳng cô xuyên qua. Cho cô thực hiện nhiệm vụ cẩu huyết - Này Võng Ưu ! Thập phần kiếp trước Trương Duy Ninh ta có thù với ngươi sao😑😑Mà bây giờ ngươi cho ta nhiệm vụ cẩu huyết như thế.🤨🤨Vừa mới xuyên qua đã lm vk người ta. Ko những thế còn là một thứ tân nương ko danh ko phận. Tu vi bị huỷ, ck ko cần, đất nước diệt vong , ko tiền , ko quyền 😶😶Trời ạ ta lấy gì đấu với nữ chủ để nàng trở thành nữ phụ tu tiên cường đại😭😭😭Ngươi xem trọng ta đến thế sao😅😅Xin ngươi đó tha cho ta ikNhưng bù lại đó ta lại có một hệ thống vô cùng ưu diệt làm bạn đồng hành. Ta cùng nó tung hoành ngang dọc nơi cổ đại. …
mọi người hãy cùng theo dỗi những tình tiết dỡ khóc dỡ cười của 2 nhân vật này nhéchuyện ra vào mỗi thứ 5 hằng tuần ạ:3 mong mọi người ủng hộ em để có thêm động lực viết truyện ạ❤️…
Mang vỏ bọc là một ngôi trường danh giá dành cho dòng dõi quý tộc nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết nơi đây thật ra là một ngôi trường mục nát, thối rữa. Công bằng ư? Điều đó chỉ đúng với những người có quyền lực…
Đừng tò mò đến những thứ không nên...Đừng tin ai kể cả bố mẹ. Đừng lại gần khu cũ phía sau trường..."Nó" sẽ bắt đầu và không thể dừng lại. Bất cứ ai cũng phải tuân theo...°Đây là truyện đầu tay của mình, sẽ có nhiều lỗ hỏng sai sót. Xin cảm ơn°…
Có những người ngồi cạnh ta suốt một mùa thanh xuân nhưng không thể đi cùng ta hết cả cuộc đời . Mùa hạ năm ấy , chúng ta đã từng rất gần , gần đến mức tưởng rằng sẽ không bao giờ lạc mất nhau…
Tôi là cô gái bình thường, nhưng tuyệt đối không tầm thường. Ở xã hội này chuyện được hay mất đã quá đỗi quen thuộc, đến mức có mất đi cũng chả còn lo sợ nữa. Đây là câu chuyện của tôi; của anh; của tất cả những ai đã yêu, đang yêu và từng yêu. Tôi từng bất chấp, lao đao vì tình yêu. Tôi yêu nhiều nên đau thương cũng nhiều. Rồi có lẽ đến lúc nhận thức được cuộc sống của mình không cần đến tình yêu, tôi từ bỏ thứ tôi đã sống chết níu giữ. Thực ra tôi vẫn yêu, nhưng bản chất của nó thay đổi. Yêu không còn là một nhu cầu, nó đơn thuần là cảm xúc của một cô gái bất cần đời. Cô gái muốn giữ hay bỏ đều được, mọi quyết định nằm trong tay cô, không phải trong tay xã hội, tình yêu cũng chẳng điều khiển được cô. Bản thân chìm trong ma trận của tình yêu, ngoài mặt lại lạnh lùng vứt đi tình cảm của mình, có ai mà không từng yêu như vậy chứ?…
- Chỉ cần đứng đầu toàn khối thì gọi cô là gì cũng được ạ???- Đúng rồi, cô không nói dối đâu!Tokitou trầm ngâm 1 hồi lâu rồi cuối cùng, thằng bé ngẩng mặt lên nhìn tôi rồi gật đầu cái rụp....…
Chào bạn! Tớ là tác giả của "Bát đường nhỏ" vì bản thân rất thích ăn ngọt nên tôi muốn chia phần ngọt cho những người cũng yêu hương vị này. Trong mắt tớ cuộc đời như bát đường nhỏ, lẫn trong bát đường là nhiều thứ khác. Bát đường của mỗi người đều khác nhau.Vậy bát đường của cậu có gì?…
Ước gì mình thời gian trôi qua chậm một chút, nắng hạ vương trên vai lâu một chút, hoa phượng nở lâu một chút, tiếng ve vang một chút... Để những thiếu niên ấy vẫn là thiếu niên.(Trích:Nhật kí của tác giả.)…
Nếu tình cờ bạn từ thế giới của những người thất bại, bị ức hiếp trong cuộc sống trở thành một thiên tài phép thuật thì sẽ như thế nào...hãy cùng xem liệu 1 cô gái bị ức hiếp ở trường học sẽ trả thù ra sao..…
Trần Đinh Hương- là một cô bé hiểu chuyện. Bạn bè hầu như chỉ xem cô như công cụ của họ để giúp họ vượt qua các kì thi. Ba mẹ cô trọng nam khinh nữ nên cũng chả quan tâm cô con gái này là bao. Đang ở nơi tận cùng của vực thẳm, có 1 chàng trai bước vào cuộc đời cô, làm cho cô vui ,cười mỗi ngày. Họ ngày một yêu nhau thắm thiết…