Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là đâu vậy?Cái gì?!Chỉ ngủ một giấc mà cũng xuyên không ư?Lại còn xuyên vào nhân vật nữ phụ độc ác có kết cục thảm hại nữa chứ!!! Không được!Nàng nhất định phải sống vì gia đình của mình,nàng chỉ cần an phận tránh ra nam nữ chủ là được rồi!!! Thế nhưng...đời không như là mơ,ông già tự nhiên bắt nàng đi học cái trường quốc tế vớ vẩn,ừ thì nàng đi.Nhưng tại sao nam nữ chính cũng học ở đấy vậy?!Đã thế nam chính còn bám theo nàng như đỉa nữa! Nữ chính đâu cầm dây trói bọn họ mang về hết đi... Mời nhảy hố^^…
🌸Đây là câu chuyện của chính bản thân tôi, qua cảm nhận và suy nghĩ của tôi ở những năm trung học (lớp 6-9), viết về những vấn đề mà một số những bạn tuổi 12-15 gặp phải, cách giải quyết của tôi và những câu chuyện qua từng năm học.🌸*) Câu chuyện viết về cuộc sống của tôi, những gì được viết chỉ mang tính chất tham khảo cho những bạn đồng hoàn cảnh. Mong mọi người đọc không chỉ trích và bình luận ác ý. Xin cảm ơn!😘<3…
Truyện kể về mối tình kẹo bông giữa cô - Tuệ Vân và cậu - Phong Kiệt. Sóng gió đến với cô và cậu liên tục, liệu cô và cậu cùng với sự trợ giúp của những người bạn thân có thể vượt qua sóng gió để bên nhau đến cuối đời được hay không?Lời của Tvan: Đây là bộ truyện đầu tay của mình, rất mong các bạn ủng hộ và góp ý, xin cảm ơn!…
Mười sáu tuổi, em vẫn còn là một giấc mộng chưa tỉnh.Trời cao rộng, tiền đồ như gấm, một đời còn dài, khát vọng còn chưa kịp cất lời.Trong vòng tay song thân, em được nâng niu như bảo vật, chưa từng biết thế nào là nhân gian bạc bẽo.Người đời nói, từ mười tám đến hai mươi lăm... bất quá chỉ là bảy năm thanh xuân.Nhưng với Lâm Ngọc Kiêu-Đó là một kiếp.Năm em mười tám, mệnh số xoay vần.Một bước sa chân, vạn kiếp trầm luân.Em bị kéo vào vòng xoáy của hắn-Không hỏi em có nguyện hay không,Không cho em đường lui.Từ đó, đúng sai đảo lộn, thiện ác mờ nhòa.Đến cả chính mình... em cũng không còn nhận ra.Em không biết-Rốt cuộc là yêu hắn đến tận cốt tủy,Hay hận hắn đến muốn cùng hắn đồng quy tận diệt.Em đến, vốn chỉ là một lần lỡ bước.Nhưng đi... lại thành chuyện cả đời không thể.Có lúc em sợ hắn, sợ đến tận xương tủy.Có lúc em oán hắn, oán đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng dây tơ mệnh đã buộc-Một khi vướng phải, chính là vạn kiếp không rời.Đời này của em,Chỉ có thể cùng hắn chìm nổi trong cùng một cơn ác mộng.Không lối thoát.Cũng không hồi đầu.Còn hắn-Đối với hắn, em không phải là người.Em là tín ngưỡng.Là chấp niệm.Là tâm ma.Là thứ hắn cúi đầu sùng bái,Cũng là thứ hắn phát điên muốn chiếm đoạt.Hắn dùng cả một đời để giữ lấy em-Lại dùng cả một đời... để tìm lại em.Chỉ là-Thanh xuân năm ấy,Vốn nên như hoa nở dưới ánh dương.Vậy mà đến cuối cùng...Chỉ còn lại một mảnh hoang tàn(Truyện vẫn đang xào nên mng thoải mái cmt góp ý nha)…
Có gương mặt mang nhan sắc trời phú: thánh thiện, khả ái, hiền lành nhưng lại kém may mắn, sinh ra trong gia đình phức tạp, là nạn nhân đồng thời là thủ phạm của bạo lực học đường. Định mệnh đã đưa cô gái ấy bước chân vào cuộc sống thượng lưu xa hoa mà cô chưa từng trải qua và ở đó, cô cũng gặp được định mệnh của đời mình.…
Bị cô lập vì bản thân xuất thân là con riêng trong một gia đình vốn hạnh phúc. Em đã trở thành trung tâm của những vụ bạo lực tinh thần không hồi kết, cũng may chúng không xâm hại đến thể xác em vì vẫn phần nào e dè gia thế của gia đình em. Những lời chỉ trích, chửi bới dường như đã trở thành một điều gì đó quen thuộc mỗi khi em bước chân đến trường học.Rồi một biến cố xảy ra đã khiến một cô gái đáng yêu tìm đến cái chết.."Tại sao anh lại không để cho tôi chết đi, đây đâu phải việc của anh? Cuộc đời đã đày đọa tôi, chẳng nhẽ một kẻ xa lạ như anh cũng muốn hành hạ tôi dù tôi chẳng còn bất cứ thứ gì nữa sao?""Chà, em đã nói với tôi hơn 15 từ rồi đấy!""!!??"…
Tôi không từng tin rằng, mình sẽ có một chuyện tình đẹp. Nhưng tôi với Dương, thực sự là vậy, cứ như một câu chuyện trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà bất cứ cô gái nào như tôi cũng mơ mộng ngày đêm. Hóa ra... vì là anh. Nếu như tôi không gặp anh trong cuộc đời, nếu không được xếp ngồi với nhau thì mãi mãi tôi cũng chẳng dám mơ rằng tôi sẽ có một chuyện tình đẹp như vậy. Chính vì thế, mà tôi trân trọng anh hơn bất cứ điều gì."Cốc" - Tôi vừa xoa đầu vừa bĩu môi, ai lại đánh vào đầu tôi chứ? Khuôn mạnh nhăn nhó của tôi quay lại, lòng tôi đã đoán ra được người đó là ai rồi."Tùng Dương!" - Tôi nổi khùng lên - "Sao anh đánh em!"Tùng Dương cười toe toét, nheo mắt nhìn tôi:"Tại em lười học, anh phải 'dằn mặt' thôi."Tôi cau mày, giận dỗi đáp lại:"Em lười học bao giờ?! Mà em lười là chuyện của em, không cần anh phải đánh em như vậy!"Tùng Dương cúi xuống sát mặt tôi, anh còn cười nửa miệng rất tinh nghịch:"Dù sao thì em cũng là 'vại tương lơ' của anh, anh không quản thì còn ai quản? Không lẽ cứ để em hư mãi."-Tác giả: Bánh Mì Phô Mai (a.k.a Hannah_Huongcute)Chúc các cậu đọc vui vẻ.…
Tôi từng nghe người từng yêu bảo rằng. Yêu là nụ cười. Yêu là ánh mắt. Yêu là cái ôm. Yêu là mơ mộng. Hay yêu đơn giản là rung động. Tôi lắng nghe từng lời, hơi hoảng sợ. Tôi chưa từng ôm hay nắm tay, cũng chưa từng chạm được vào ánh mắt, thậm chí cũng chưa từng vọng tưởng hay mơ mộng về cậu, trái tim tôi...cũng chưa từng lỡ nhịp vì cậu. Tôi chẳng lẽ không thực sự "yêu"? Họ nhìn tôi, cười lớn. Nếu tôi chưa từng có những điều ấy vậy tại sao lại hỏi họ về tình yêu? Tôi ngượng ngùng, thỏ thẻ đáp rằng: Vì tôi có một giấc mơ. Mơ về đôi /anh thảo muộn/. Anh thảo muộn là lời yêu ngọt ngào nhất cũng là lời yêu đau lòng nhất. Vì đó là lời yêu chưa thể nói, cứ chôn giấu trong tim chỉ đến đêm mới dần hé mở. Lúc ấy người kia có lẽ chẳng kịp thấy nữa rồi. Họ nhìn tôi xót xa, tôi lại khẽ cười. Không thấy thì sao chứ? Thứ tôi biết là bản thân có yêu, yêu một người đến mức không nhận ra, yêu như đôi anh thảo muộn, yêu như đôi hoa thầm lặng trong giấc mơ ấy chẳng hề thay đổi.…
kể vê chuyện tình về hai học sinh cùng lớp, tình yểu của họ trong sáng hồn nhiên của tuổi trò phá lẫn sự hấp tấp của cuộc sống và công việc khi ra trường…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, tình cảm. Kể về Lam Nhược Dao, nữ sinh trung học trường Thanh Hoa, 16 tuổi- ám ảnh cái chết của mẹ và chịu sự ác cảm từ bạn bè...…
Tình yêu là một cảm xúc mãnh liệt. Tôi có thể cảm nhận được nó qua từng cử chỉ, hành động, lời nói của người ấy - người đem đến cho tôi niềm tin cuộc sống và tình yêu…
Truyện sẽ hướng đến một câu chuyện ngọt ngào thời niên thiếu của các bạn nhỏ nhà mình nhưng cũng có chút ngược nhẹ nhàng tinh tế cho truyện bớt nhàm nhaa…
Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời.Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động. (Henry Ward Beecher)●●●Câu chuyện kể về những người bạn thân với một thời cấp 3 đầy thử thách, nhưng trong đó ẩn chứa những tình cảm đáng quý.Hãy đón xem!-----Tên truyện: Học đường đáng nhớNgười viết: Rei…
Trong buổi duyệt sân khấu Cuộc thi Nam vương tại trường đại học, giữa hàng trăm ánh mắt dõi theo mình trên sân khấu, anh lại vô tình nhìn thấy một cô gái xa lạ trong đám đông, người duy nhất không bị hào quang của anh thu hút.Từ khoảnh khắc đó, anh bắt đầu vô thức tìm kiếm cô giữa biển người. Nhưng khi vô tình gặp lại, cô vẫn dửng dưng còn anh thì đã lạc mất chính trái tim của mình.…
Câu chuyện xoay quanh thời trung học của cô nàng Phạm Thên Băng và những người bạn của cô ấy. Nội dung kể về những cuộc tình lãng mạng và những câu chuyện thú vị xen lẫn nỗi buồn nhưng cũng không kém phần hấp dẫn và hài hước...…