[VENT] Con bé đó cũng biết đau...
giải tỏa nỗi buồn thôi, thích thì đọc ko đì thôi…
giải tỏa nỗi buồn thôi, thích thì đọc ko đì thôi…
CẢNH BÁO: Có H+, Spoiler…
Một bài thơ tình mình lượm nhặt và muốn giấu nó ở đây thay cho những cảm xúc chưa bao giờ được nói ra…
Thành phố Waltz, một thành phố với đa dạng chủng tộc từ yêu tinh, người lùn và á nhân với con người cùng chung sống.Myoru Reinfur, một cô cáo là học sinh năm 2 của cao trung Tetra, cô đang làm lễ tân tại trụ sở đội đặc nhiệm thành phố Waltz và sống một cuộc sống bình thường với đam mê chụp ảnh và ăn diện. Cô sống cùng với em trai Rin, do một tai nạn trong quá khứ, nó đã để lại một nỗi ảm ảnh sâu trong trái tim cô cùng với một vết sẹo dài trên cổ... Liệu những ngày tháng yên bình bên người thân và bạn bè có thể tiếp diễn hay nó sẽ đầy rẫy lầm than và khổ đau...…
"Không sao đâu...có chị ở đây rồi..."…
Tôi thích Phairene, nên tôi viết. Dễ hiểu thì là vậy…
LƯUUUU Ý!!- truyện sẽ có oc x canon- không nhận gạch- t thích ship ntn đừng đá hoài…
Thể loại : Bách hợp , fanfic , ooc, khoa hoc viễn tưởng , 1x1 ,HE , cường cường .Cp chính : Jillian Holtzmann x Erin Gilbert Nội dung : Có một món hàng bí ẩn được gửi đến trước cửa nhà của team Ghost Buster , trên món hàng không ghi địa chỉ và tên người gửi , chỉ có địa chỉ và tên người nhận - Erin Gilbert . Erin Gilbert vô tình mở món hàng ra và ......... ( đọc văn án ) Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi mà thuộc về cha đẻ của GhostBusterTác giả lần đầu viết truyện , mong mọi người thứ lỗi vì văn viết còn non nớt . Mong mọi người đón đọc…
Tổng hợp về thể loại diễn đàn thể và biết chăng thể…
mẩu chuyện nhỏ về bạn và sano shinichiro.…
Những tấm biển treo dọc trên đại lộNhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôiNhắc cả những ai cô độc trong đời:“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”_Olga Bergoltz_…
Tác giả: Hữu Vấn Vô ĐápRaw: Tấn GiangThể loại: Original, Đam mỹ, Lịch sử giả tưởng, Tình cảm, Kỳ ảo phương tây, Thầy trò, Cứu rỗiEditor: Thẻo | Beta: Thẻo…
Tôi thích dáng vẻ kiêu ngạo của em kể cả khi em không buông tha tôi!Chu Tử Du, em thật quá ương ngạnh!…
Aoi bước qua tuổi mười sáu tuổi bằng nhiệm vụ chính thức đầu tiên của mình. Mọi chuyện đáng lẽ ra phải đơn giản và nhanh chóng : Đột nhập vào buổi dạ hội - Lấy thông tin - Biến mất trước khi bữa tiệc kết thúc.Để rồi chìm đắm trong bản hòa tấu dịu êm giữa dòng người xa lạ...Lời thì thầm cám dỗ mật ngọt sau chiếc mặt nạ, theo cả nghĩa đen lẫn bóng...Cùng điệu waltz nhẹ nhàng thơ mộng dưới ánh trăng huyền ảo giữa đại dương xa xăm...Điều kế tiếp mà cô nhận ra, hơi thở yếu ớt bị chặn lại cùng với tiếng rên khẽ không thành lời...Và rồi mọi thứ rơi vào bóng tối...Giống như đôi mắt của anh...Việc lọt vào tầm mắt của những gã quý tộc lạ mặt cũng không tệ, nhưng mọi thứ trở nên phức tạp hơn khi bọn chúng lại chính là các hoàng tử Vinsmoke của vương quốc Germa hùng mạnh. Và còn người lạ mặt trên sàn khiêu vũ ngày hôm ấy là ai?…
Gần 2 năm sau sự kiện 10 năm, Marvelous bỏ mạng khi chiến đấu với đội quân Erianhood ngoài không gian. Sự kiện nào diễn ra thì mong mọi người hãy đọc.…
Liễu Quân Ly - yêu xà nghìn năm tu luyện, mỹ nhân áo trắng thấp thoáng trong đêm sương, kẻ xem thân xác con người là bước đệm để thành tiên. Một ánh nhìn, một ly rượu thơm, một đêm mộng ảo. Hắn khiến bao nam nhân ngã gục, hút sạch linh khí rồi rũ áo quay đi như chưa từng có gì tồn tại. Nhưng sau một trận trấn yểm, hắn bị phong ấn nơi hồ Thủy Vân, vùng đất cằn cỗi linh khí, chỉ có trăng rằm là thứ duy nhất duy trì được hơi thở yêu quái. Ngày ngày tháng tháng gom trăng, hắn sống lay lắt như bóng hoa khô, u uẩn mà đẹp đến rợn người. Và rồi... Lăng Tiêu Huyền đến. Không bị mê hoặc, không hề sa ngã, hắn chỉ lặng lẽ đối xử tốt với Quân Ly. Từng chút, từng chút một - không vội vã, cũng chẳng buông tha. Hắn ép Quân Ly quay về con đường làm người. Không để hắn tiếp tục lẩn trốn sau lớp vỏ yêu nghiệt, không để hắn chìm trong hồ trăng và những tháng ngày gom ánh sáng để kéo dài hơi thở. Hắn kéo Quân Ly ra khỏi giấc mộng xưa, buộc hắn sống lại như một con người.Không phải cứu rỗi.Mà là cưỡng chế một cơ hội.…
Warning: OOC, lệch nguyên tác.-Jaki tự nhận mối quan hệ này như một điệu Tango. Đã vây vào nhau là không thể tách rời cho tới khi kết thúc điệu nhảy.Cứ Jaki tiến một bước, August lùi lại. August tiến một bước, Jaki bất giác lui về. Điệu Tango cứ thế vào tiến độ cao trào với nhịp điệu nhanh bất thường.…
Vo...ve..s.. sì..sì..sì..viu...viu 🥰🥰…
Em cảm thấy mắt mình ươn ướt, em muốn gặp anh… Có thể khi em tỉnh lại, anh sẽ lại xuất hiện cùng bản nhạc Waltz ưa thích của mình chăng? Em quyết định để cho cơn buồn ngủ dẫn đi, nhắm nghiền đôi mắt mệt mỏi, thả lỏng cơ thể nặng trịch của mình để đi vào giấc mộng. Em sẽ để thời gian trôi đi, cho đến đi em tỉnh lại lần nữa, anh sẽ ở bên em, và em nhất định sẽ nói ba chữ đó với anh, ba chữ quan trọng gắn kết tình cảm của em với anh… Mau mau đến với em, anh nhé……
"Sau động từ YÊU, động từ GIÚP Đỡ là một từ đẹp nhất trên đời." -Bertha von Suttneer-"Bạn không thể nói là đã sống một ngày hoàn hảo, ngay cả khi ngày hôm ấy bạn có kiếm được nhiều tiền, trừ khi bạn đã làm được việc gì đó, cho ai đó, mà người ấy sẽ không bao giờ có thể trả lại cho bạn được cái gì." -Ruth Smeltzer-…