vsoo | hạnh phúc khi có anh
bỏ bùa tôi à???…
bỏ bùa tôi à???…
chuyện hài…
Là cảm hứng sau khi xem xong mv DaechwitaMong mọi người đón nhận…
"Anh ơi, em ôm anh được không"…
Mười năm cày nát Kiếm Sĩ Cứu Thế, chết hàng nghìn lần, chửi game đến khan cổ, cuối cùng tôi cũng phá đảo.Đáng lẽ chỉ có màn hình "Chiến thắng" hiện ra và tôi được ngủ một giấc tới sáng. Nhưng không. Nó lại ném vào mặt tôi một lựa chọn kỳ cục:[Bạn có muốn bắt đầu một cuộc hành trình mới của riêng bạn không, thưa anh hùng?] [Có/Không]Tất nhiên, với đầu óc một thằng đã rã rời sau cả đêm không ngủ thì sẽ nghĩ gì? Tôi bấm "Có".Và rồi mở mắt ra... tôi biến thành một quý tộc tên Caelum Drestan. Chỉ số yếu đến mức thua cả npc, không kỹ năng, không gì cả.Tệ hơn? Tôi đang học ở Học viện Velstein - cái nơi được mệnh danh là "ngọn hải đăng tri thức", nhưng trong mắt người từng chơi game như tôi thì nó là "lò sát sinh".Không có còn Save. Không còn Load. Chỉ còn tôi, một thằng phế vật, cố gắng bám víu lấy mạng sống trong chính cái thế giới từng khiến tôi đau khổ mười năm trời.Đây không phải câu chuyện anh hùng. Đây là một trò chơi sinh tồn. Và lần này, tôi không được phép chết.…
" Nửa kia của tớ, cậu bây giờ có hạnh phúc không? Cậu từng nói, nếu tớ mệt, cậu sẽ làm chỗ dựa cho tớ. Cậu từng nói, thế giới của người khác là biển, là đại dương, là những cánh đồng, là một nơi nào đó rất rộng lớn. Còn cậu, thế giới của cậu nhỏ bé lắm! À! Thế giới của cậu là tớ, là trái tim tớ, tất cả những gì cậu có lúc này." Cậu nói: " Nếu cậu buồn, hãy cứ khóc đi, vì từ giờ tớ sẽ luôn bên cạnh cậu mà, tớ sẽ luôn làm cậu cười, vậy nên đừng khóc nữa, tớ xót." Và giờ, cậu lại nỡ để thế giới của cậu ở lại ? Tớ mệt lắm, muốn tìm một chỗ dựa, lại chỉ có thể tự ôm lấy chính mình mà an ủi. Tớ khóc rồi, tớ đổ gục trước sức nặng đè trên đôi vai này mà chẳng thể làm gì khác. Tớ tự hỏi những lúc như vậy, cậu rốt cuộc đang ở đâu trong thế giới mênh mông ngoài kia ấy?Tên truyện: [Haikyuu] Trong tim có một mặt trờiTác giả: Lombi Enya-Caerchories AnniemyBắt đầu: 27-12-1-2023Trạng thái: Đang cập nhật ⚠️Nghiêm cấm sao chép và đạo nhái truyện dưới mọi hình thức ⚠️Các nhân vật có thể bị ooc nhẹ ⚠️Truyện có yếu tố tình cảm namxnam, ai không thích vui lòng dừng lại tại đây để tránh gây ra trải nghiệm khó chịu…
Bữa tối ngon miệng…
Con nít mới giành, người lớn có sẵn.…
Tác giả | HyeJinPairing | NCT MarkChan (Mark x HaeChan)Tình trạng | Đã hoàn thànhThể loại | Seri oneshots. Slice of life, alternative universe, aged up characters.Mô tả | It took us a while cause we were young and unsure, but all your flaws and scars are mine, i'm still falling for you…
Lần đầu mình viết Fanfiction, mình viết chưa cứng tay nên nếu mọi người có góp ý thì xin giơ cao đánh khẽ ạ! Mình xin chân thành cảm ơn!Văn án:"Tụi mình cứ bình thường, đừng như vậy nữa nhé?". Cậu ấy khẽ thì thầm bên tai tôi trong cái đêm mùa hạ nóng bức ấy.Bình thường?! Cậu ấy muốn như thế nào mới là bình thường nhỉ? Tôi thật sự không hiểu nổi. Chúng tôi đã là gì đâu. Là bạn? Ừ, thì chắc chỉ dừng lại ở mức bạn thôi.Tôi hối hận rồi. Tôi yêu anh ấy. Tôi yêu Haechan. Tôi chưa bao giờ yêu Donghyuck cả.…
Ở đây toàn là H…
Chỉ là những câu chuyện viết ra cho thỏa nỗi lòng…
Nó giống như một cú twist vậy.Chẳng ai ngờ được....…
jjh ghét lsh …
"Rõ ràng ngày trước là cái đuôi nhỏ bám theo em, sao giờ đã lớn từng này rồi"…
càng về khuya, lòng anh có thứ gì đó nặng trĩu xuống…
Kha Viễn Khanh không nghĩ tới tình cảm anh em có sâu nặng đến mấy cũng vì gia sản mà giết hại lẫn nhau. Hắn vốn dĩ đã bệnh tật từ nhỏ lại được trời cho tư chất thông minh hơn người mà nổi bật hơn tất cả anh em trong nhà. Lại không ngờ cũng chỉ vì hai chữ thiên tài mà bị chính người thân mình hãm hại. Hắn không cam tâm, hắn đã từ bỏ quyền thừa kế mà hắn nên nhận cớ sao vẫn không cho hắn một cuộc sống an nhàn như bao người.Kha Viễn Khanh cứ nghĩ cuộc đời tới đây là chấm dứt, không ngờ tới mở mắt ra tỉnh dậy lại xuyên thành "Kha Viễn Khanh" mẹ mất sớm, cha không thương lại có kế mẫu độc ác còn tính kế đem hắn bán gả cho người khác. Người trong thôn đều nói, nửa đời sau của hắn cũng đừng nghĩ sống yên ổn, có khi lại bị kẻ kia hành hạ tới chết. Nhưng hắn chưa bao giờ hối hận vì ngày ấy đồng ý đi theo người kia, cũng chính vì lần gặp gỡ khi ấy mới có thể thay đổi cuộc sống của hắn sau này, có một người ở bên đến cuối đời.________- Tác giả: Cesar- Mình chỉ lấy cách tổ chức hành chính, nội dung khoa cử, trang phục đan xen giữa thời nhà Lê và nhà Nguyễn còn lại truyện không hề mang yếu tố lịch sử, thời đại và đất nước đều hư cấu và phi logic. - Tác giả tay non, văn bản có sạn đều đến từ kĩ năng của tác giả, rất mong sự góp ý nhẹ nhàng đến từ các bạn đọc.…
Bỏ lỡ nhau một lần, bây giờ gặp lại anh sẽ làm mọi cách giữ em thật chặt. Bé đáng yêu Nhân Tuấn à.…