[ 𝘬𝘩𝘰𝘢𝘣𝘢𝘯𝘨 ] Đào Mộc
"Tấn Khoa lóng tínhLai Bánh mủi lòng""Cầm kì thư nguyệt thươngQuế lão như nguyện thương"Occ, không giống đời thườngchỉ mang tính chất minh họa, không áp đặt vào người thậtKhông bê đi đâu ngoài nơi đây…
"Tấn Khoa lóng tínhLai Bánh mủi lòng""Cầm kì thư nguyệt thươngQuế lão như nguyện thương"Occ, không giống đời thườngchỉ mang tính chất minh họa, không áp đặt vào người thậtKhông bê đi đâu ngoài nơi đây…
Đọc đi rùi bít nha. Cảm ơn mấy bồ…
"Cậu ấy là tia nắng đã soi sáng và sưởi ấm cuộc đời của hắn"đây là chuyện đầu tay của mình nên mong mọi người đón nhận nó một cách nhẹ nhàng*không gán ghép lên đời thật chỉ viết vì đam mê…
hay lắm đó nha haha…
Đọc đi rồi bt =))…
Tựa đề: "Cỗ Cưới Giữa Mùa Ngập Nắng"Mặt trời chưa kịp lên cao, những tia sáng yếu ớt lùa vào giấc mơ của cô gái trẻ tên My. Trong giấc mơ mờ ảo ấy, cô đặt chân đến căn nhà của người bác họ xa. Ngôi nhà cổ có tiếng cười, tiếng chén dĩa, và... có một người con trai lạ lẫm - anh tên Lực.Cô không nói nhiều. Cảm giác không thoải mái khiến My đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi căn nhà ấy. Trên đường trở về, từng bước chân cô đan xen giữa cảnh nắng gắt và những âm thanh hỗn độn - một đám thanh niên lạ mặt xuất hiện.Chúng cười, trêu chọc, nói những lời vô lý. Có đứa hét lớn:> "Ê, nhỏ kia nhìn cứ như bị điên kìa!"Tiếng cười vang lên, tàn nhẫn như những vết dao cào lên lòng tự trọng.…
Nghe nói khắp người của hồ ly Ryu Minseok toàn là mùi ngọt ngào.…
Vô đọc rồi biết…
chuyện nói về hành trình của tìm lại món đồ của gia tộc của trịnh ngọc Oanh được sinh ra trong một gia tộc huyền bí cổ xưa . khi món đồ chấn giữa gia tộc bị đánh cắp vì muốn kế thừa gia tộc mà cô đã ra sức tìm kiếm và gặp đc nhưng người bạn người yêu tìm lại đc món đồ cho gia tộcCó h++ nha mọi ngừi ಠωಠ…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
Đây là tưởng tượng của mình Không đem ra ngoài khi không có sự cho phép của mình…
Chỉ là gom góp chút ý tưởng bật lên trong não CP mà thôi.Một Bobo và một Tán ca trong mắt tôi.Bọn họ chỉ là mảnh ghép nhỏ bé trong xã hội nhộn nhịp này nhưng bọn họ là mảnh ghép còn lại của nhau.…
Lục Tranh - một quân nhân trầm ổn, ít nói, mọi cảm xúc đều giấu kín sau vẻ ngoài lạnh nhạt.Tô Diệp - một y tá bình thường, sống một cuộc đời giản đơn đến mức có thể bị lãng quên giữa dòng người.Hai người gặp nhau...chỉ vì một tai nạn nhỏ.Không ấn tượng sâu sắc.Không rung động ngay từ đầu.Thậm chí... cũng không nghĩ sẽ còn gặp lại.Cho đến khi - Ông ngoại của lục tranh nằm viện nơi Tô Diệp đang thực tập, sau một thời gian quen biết thì ông bảo muốn giới thiệu cháu trai của mình. Và điều Tô Diệp không ngờ tới người đó lại chính là anh.-Từ "trùng hợp" trở thành "quen biết".Từ "quen biết" trở thành "ở bên nhau".Nhưng giữa họ, luôn tồn tại một khoảng cách rất nhỏ-nhỏ đến mức không thể gọi tên,nhưng lại đủ để khiến người ta... không dám tiến thêm một bước.-nam quân nhân x nữ y tá…
Câu chuyện là bí mật vào xem rồi biết…
"Ánh dương rạng rỡ của em, ta hãy ở bên nhau mãi như thế nhé."@cover by Lopata@Truyện đã được đem đi dự thi trong fanpage APH 越っちゃん Vietnam VNFC…
sát thủ bú đá…
những con quỷ trong nơi gọi là hang quỷ đang rình rập những con mồi tham lam. Ai sẽ là kẻ đáng thương tiếp theo đây?…
Boom chịu cùng lúc hai nỗi đau, bị người mình yêu 7 năm phản bội, cũng trong đêm đó bị người ta đặt dưới thân từ đó trở thành con chim hoàng yến bị người ta nuôi dưỡng.…