HƯỚNG DƯƠNG: Em tên gì?
#hướngdương #thanhxuân #tìnhyêuđầu…
#hướngdương #thanhxuân #tìnhyêuđầu…
Bảo Hân luôn ám ảnh với những thành tích trong học tập, nhỏ lao đầu vào những cuộc thi nhằm che đi phức cảm tự ti bản thân mà nhà nội đã gieo rắc vào đầu Hân từ thuở mới lọt lòng. Giờ đây, ở ngưỡng 17 nó nhận ra nó đang theo đuổi những thứ vô định. Ước mơ là gì? Minh Đức, người được mệnh danh là thiên tài bóng rổ, dường như sinh ra để cầm bóng và tung những cú ném hoàn hảo. Nhưng thật sự hắn không biết bản thân có thật sự thích bóng rổ không? Với Đức, bóng rổ không phải là niềm yêu thích tuyệt đối, bóng rổ là thói quen. Nếu không chơi bóng rổ, hắn sẽ bấu víu vào đâu để vượt qua những tổn thương thời thơ ấu?Vô tình học chung lớp. Vô tình khơi ước mơ. Vô tình gợi cảm xúc.Và vô tình phải lòng nhau. Ngày ta hái những giấc mơ, hái cả những nỗi niềm khấp khởi trong tim.…
Đây là một cái liên quan tới"Sai lầm lựa chọn" cố sự. Một thiên tài lựa chọn dùng toán học chính xác đến tổn thương yêu nhất người, một nữ hài lựa chọn dùng bảy năm hận ý để che dấu chưa hề biến mất yêu. Hắn coi là đây là kết cục tốt nhất--nàng đem viễn phó England, tiền đồ như gấm, mà hắn sẽ một mình tại ốm đau bên trong hồi ức cái kia từng gối lên hắn tê liệt trên hai chân phơi nắng nữ hài.Nội dung nhãn hiệu: Đô thị Gương vỡ lại lành Chữa trị Cao Lĩnh chi hoa nhân vật chínhthị giácLục đông mânthị giácTrình tinh xaCái khác: Nam chính tàn tật chi dưới tê liệtMột câu giới thiệu vắn tắt: Đẩy ra ngươi, là ta yêu ngươi duy nhất phương thứcLập ý: Cực hạn hi sinh hình nam chính×trưởng thành hình nữ chính…
Cuộc chiến đấu võ mồm của các soái nhà Ân Tầm, bạn có thể sẽ cười đau ruột đấy 😂…
Hiện đại, ấm áp ngọt ngào, 1vs1, HEChủ tiệm bánh ngọt thụ X chủ cửa hàng hoa quả công…
Seo Hyun Jin đã từng nói "Sự phản kháng đáng sợ nhất trên thế gian này, chính là không khuất phục trước bất cứ tình cảnh nào, kiên trì hoàn thành công việc mình phải làm". Nhìn vào Seo Hyun Jin tôi đã cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa.Đây là tác phẩm thứ 2 của mình được nhà hoa học trò đăng tải.Hy vọng mọi người sẽ yêu thích và cảm ơn vì đã luôn ủng hộ mình.Link bài viết: https://hoahoctro.tienphong.vn/hht-suoi-am-trai-tim/trong-the-gioi-fangirl-mong-ji-da-cho-mot-co-gai-nho-la-toi-day-uoc-mo-va-hy-vong-1674616.tpo…
Tha thứ... không phải vì người ta xứng đáng. Mà là vì mình muốn nhẹ lòng."Trúc Hạ ngẩng đầu. Ánh mắt cô không còn sắc nữa, nhưng vẫn lạnh:"Vậy cậu nghĩ tớ nên nhẹ lòng vì cậu à?"Khang Nhật đáp, giọng chậm rãi:"Không. Vì chính cậu. Vì 7 năm qua, tớ cũng đã sống với cảm giác có lỗi từng ngày."Cô không trả lời. Chỉ cầm bút, viết tiếp vào tiêu đề một dòng nhỏ hơn:"...và đôi khi, tha thứ bắt đầu từ một câu nói: 'Tớ vẫn nhớ cậu.'"…
Đây là câu chuyện về một người con gái mà lúc đầu tôi chỉ mới quen biết thôi. Rồi tôi tìm đến người con gái lúc đầu thì tôi chỉ đến nhà Dì của người con gái này chơi rồi biết nhà người con gái này và bao lần thì tôi với người con gái này gặp lại nhau rồi chuyện trò như lúc mới quen biết nhau. Tôi không nghĩ rằng mình gặp lại yêu người con gái này mà thậm chí tôi còn không hay biết rồi cho đến một nói với Dì của người con gái này vậy tôi theo người con gái này được không người Dì của người con gái này nói muốn theo thì theo. Biết người con gái này chịu rồi tôi đến nhà Dì của người con gái này chơi nữa cho đến khoảng thời gian dài tôi lại đến nhà Dì của người con gái này chơi lúc đó là trời tối với mưa nữa rồi trò chuyện nhau rồi Dì của người con gái này mới hỏi tôi rằng sau lâu quá rồi không tới chơi Dì của người con gái đó mới tôi mắc bệnh rồi mẹ của người con gái đó đi buôn về thì lúc đó tôi nghĩ mẹ người con gái này không qua nhưng rồi hỏi tôi đi đâu mà mặc đồ đẹp rồi hỏi tôi có người yêu chưa tôi nói chưa.…
Năm tháng của thời thanh xuân, có lẽ ai cũng sẽ có một người gọi là "tất cả thanh xuân của mình". Và tôi cũng có một thanh xuân của riêng mình như vậy, một thanh xuân đầy màu nắng và nụ cười, một thanh xuân mà tôi không đủ can đảm để nắm lấy, một thanh xuân... mà tôi đã bỏ lỡ.…
Năm ấy có một Trần Đức Huy quá vô tâm để mở lờiNăm ấy , có một Trương Hà My quá vô tâm để mở lòng Tóm tắt truyện- Cậu ấy ... quả thật rất đẹp trai- Hửm !?Chu Hà Mi chết lặng, não cô gần như ngưng hoạt động trong vài giây khi nhận ra những gì mình vừa nỏi ra- Tôi biết cả tôi đẹp rồi, nhưng chị ko cần phải nói to thế đâu ~ Tôi ngại đó ~-T-Tôi...Mày thôi đi- Việt Chi đánh mạnh vào vai người đàn ông đang trêu ghẹo Hà Mỹ - Giới thiệu với mày đây là Trần Đức Huy em họ tao cách mình 2 tuổi, còn Huy, đây là Chu Hà My , bạn thân tao - nói rồi, cô nhìn vào 2 người đối diện nhau :- Hai đứa bây làm quen dần với nhau nha - Ồ, hóa ra đây là đàn chị sao? - Huy nở nụ cười quyến rũ với ng người đàn chị mới gặp đang nhìn cậu với ánh mắt kinh tởm.- Ê Huy ! Có vào chơi tiếp ko - Thành Long bạn thân cậu lên tiếng trong khi đang mê mẩn chiếc máy chơi game playstation- À đây...nói rồi cậu quay bước đi đến chỗ bạn mình Chờ Huy đi xa Hà My mới yên tâm lên tiếng- Chi ơi em họ mày nó bị làm sao ấyHả ! Nó khám sức khỏe hàng năm, ít khi bị bệnh .Sao lại ko bình thường được ?- ko! Ý tao là cái nết của nó á-À...ừ thằng này nhà mặt phố bố làm to , tỷ lệ khuôn mặt cơ thể thì đúng là đáng ngưỡng mộ - Việt Chi đút tay vào túi áo trong khi nhìn thằng em họ mình đang vui sướng đập liên tục vào lưng thằng bạn mình vì thắng ván game - nên kiêu cũng phải thôi- Nhìn mấy thằng vầy ngứa mặt ghê - Hà My thầm nghĩ . Nhưng Hà My đâu nghĩ rằng kẻ mà cô cho là ngứa mắt kia sẽ theo cô cả đời.…
"Thật là, cái gì mày cũng giành hết của tao... sao mày không giành lấy tao luôn đi !?"Đôi thanh mai trúc mã Duyên và Khánh đã thân thiết với nhau từ khi vắt mũi còn chưa sạch, hai đứa nhóc thân mật gọi nhau bằng những biệt danh nhí nhố. Duyên thích ăn bánh gối nên gọi là "Bánh gối", Khánh cung Song Ngư nên gọi là "Cá". Cứ vậy mà tình bạn kéo dài đến cuối cấp 2. Đối diện với cánh cửa chuyển cấp mà Duyên buồn rầu vì hai người phải chia xa vì nguyện vọng mỗi người một khác. Cô đơn suốt năm học lớp 10, khi lên lớp 11, Duyên bỗng bất ngờ bởi cậu bạn năm nào...Một tác phẩm nhảm nhí và máu chó tạo nên bởi sự kết hợp của MAKAMO và TohaĐây là một tác phẩm teenfic vui vẻ(?), không dành cho những người quá nghiêm túc. Nội dung được dựa trên 1 câu chuyện có thật nhưng cũng kết hợp với nhiều sự tưởng tượng xa vời, không áp dụng vào thực tế và cũng không để ám chỉ một cá nhân cụ thể nào. Mong mọi người đón nhận tác phẩm với tâm thế thoải mái.…
Tôi và anh lướt qua nhau trong một chiều mưa tầm tã. Anh chẳng nói lời nào lại xuất hiện trong cuộc đời tôi, khiến tôi chẳng thể quên.…
Nguyễn Kiều Mi cô gái nghèo từ quê lên thành phố làm việc trong công ty giày da ở đây cô làm chung một bà chị cứ thích đối mói,đeo bám và luôn tạo ra cho cô vô vàn những khó khăn thử thách,cũng như lương tâm cắn rức và có lúc cùng vượt qua có lúc xém kéo cô xuống vực đó là "tài nữ" Ngô Thị Ngọc Nghi cô báo chính hiệu . Liệu sao những và vất Mì có vấp vào vòng tay của Nghĩ như cô ủ mưu 😂…
Một câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm của lứa tuổi học trò mộng mơ. Nó trong sáng đúng với ý nghĩa của từ trong sáng, chứ không phải biến thể thành "choong xáng" đâu nha :) Mình viết nó, cũng vì tình yêu đối với thần tượng và cũng để đánh dấu kỉ niệm của mình, kỉ niệm đẹp của thời học sinh…
Nó cứ muốn giữ mãi nỗi buồn đấy, mãi ngồi trong con hẻm cụt ấy, chờ đợi "thiên sứ" là anh đến giải thoát cho nó. Nó không muốn nó là ánh sáng nữa, nó muốn anh đến và thắp lên ánh sáng cho cuộc đời nó.…
những câu chuyện vô nghĩa nhưng chắc không đến mức không đầu không đuôi. và chắc chắn sẽ không edit lại.…
Anh và em gặp nhau giữa mùa nắng, khi hoa phượng đỏ thắm một góc trời và tiếng ve còn miệt mài gọi hè. Nhưng rồi mùa mưa đến, mang em đi mất. Mưa rơi từng hạt,mỗi hạt mưa nặng trĩu,hệt như ông trời cũng thương xót cho nỗi đau của anh.Tình yêu đôi ta nồng nhiệt,rực rỡ như mùa hạ,nhưng lại kết thúc lạnh lẽo như cơn mưa cuối mùa...…
" Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượngEm chở mùa hè của tôi đi đâu"Có lẽ trong chúng ta, ai cũng luôn có một mùa hạ như thế, sáng rực trong hồi ức đến mức bạn không muốn nhớ lại, thế nhưng bạn càng muốn quên đi thì lại càng nhớ rõ.…
"Nếu khoảng cách giữa 2 chúng ta là 1000 bước chân... Cậu sẽ làm gì?""Tớ lười lắm. Cậu tự bước đi.""Tớ không thể, tớ mệt rồi.""Ừ""Đừng ừ như thế. Cậu biết tớ chưa bao giờ có thể cùng bước song song với cậu."Vì cậu là nắng. Và nắng luôn di chuyển.Và vì, bầu trời nơi cậu hướng về, lại là nơi mà mặt đất tớ đứng, không cùng một độ cao.…