Chỉ yêu mình anh| jungkook
kết se…
kết se…
"Lâm Tĩnh Anh dành cả thời thiếu nữ để học cách trở nên vô hình, cho đến khi Bạch Niên Vũ xuất hiện như một vầng dương rực rỡ, buộc cô phải bước ra khỏi vùng tối của chính mình. Họ đã cùng nhau đi qua những năm tháng chênh vênh, để rồi nhận ra rằng: Có những nắng mai sinh ra không phải để sưởi ấm cả đời, mà để trở thành ký ức đẹp nhất được hạ táng vào thời khắc bình minh."…
Nhi, cô gái nhí nhảnh luôn vui tươi bất ngờ bước vào thế giới ấm áp của thầy Trình Quân- người vô cùng tài giỏi Nhưng mùa hạ ấy dường như không trọn vẹn khi một trong hai chưa đủ chín chắn để tiếp tục mối quan hệ vọng tưởng này, một người quá hồn nhiên, người kia thì luôn cân nhắc mọi ranh giới Mùa hạ năm ấy kết thúc bằng sự chia ly...Nhiều năm sau gặp lại ... họ sẽ như thế nào…
Nếu đang giãy giụa, vùng vẫy trong mớ cảm xúc hỗn độn hãy để linh hồn rời khỏi thể xác và tìm đến đây. Nơi này chứa những câu chuyện, con chữ thực đến nhói lòng. Có thể vui và cũng có thể rất đau. Chỉ là chốn dung thân để trải lòng vào một ngày nào đó chơi vơi cô độc.…
Năm ấy có một Trần Đức Huy quá vô tâm để mở lờiNăm ấy , có một Trương Hà My quá vô tâm để mở lòng Tóm tắt truyện- Cậu ấy ... quả thật rất đẹp trai- Hửm !?Chu Hà Mi chết lặng, não cô gần như ngưng hoạt động trong vài giây khi nhận ra những gì mình vừa nỏi ra- Tôi biết cả tôi đẹp rồi, nhưng chị ko cần phải nói to thế đâu ~ Tôi ngại đó ~-T-Tôi...Mày thôi đi- Việt Chi đánh mạnh vào vai người đàn ông đang trêu ghẹo Hà Mỹ - Giới thiệu với mày đây là Trần Đức Huy em họ tao cách mình 2 tuổi, còn Huy, đây là Chu Hà My , bạn thân tao - nói rồi, cô nhìn vào 2 người đối diện nhau :- Hai đứa bây làm quen dần với nhau nha - Ồ, hóa ra đây là đàn chị sao? - Huy nở nụ cười quyến rũ với ng người đàn chị mới gặp đang nhìn cậu với ánh mắt kinh tởm.- Ê Huy ! Có vào chơi tiếp ko - Thành Long bạn thân cậu lên tiếng trong khi đang mê mẩn chiếc máy chơi game playstation- À đây...nói rồi cậu quay bước đi đến chỗ bạn mình Chờ Huy đi xa Hà My mới yên tâm lên tiếng- Chi ơi em họ mày nó bị làm sao ấyHả ! Nó khám sức khỏe hàng năm, ít khi bị bệnh .Sao lại ko bình thường được ?- ko! Ý tao là cái nết của nó á-À...ừ thằng này nhà mặt phố bố làm to , tỷ lệ khuôn mặt cơ thể thì đúng là đáng ngưỡng mộ - Việt Chi đút tay vào túi áo trong khi nhìn thằng em họ mình đang vui sướng đập liên tục vào lưng thằng bạn mình vì thắng ván game - nên kiêu cũng phải thôi- Nhìn mấy thằng vầy ngứa mặt ghê - Hà My thầm nghĩ . Nhưng Hà My đâu nghĩ rằng kẻ mà cô cho là ngứa mắt kia sẽ theo cô cả đời.…
Cuốn sách này dành tặng cho những năm tháng học trò trong veo và hồn nhiên!…
Hư cấu, hiện đại, đam mỹ, niên hạ, HE. Paring: Yang Jungwon - Kim Sunoo.…
Thanh Xuân Vườn Trường…
đọ đi rồi biết…
Tác giả: KolubiEdit: Cố Nguyệt Beta: Cố Nguyệt Nguồn: doctruyenhot.com Từ khi phát dục thời điểm Tiểu Diễm đã có ham muốn tột cùng về xxoo, nàng 16 tuổi nữ sinh học giỏi 10 năm, trầm lặng ít nói cộng với dáng vẻ nhu mì nhận được rất nhiều hảo cảm, gia cảnh nghèo khó nhưng sớm hiểu chuyện phụ mẫu an tâm cho nàng chiều chiều ra thị thành quán cơm bương trải kiếm chút tiền học phí, xe buýt 3h chiều muộn 9h30 tối, Tiểu Diễm ngày ngày đi làm trên chuyến xe buýt đông đúc người và...…
Vào sinh nhật thứ 17 sau một vụ tai nạn cô vô tình vào một hệ thống xuyên nhanh. Trải qua các vị diện cuối cùng cô cũng đc trở lại thân xác thật của mình sau 5 năm. Nhưng điều cô ko ngờ nhất là cô đã gặp lại người đó, anh trai hàng xóm thủa nhỏ đồng thời cũng là trúc mã của cô Dưới tán tán cây xanh mát có 1 người mang khí chất đầy lạnh lùng đang nhìn cô gái mỉm cười nhẹ: - Lâu rồi ko gặp lại, em có nhớ tôi ko???? - Anh là ai vậy???? Chàng trai trong mắt thoáng qua 1 tia mất mát khó thấy ngước nhìn cô: - Nếu em ko nhớ tôi là ai vậy em sẽ khiến em từ từ nhớ lại Dao Dao à !!!!!…
Câu chuyện kể về Lam - 1 cô học sinh thích Sơn - thanh mai trúc mã của Lam . Nhưng 1 ngày hai người không học cùng nhau nữa . Sơn đã có tình cảm với người khác . Cùng lúc ấy bao nhiêu chuyện buồn ập đến Lam . Tưởng như mất tất cả , Lam gặp được Phong - con nhà giàu , bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong ấm áp vô cùng , thích Lam từ cái nhìn đầu tiên…
Mười tám tuổi, chúng ta yêu bằng tất cả sự trong trẻo mà không cần điều kiện.Duy gặp Linh vào năm cuối cấp, khi THPT ĐND giải thể và cậu chuyển đến THPT HVL. Từ những lần trao đổi bài, từ ánh nắng bên cửa sổ lớp 11B2, một mối tình âm thầm bắt đầu - lặng lẽ, bền bỉ và không được gọi tên.Năm năm trôi qua, họ lớn lên trong hai thế giới khác biệt.Linh bước vào cuộc sống đủ đầy với những chuyến đi và lựa chọn mới.Duy ở lại với phòng trọ nhỏ, với ước mơ kỹ thuật và những đêm thức trắng.Đến một ngày, Duy lấy hết can đảm để nói ra điều mình giữ trong lòng suốt năm năm.Nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng."Tôi Yêu Em, Nhưng Là Em Của Năm Mười Tám" không chỉ là câu chuyện về một mối tình đơn phương, mà còn là hành trình trưởng thành của một chàng trai khi nhận ra: đôi khi điều ta yêu không phải là một con người ở hiện tại, mà là phiên bản họ từng là trong ký ức.Có những mùa hạ không trở lại.Có những người chỉ thuộc về thanh xuân.Và có những tình yêu... sinh ra để dạy ta cách buông tay.…
Đọc đi rồi biết !!!😁😁…
tôi là một vật thí nghiệm, nhưng đã trốn thoát thành công. Tôi chạy trốn và lang thang những vùng đất xa vời cùng với tâm trạng và những cảm xúc rồi bời, tôi cố gắng đi, đi trên những nền đất lạnh lẽo và chịu những cái đói qua ngày dài.sau đó một cô gái đã cứu tôi, cô ấy tự nhận mình là Sơ của một tu viện gần đó, gương mặt hiền dịu và trong sáng của cô ấy đã làm một cho một cô bé như tôi phải ấn tượng, nét đẹp tựa như dịu hiền đó khiến tôi muốn chiếm cô ấy là của riêng, một người mẹ của riêng mình. Sơ Marie đã đưa tôi vào tu viện, cô ấy đã chăm sóc tôi qua từng tháng năm, tôi yêu cô ấy lắm, nhưng...sự cố đó đã ập đến, khi tu viện trưởng đã ra tay bóp nát cổ Sơ Marie, khiến cô ấy không còn thở nữa, và sau đó vứt cô ấy xuống trên nền đất lạnh đó, không thương tiếc. Tôi đã thấy tất cả, và tôi đã chứng kiến ánh mặt trời soi sáng cuộc đời tôi đã dập tắt. Con quái vật điên khùng đó đã khiến ánh dương của tôi không còn chiếu sáng được nữa.ôi trời, cảm xúc gì đây? Cảm xúc giận dữ không kiểm soát này là gì đây? Tôi đã lao lên như một kẻ điên và nắm lấy cổ của tu viện trưởng, và sau đó...bà ta không còn thở nữa. Tôi đã tàn sát hết những lũ trẻ và các Sơ trong tu viện, con dao bếp đã ướt những giọt máu đỏ tươi, chiếc áo đầm trắng nhuộm một màu đỏ hôi hám, những vũng nước nặng giọt màu đỏ lan trên chiếc sàn trắng đen. Khi đến với đứa trẻ cuối cùng, giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống trên làn má dính máu, đứa trẻ đó run bần bật và hét lên vào mặt tôi rằng:"Đồ…
thứ 3 hàng tuần…
cô bị bạn trai và cô bạn thân phản bội còn bị gia đình cho biết một bí mật . cô không phải là con ruột của bọn họ.…
tôi chỉ up lên cho bạn tôi đọc, nếu ai đó có vô tình tìm thấy fic này thì hãy lơ đi và xem như nó chưa hề tồn tại.…