Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đó có phải là yêu?Hai ta, một lần cũng chưa từng tay chạm tay.Hai ta, dù gặp mặt nhau hằng tuần, vẫn chưa hề nói tiếng yêu.Hai ta, một mối quan hệ tưởng chừng rõ ràng rành mạch hơn bao giờ hết, bỗng phút chốc biến thành mơ hồ, dây dưa.Có lẽ là do em tự huyễn hoặc bản thân, tự mình đa tìnhCó lẽ là do em còn nhỏ không hiểu chuyện, đã lỡ nghĩ về anh như thếCó lẽ là do anh đã xuất hiện không đúng lúc, ngay khi em yếu đuối nhấtCó lẽ là do anh đã quá ân cần, khiến em hi vọng...Dù sao đi nữa, em vẫn không hối hận đâu, cả đời này không bao giờ hối hận, vì người đó là anh.…
" Tuổi mười bảy, có ai đi qua đời tôi để lại những nụ cười, những niềm vui. Có ai để lại trong tôi những ngày có bảo trong lòng. Có ai động viên tôi, ủng hộ tôi. Có ai bảo tôi nên từ bỏ. Có ai mang đến cho tôi những lãng mạn kiểu học trò. Tôi nhớ hết!! và sẽ không bao giờ quên những con người đó. Chắc chắn thế."------------------Ba người bạn Lộc, Tuân Và Hường gặp nhau Trong một hoàn cảnh đặc biệt nhưng cũng rất thân thuộc với thời học sinh, tình bạn giữa họ đã nảy nở trong độ tuổi 17 đẹp nhất cuộc đời, tuy ban đầu có nhiều xích mích cãi vã. Cho đến khi Lộc Và Hường nhìn thấy Tuân trong một quán cà phê, điều này đã tiết lộ sự thật về hoàn Cảnh thật sự Của Tuân ntn....mời các bạn đón đọc nhé!…
Ai cũng có những kí ức về thời niên thiếu sôi động cả, trong những chuỗi kí ức ấy là hình ảnh của một con người mãi khắc sâu trong tâm trí mãi về sau này. Có thể, ngày hôm nay, khi ta ngoảnh đầu nhìn lại phía sau ta lại chợt cảm thấy buồn cười là có gì đó gọi là mất mát vì một thời niên thiếu quá vô tư đến nỗi làm chính ta tổn thương mà không hay biết----Tóm tắt truyện:Đây là câu chuyện có thật của một nhóm học sinh mới lớn, tưởng rằng mình đang ở độ tuổi Thanh xuân nhưng thật ra lại đang ở tuổi Niên thiếu. Hành động khờ dại, tình yêu học trò, cãi vã và mọi thứ sụp đổ chỉ còn vỏn vẹn hai từ "Lãng quên"…
Sơ lược về nhân vật nha :1 . Lâm Khương Hạ : 17 tuổi , con gái độc nhất của tập đoàn họ Lâm , rất rất thích An Dương .2 . Vũ An Dương : 18 tuổi , đàn anh khóa trên của Khương Hạ . Con trai của gia tộc Vũ An . 3 . Trần Lục Nhi : 17 tuổi , là bạn thân của Khương Hạ . Lạnh lùng cứng cỏi . 4 . Võ Vương Đông : 22 tuổi , là giám thị khiêm giáo viên anh văn và cũng là chủ nhiệm của Khương Hạ và An Dương .5 . Vũ Chí Hàn : 20 tuổi là anh trai của An Dương , sự nghiệp ổn định , người yêu của Băng An . Là công .6 . Lý Băng An : 17 tuổi , gia thế không kém cạnh Khương Hạ . Bạn chung lớp của Khương Hạ và Lục Nhi . Người yêu của Chí Hàn Là thụ .- Nội dung truyện thì các bạn từ từ đọc sẽ hiểu . Không có nhân vật phản diện nha . Không ngược . ❤ 2 couple nam nữ 1 couple nam nam nha . 1 tuần / 1 chap ❤…
Nó bỗng nhiên chuyển trường,chuyển luôn nhà.Thế méo nào lại cạnh nhà hắn.Rồi lại chung cả con mẹ nó lớp..À quên,ko tiết lộ thêm đc nữa.....Đọc mà ko like cho trẫm là phạm thượng trích từ một con mèo nhỏ nhỏ béo béo xinh xinh…
Tình yêu học trò là 1 tình cảm những học sinh nào cũng có. khi còn đang là 1 học sinh nhất định ta phải thử cho biết. Các bạn đọc truyện nhớ ủng hộ mình xin cảm ơn.…
Thanh Thanh không nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ gặp được người xa lạ vì mình có thể hy sinh nhiều đến như vâỵ. Cô cứ nghĩ tình yêu của thời sinh viên sẽ khép lại nhưng không ngờ cô nghe được lời tỏ tình trong tiếng mưa rơi…
Câu chuyện xoay quanh Merry và Vương quốc trên mây của những Pháp sư vĩ đại. Một cô bé lớn lên trong gia đình Pollen cùng với sự yêu thương của mẹ. Bỗng một hôm nọ, cô nhặt được một quyển sách và ...Thể loại : Phép thuậtTình trạng : Chưa hoàn thànhInstagram : ngh.phc_…
Giới thiệu:Tô Kỳ chậm rãi đi tới, nhìn Tô Cẩn, khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng chỉ một khắc sau, ánh mắt phát lạnh, hung hăng hướng bụng của nàng mà đá tới, "Con tiện nhân này, cho ngươi dám để tướng công đội nón xanh, còn dám đem đổ nghiệt chủng đó lên người tướng công, ngươi đi chết đi."Nghe được Tô Kỳ nói, Mạc Tuấn Trì trong mắt rất nhanh hiện lên một tia âm ngoan, kéo Tô Kỳ ra, theo đó một cước lại một cước lần lượt mà đá tới. . . Tô Cẩn muốn hét to muốn chạy trốn khỏi đây, cảm thấy hài tử trong bụng không còn nữa, giữa hai đùi máu nóng chảy đầy!"Ha hả, đại tỷ tỷ, cám ơn ngươi a! May nhờ ngươi đào tâm oạt phế dốc lòng giúp đỡ, nếu không Mạc lang cùng ta hôm nay làm sao có được cuộc sống hạnh phúc như thế này? Để cảm tạ ngươi, mấy cái nam nhân bị hoa liễu này, muội muội ta sẽ đưa cho ngươi làm lễ vật. . ." Tô Kỳ ngoắc tay, mấy nam nhân vẻ mặt hèn mọn, trực tiếp nhào tới trên người Tô Cẩn, từng mảnh từng mảnh y phục dính đầy máu rơi lả tả đầy đất, bọn chúng đã bất đầu thô bạo chà đạp thân thể nàng. . ."Ngươi có biết vì ngày hôm nay, ta đã đợi năm năm liền, bất quá tất cả đều rất có giá trị! Tỷ tỷ, trên đường xuống hoàng tuyền, ngươi cũng không tịch mịch đâu, nương ngươi năm năm trước đã bị nương ta hạ độc mà chết, vừa vặn, bây giờ ngươi có thể mang theo một đôi nhi tử nghiệt chủng của ngươi, cùng ngươi chung hưởng thiên luân rồi. . ."Tô Cẩn đến trước khi chết rốt cuộc minh bạch một đạo lý, đó chính là người hiền ắt bị người ác lấn, mã thiện ắt phải…