đôi bạn thân(drop)
chuyện kể về 2 thg bạn hùng và hải (có thể v :))) vì tui sắp thi cuối cấp nên cỡ thắng 5-8 năm sau là cs thể drop :)) tác giả bị xàml giai đoạn cuối nên truyện sẽ hơi nhảm :))) mong mn thông cảm đọc hết rồi thì vô thôi…
chuyện kể về 2 thg bạn hùng và hải (có thể v :))) vì tui sắp thi cuối cấp nên cỡ thắng 5-8 năm sau là cs thể drop :)) tác giả bị xàml giai đoạn cuối nên truyện sẽ hơi nhảm :))) mong mn thông cảm đọc hết rồi thì vô thôi…
chỉ là một vài thắc mắc mình cần mọi người đáp ứng giúp mìnhhhh…
Tên tác phẩm được dịch ra là "Tồn tại cho đến ch.ết" Song với đó là một ý nghĩa rất sâu sắc, tác phẩm sẽ bàn về câu chuyện đời sống của các nhân vật trong truyện. Tác phẩm không mang theo những ý nghĩ tiêu cực, truyện dùng để "Chữa lành".…
Từ thuở xa xưa, trước cả khi thế giới có định hình. Một bộ phận nhỏ những người phục vụ cho thiên chúa đã lén tách mình ra khỏi địa đàng, bỏ dở công việc tái tạo thế giới mà họ vốn phải hoàn thành....... để tạo ra một, hay vài thế giới mà con người ngày nay dán cho nó cái mác gọi là 'Song song dị giới '. Ở nơi đó vạn vật vẫn diễn ra, dòng chảy của sinh mệnh và cuộc sống vẫn tiếp tục. Theo lý thuyết thì những ' dị giới song song' tồn tại mà không được phép can thiệp vào mọi sự của nhau. Nhưng... ...ở đâu đó sâu thẳm trong vô vàn ' dị giới', có một cõi, nơi mà mọi sự sống gần như biến mất, nơi mà khi chết đi, những sinh vật đã mất đi sự sống ấy được tái sinh, nhưng lại không mang trong mình phần lý trí vốn có, chỉ còn độc lại là ham muốn cắn giết, để thoả mãn cơn đói của chúng. Nơi ấy...được gọi là... 'THE HUNGER WORLD VÙNG TRỜI ĐÓI KHÁT'…
Chẳng còn gì để luyến tiếc cảVì tôi có còn gì để mất nữa đâu…
Truyện này là mình viết vì đam mê nên có lỗi mong mọi người bỏ qua…
Đây là một câu chuyện được viết theo một suy nghĩ nửa trẻ con và nửa trưởng thành. Tớ viết theo những cảm xúc và suy nghĩ của tớ ở một thời điểm nào đó. Khi cái cảm xúc ấy dâng lên thì cũng là lúc mà tớ sẽ viết truyện. Các cậu ủng hộ tớ nhé!…
Đơn giản chỉ là viết linh tinh về những điều nhỏ nhỏ to to mà tôi cảm thấy thích…
"Câu chuyện của những mảnh chân trời" được viết từ góc nhìn của nhân vật chính, Hoàng Ngọc Nhật Khánh, nhưng không sử dụng ngôi thứ nhất. Câu chuyện mở ra một thế giới phong phú và sâu sắc của Nhật Khánh, một cô gái mang trong mình những "mảnh chân trời" - mỗi mảnh tượng trưng cho một phần của cuộc sống và tâm hồn cô. Từ những kỷ niệm về người anh trai đã mất, những khía cạnh phức tạp của gia đình, đến những rung động đầu đời và những đấu tranh nội tâm, mỗi chương là một câu chuyện, một mảnh ghép giúp khắc họa bức tranh cuộc sống. Không phải là những câu chuyện bi lụy, mà là hành trình khám phá và trưởng thành, nơi Nhật Khánh từng bước tìm thấy ánh sáng từ những góc khuất trong tâm hồn mình.…
Gấp lại cuốn sách dày cộm trên tay. tôi quay đầu lại nhìn vào cánh cửa trong suốt để thấy những khung cảnh đằng sau với từng tia nắng yếu ớt chiếu qua cánh cửa mà khẽ cười . " chào mừng ngày mới nào . Thony "…
Lấy nguyên tác ngoài đời thật, nên không có cốt truyện cố định và lịch đăng.Viết vì mục đích giải trí,muốn viết ra để giải tỏa .Các nhân vật trong đây đều có ngoài đời và đây là câu chuyện của riêng mình ở cái tuổi ẩm ương"Thích một người tài giỏi.Cảm giác đầu tiên chính là tự ti với năng lực của bản thân "…
Chỉ là mấy dòng lảm nhảm về bản thân…
Chuyến tàu nhỏ chở anh và em, đến trạm anh đi xuống, một mình em ở lại trên chuyến tàu này viết tiếp câu chuyện của em về tương lai.-------------------------Mỗi một phần là một câu chuyện khác nhau, về những điều nhỏ nhặt mà tôi tích luỹ được. Author: Py…
Những dòng vớ vẩn được tôi viết nên vào những đêm thiếu đi mùi Caramel Macchiato tôi mê luyến....…
Đây chỉ là một chút tự truyện của bản thân nên có thể hơi mang tính cá nhân. Nói về những chuyện xảy ra thường ngày, hoặc 1 số hoài niệm, hoặc về tương lai…
- "Cuộc đời này.... phải do ta tự quyết định đúng không? Cậu nghĩ sao?".- "Dù xảy ra chuyện gì tớ vẫn sẽ bảo vệ cậu, tiểu thư.".…
Có ai mà chẳng ấp ủ trong lòng nỗi niềm riêng?Không cầu có ai để cảm thông chia sẻ, chỉ mong có thể viết ra những tâm sự chẳng thể nói thành lời.…